Ác Độc Nữ Phụ Trùng Sinh

Chương 27


Trên đời, có đủ loại đau khổ, có thể so với việc chính mắt nhìn thấy cừu nhân bình yên ngồi trước mặt, lại không thể tự tay đâm chết, để báo thù rửa hận cảm giác sẽ như thế nào?

Bạch Thanh không biết.

Nàng chỉ biết là, giờ này khắc này, nhìn cái người bức tử phụ thân của nàng, trong lòng của nàng, nhịn không được mà hận ý cuồn cuộn.

Nhưng mà, nàng cái gì cũng không thể làm, thậm chí còn không dám biểu lộ ra ngoài dù chỉ một chút.

Bởi vì tất cả chuyện kia, toàn bộ đều phát sinh ở kiếp trước.

Mà kiếp này, hắn vẫn chưa có làm gì, phụ thân của nàng từng bị bức chết, hôm nay vẫn còn sống rất khỏe mạnh đấy!

May mắn, hắn vẫn còn sống thật khỏe mạnh.

Dù vậy, nàng cũng sẽ không để bọn họ được sống tốt.

Bởi vì nàng biết rõ, nếu không phải nàng có cơ duyên xảo hợp mà biết được chân tướng, cho dù nàng trùng sinh lại sống tiếp cả đời, không chừng cũng sẽ bị Đồ thị tiếp tục lừa gạt.

Cuối cùng, bi kịch của kiếp trước, rất có thể sẽ lập lại. Gia tộc Đồ thị, cũng sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy để chèn ép Bạch gia, vơ vét của cải tiền tài Bạch phủ.

Gia tộc Đồ thị là thiếu nợ Bạch gia, nàng là muốn đòi lại tất cả.[ truyện đăng ở wattpad]

Hôm nay, không phải là một cơ hội tốt sao?

Trong mắt còn đang mang theo nước mắt, Bạch Thanh trong giọng nói lại băng hàn một mảnh:

– Đồ gia quả nhiên là giỏi gia giáo, quả phụ vụng trộm còn chưa tính, còn ở Đại thành đề xướng quả phụ tái giá, kéo nhân khẩu( Yul: ý câu này là đã là quả phụ còn vụng trộm lại vì Đồ gia mà gả cho người khác kiếm chổ dựa). Nhưng này vụng trộm bị phát hiện, Đồ đại nhân lại vì nàng mà hộ giá hộ tống, che che dấu dấu. Chẳng lẽ là muốn nói cho mọi người, các cô nương trong gia tộc Đồ thị các ngươi truyền thừa trăm năm ‘Quang vinh’ truyền thống? Ngươi cho rằng, Hương Thảo phố mặt đường vắng vẻ chỉ có vài cửa hàng, đuổi đi hết người rảnh rỗi ở vùng này, sẽ không có người phát hiện bọn họ làm chuyện gièm pha sao? Ngươi cho rằng, toàn bộ kinh thành là địa bàn của kinh triệu doãn ngươi, hay ngươi cho rằng một cái kinh triệu doãn như ngươi có quyền định đoạt?

Bị chọt trúng tim đen, lời lẽ uy hiếp, Đồ Kinh Bình ánh mắt lộ ra vẻ âm tàn, mở miệng trách mắng:

– Tuổi còn nhỏ, lại luôn mồm nói vụng trộm, đối với trưởng bối lại bất kính, lời nói thấp kém, hành vi càn rỡ, Bạch gia, gia giáo cũng chỉ có thế!

– Bản thân ta trước giờ đều là ương ngạnh vô lễ với người, Đồ đại nhân chẳng lẽ không có nghe qua?

Bạch Thanh đối với hắn buông lời chỉ trích, hoàn toàn lơ đễnh không quan tâm, ngược lại còn châm chọc nói:

– Cho dù ta có càn rỡ, cũng sẽ không làm ra chuyện vụng trộm lén lút để người đời gièm pha.

– Ngươi…

Đồ Kinh Bình bị tức giận mặt đỏ tới mang tai, cứng họng.

Bạch Thanh lời nói vẫn như cũ hùng hổ dọa người, không chút nào buông lỏng, tiếp tục nói:

– Ta như thế nào? Chẳng lẽ ta nói sai rồi? Nữ nhi gia tộc Đồ thị, đã có trượng phu còn lén lút tư thông đấy, không phải chỉ có một mình Giải Ngữ đâu. Ngài nói, nếu là Thuận Thành hầu biết được thê tử hắn sủng ái ba năm, còn chuẩn bị lập nhi tử của nàng làm thế tử, căn bản lại không phải là Tương gia ( họ của Thuận Thành hầu) huyết mạch, có thể hay không tức giận đến nổi muốn giết thê bỏ tử? Còn có thứ nữ Đồ gia dâng tặng tướng quân Cố Yến Di là nhị phu nhân, nếu để hắn biết được người hắn nuông chiều vạn phần, trong lòng mang áy náy khi để nàng làm thiếp từ lúc nhập phủ nàng liền lo liệu chuyện nhà, nhưng thật ra đã sớm cùng người bên ngoài cấu kết tư thông, còn làm cho hắn có ý muốn sủng thiếp diệt thê? Nếu để một đám có thân phận uy danh hiểm hách biết được gia tộc Đồ thị gia giáo như thế, gia tộc ngươi, còn có thể giống ngày hôm nay vinh quang?

– Ngươi ngậm máu phun người!

Đồ Kinh Bình nghe những lời này, hồng quang tràn gập trong ánh mắt, tựa hồ muốn phun ra lửa, huyết sát một mảnh.

Hắn quát bảo Bạch Thanh ngưng lại, đứng dậy xông đến trước mặt Bạch Thanh, vung tay lên, muốn tát một cái lên mặt nàng.

Bạch Triệt sớm bị muội muội một phen ngôn ngữ làm cho cả kinh ngây người như phỗng, thấy tình trạng này, liền giật mình thanh tỉnh, bước nhanh đi lên, đưa tay bóp chặt cổ tay Đồ Kinh Bình, ngăn lại trước mặt muội muội, đem nàng bảo vệ. Hết sức không vui nói:

– Đồ đại nhân đường đường quan lớn, lại muốn đích thân ra tay với một thiếu nữ nhu nhược?

– Thả ta ra!

Đồ Kinh Bình điên cuồng hét lên:

– Bạch gia các ngươi, khinh người quá đáng!

– Là Bạch gia chúng ta khinh người quá đáng sao?

Có huynh trưởng bảo hộ, vừa rồi bị kinh hãi một chút, liền nhanh chóng khôi phục lại, nàng nhanh mồm nhanh miệng nói:

– Khinh người quá đáng, chỉ sợ là Đồ gia các ngươi a! Vì đợi nhi nữ của ngươi cập kê, ca ca ta đến hai mươi tuổi còn chưa thành thân, từ lúc nàng gả đến Bạch gia đã hơn một năm, bụng lại chưa có nửa phần động tĩnh. Thái tử điện hạ so với ca ca ta còn nhỏ hơn hai tuổi, hôm nay đều đã có nhị tử nhất nữ rồi.( Yul: hai nam 1 nữ) Chuyện này, trước đây, Bạch gia ta có từng đề cập qua một câu không? Chúng ta có nửa phần bức bách nàng chưa? Khi hoàng hậu nương nương mở miệng muốn huynh trưởng nạp thiếp, cũng là do ta mở miệng từ chối đấy! Chúng ta đối với nàng, chẳng lẽ không tốt sao? Ngươi vì gia tộc Đồ thị có đại nghiệp lớn, nhi tử của ngươi ở trong nội thành làm bá chủ một phương, hắn nhiều lần phạm tội, nhà các ngươi thường xuyên gặp chuyện, ngươi vì muốn làm một cái thanh quan, không chịu tự mình ra tay, lại không nỡ giáo huấn nhi tử trong gia tộc, nhiều lần đều sai người đến cầu Đồ thị. Đồ thị vô năng, không phải ta hoặc là ca ca đi xuất đầu ra mặt hay sao? Cuối cùng chúng ta được gì? Nàng đã có phu quân còn lén lút vụng trộm gặp gỡ người, làm ra chuyện gièm pha. Ngươi là phụ thân, chẳng những không giáo huấn khuyên nhủ, ngược lại còn hộ giá hộ tống. Cho tới bây giờ hết thảy toàn bộ đều bị lộ ra, còn muốn huynh trưởng ta nhịn xuống cơn tức này, vì các ngươi mà che dấu. Lại còn nói Bạch gia ta khinh người quá đáng? Các ngươi có thể vô sỉ đến như vậy, thật làm ta mở rộng tầm mắt!

Bạch Thanh xưa nay nhanh mồm nhanh miệng, làm người lại quang minh chính trực, có chuyện gì cũng không che dấu, mở miệng nói ngay, nàng mang tiếng ngang ngược càn rỡ, phần lớn cũng bởi vì vậy.

Trước kia nàng cùng Đồ thị chính là khuê trung mật hữu, đối đãi với phụ thân mật hữu, tự nhiên là có lễ có tiết.

Lúc trước, Đồ Kinh Bình còn không quá tin tưởng một cái tiểu cô nương đáng yêu sẽ bị người bên ngoài nói ngang ngược càn rỡ, cũng đã từng vì nàng mà mở miệng cãi lại vài câu.

Mà giờ khắc này, hắn lần đầu tiên chứng kiến nàng “Ngang ngược càn rỡ”, mới chính thức hiểu biết lúc trước những người bị nàng “Độc hại” là tâm tình như thế nào.

Nàng nói một trận đều có lý có tứ, làm hắn xấu hổ vô cùng.

Sau khi Đồ gia cùng Bạch gia kết thân, có rất nhiều chuyện, hắn xác thực là cố ý đổ lên đầu Bạch gia.

Không phải Bạch Thanh nói không đúng, hắn muốn làm một cái thanh quan, mặc dù hắn có chức cao trong triều đình, nhưng chức vị với quyền lực lại không tương xứng, không thể không dựa vào người bên ngoài.

Cho dù trong lòng hiểu rõ, nhưng lại bị một cái tiểu nữ oa mười mấy tuổi một phen khiển trách, hắn một cái mặt già này, vẫn là không nhịn được.

Huống chi, Bạch Thanh luôn mồm nói đến danh dự gia tộc Đồ thị, sao hắn có thể nhẫn nại được.

– Giải Ngữ là có lỗi với Bạch gia các ngươi, ta có thể đem nàng giao cho các ngươi xử trí. Nhưng ngươi vũ nhục Thuận Thành hầu phu nhân, oan uổng nhị phu nhân mà ta dâng tặng Cố tướng quân, ta không thể bỏ qua.

– Ha ha…

Bạch Thanh nở nụ cười:

– Vũ nhục, oan uổng? Chuyện của các nàng ta cũng biết rõ từng chi tiết, gian phu họ là ai có cái gì tiếng tăm, hiện ở nơi nào, các nàng gặp gỡ thời gian, địa điểm, ta toàn bộ đều có thể nói cho ngươi biết. Ngươi có dám đi kiểm tra thực hư? Có dám gọi hai nàng đến đây đối chất?

Những chuyện này, đều là Tô Mai khống chế bọn người Đồ thị ra đòn sát thủ, bị nàng ta kiểm tra thực hư rõ từng chi tiết, sao có thể là giả bộ.

Kỳ thật đối với chuyện kiểm chứng người khác thực hư sự tình, Bạch Thanh thật sự rất bội phục Tô Mai.

Dường như trên thế gian này, sẽ không có chuyện gì mà nàng không thể tra rõ ràng.

Bất quá, hiện tại Tô Mai vẫn còn ở Nam Tầm, việc này, lại giúp nàng có cơ hội lợi dụng những chuyện này.

Gặp Bạch Thanh ngôn từ sắc bén, sắc mặt thản nhiên, Đồ Kinh Bình liền chần chừ.

Hắn không dám đánh cược, nếu thật sự mọi chuyện giống như những gì nàng nói, để lộ ra ngoài, gia tộc Đồ thị chỉ sợ thật sự sẽ như lời nàng, hoàn toàn mất vinh quang, từ nay về sau ngã xuống đáy cốc, không thể tiếp tục xoay người.

Bởi vì gia tộc Đồ thị thịnh vượng, hơn phân nửa dựa vào, đều là nữ nhi Đồ thị cùng phu gia của các nàng.

Nữ nhi Đồ gia, là giáp thiên hạ!

Lời này, cũng không phải là nói vô ích.

Nếu như các nàng mất thanh danh, ngã xuống vũng bùn, hắn có thể tưởng tượng, Đồ gia rơi vào tình trạng như thế nào.

Bị buộc đến tận cùng, hắn đã vô lực, chỉ đành chán nản gục đầu xuống, đi ra ngoài, chân chính buông tha cho nhi nữ cùng điệt nhi.

Hắn vẫn có vài phần không cam lòng, đã đi tới cửa, liền trở lại hỏi:

– Những chuyện này, ngươi làm cách nào biết được? Ta đã đem tất cả dấu vết xóa sạch, các ngươi như thế nào mà tìm tới nơi này?

– Lưới trời tuy thưa, nhưng khó lọt!

Bạch Thanh hừ lạnh một tiếng, thần thần bí bí nói:

– Dù ngươi sau lưng có làm nhiều động tác hơn nữa, đem tất cả dấu diếm mọi người, cũng không cách nào dấu diếm lừa gạt được trời đất thần phật.

– Nói hươu nói vượn!

– Nói hươu nói vượn?

Bạch Thanh quả thực là nói hươu nói vượn, có thể ngoại trừ chính nàng, lại có ai biết gì đâu? Đương nhiên là tùy ý nàng muốn nói sao thì nói:

– Mấy ngày trước đây, ta cùng với Đồ Giải Ngữ vẫn là thân mật khăng khít, vì sao đột nhiên lại thay đổi, chẳng lẽ các ngươi chưa từng hoài nghi?

Nhìn Đồ Kinh Bình cùng Đồ Giải Ngữ, kể cả Đường Nghiêu và tất cả mọi người đang có mặt ở đây đều lộ ánh mắt nghi ngờ, trơ mắt nhìn nàng.

Bạch Thanh lại một lần nữa nở nụ cười:

– Đúng là phật tổ cho chỉ thị, nói cho ta biết hết thảy mọi chuyện! Đồ Giải Ngữ, trời cao cũng không chịu tha cho ngươi, ngươi còn mưu toan lấy ta ra tìm cơ hội sống, không thấy buồn cười sao? Nếu ngươi không tin tưởng, đại khái có thể đi chết trước đi, sau đó trên đường hoàng tuyền chờ, xem ta có thể hay không ứng như lời thề, cùng ngươi đồng sinh cộng tử ah?

Ha ha… Đồng sinh cộng tử, cùng lắm cũng chỉ là một truyện cười!

– Không cho phép nói bậy!

Bạch Triệt quát to bảo nàng ngưng lại, trong ánh mắt lộ ra ý tứ, hận không thể đem miệng của nàng che lại.

– Không, ta không muốn chết!

Đồ Giải Ngữ bị lời nàng nói liền cả kinh toàn thân rét run, nhịn không được nước mắt ràn rụa khóc lóc cầu xin nói:

– Tha ta, tha ta!

– Như vậy đi!

Kiếp trước cộng kiếp này là hai đời, lần thứ hai trông thấy nàng(ĐGN) không để ý hình tượng, Bạch Thanh trong lòng cuối cùng cũng thoải mái một ít.

Dù vậy, hận ý vẫn như trước không có tiêu giảm nửa phần.

Nàng lần nữa ngồi xuống bên cạnh Đồ thị, cùng nàng đối mặt, ôn nhu mở miệng nói:

– Chúng ta đã từng tương giao bảy năm, vì tình cảm này ta cho các ngươi một con đường sống. Hôm nay, các ngươi hai người, có thể sống sót chỉ có một người! Ngươi xem, là ngươi sống, biểu huynh ngươi chết? Hay là ngươi chết, hắn sống? Ca ca, ngươi sẽ đồng ý, có phải không?

Lời này, tự nhiên là hỏi ý kiến Bạch Triệt.

Bạch Triệt nhìn ra muội muội cảm xúc không đúng, huống chi, hắn sủng ái nàng đã thành thói quen, tự nhiên sẽ không làm trái lời nàng. Theo ý của nàng, chẳng hề để ý nói:

– Mặc ngươi xử trí!

– Cảm ơn ca ca!

Bạch Thanh cười rất là xinh đẹp, sau đó quay đầu lại, cười hì hì nhìn Đồ thị cùng Đường Nghiêu nói:

– Thế nào đây? Các ngươi cân nhắc cẩn thận!

Nàng nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, hoàn toàn nhìn không ra thần sắc, làm cho Đồ thị cùng Đường Nghiêu trong lòng cảm giác sợ hãi.

Đường sống, chỉ có một!

Hai người, nhất sinh nhất tử(một sống một chết), bọn hắn muốn lựa chọn như thế nào?