Ác Quỷ Máu Lạnh Biết Yêu

Chương 35


Cơn mưa mùa Đông lạnh lẽo như trút nước, mới đây thôi, trời còn lấp lánh ánh sao, một giây sau những ngôi sao kia liền chạy đâu mất, những đám mây đen như tâm trạng của anh, lạnh lẽo và tàn nhẫn.

Cơn mưa, từng đợt từng đợt quất vào người, như muốn phát ra máu, rất đau. Mưa hôm nay lại lớn như vậy, là ông trời muốn trừng phạt ông sao?

“Quản gia, con lạnh lắm!”

Thân người cô rung lên từng đợt, một tay còn bị còng vào thanh sắt hàng rào. Trên người cô lại mặc áo mỏng, nước mưa thấm áo dính vào người, như ẩn như hiện… Những thứ không nên thấy.

“Ta xin lỗi”

Ông thở dài, bất lực nhìn cô co ro vào một góc. Đáy mắt cô hồng hồng, môi mím lại thành một đường thẳng.

“Tại sao Tình lại làm như vậy, lại trong đêm mang người khác ra đây. Tình không biết là đã khuya rồi sao? Con cần phải ngủ! Con không chơi nữa!”

Vừa nói nước mắt cô cũng vừa rơi, hoà vào nước mưa, liền trở nên mặn chát.

Từ đây nhìn vào ngôi biệt thự như ẩn như hiện trong đêm, làm tăng thêm phần bí ẩn. Tiếng côn trùng kêu vây quanh làm tăng lên vẻ đáng sợ của nơi đây. Trời đầy mây đen, âm u, nơi đây tưởng như cách biệt với thế giới nhộn nhịp bên ngoài, là một nơi gọi là địa ngục.

Lạnh quá! Đó là những gì cô nghĩ đến trước khi ngất đi. Thân thể cô trắng toát như một xác chết, lại nằm cuộn mình, nhìn rất đáng thương.

Từ ngoài một thân ảnh như phi trên nước dừng trước chỗ ông. Ông liền lấy cây súng trong người nhắm vào chân tên hắc y nhân kia nhả đạn, nhưng hình như chỉ khiến hắn bị thương nhẹ. Không, không phải, máu chảy nhiều như vậy, dường như là không hề hấn gì với hắn. Trong chớp mắt hắn liền một đao chặt đứt còng trói tay cô, nâng cô lên, và như trước phi thẳng ra ngoài.

Sự việc xảy ra như trong chớp mắt, nghe được tiếng súng, khi thuộc hạ chạy vào thì đã quá trễ. Người đã mất!

Từ xa vang lên nhiều tiếng bước chân, dường như rất gấp rút. Là Phi Tình! Ông không khỏi rung người, lần này ông chết chắc, lại để cho Mộc tiểu thư bị bắt đi. Tội sẽ không hề nhẹ.

Anh càng đến gần, cái lạnh thấu xương lại càng tăng, đôi mắt ánh lên màu đỏ khát máu, khuôn mặt lạnh như băng nhìn ông như muốn nuốt sống.

“Thần Nhi đâu?”

“Tôi xin lỗi đã để hắc y nhân bắt đi, là tôi vô dụng”

Nghe được câu trả lời kia, sự tức giận càng được bùng nổ. Một tay rút thanh kiếm của thuộc hạ chặt đứt cổ tay bị còng của ông.

“Aaaaaaaaaa….”

Ông cầm lấy tay mình, máu chảy như suối hoà vào nước mưa, thân người rung rung như sắp đổ.

“Trong đêm nay, nếu không tìm được Thần Nhi, mang xác ông về đây!”

Anh lạnh lùng phát ra vài tiếng lại khiến tim của những người chứng kiến treo lơ lửng trên không. Nghe danh là ác quỷ máu lạnh, chứng kiến mới biết được, thật là mở rộng tầm mắt. Mặc dù mỗi ngày họ đều thấy máu, biết cách giết người, như bữa ăn hàng ngày, nhưng hôm nay khi nhìn thấy anh tận tay dạy dỗ thân tín, mới biết được lời đồn hoàn toàn không hề nói quá một chữ.

“Vâng, thiếu chủ”

Ông cung kính cuối đầu, mất máu quá nhiều khiến ông có chút đứng không vững, nhưng là tối hôm nay thì không để đến sáng mai, ông liền đi trước.

Thân anh đứng tại một chỗ trong mưa, bàn tay nắm chặt lại. Toàn thân phát ra hàn khí khiến người phải lui xa.

Là kẻ nào ngứa da, dám bắt Thần Nhi của anh!