Ác Quỷ Máu Lạnh Biết Yêu

Chương 46


Vạn vật giữ cái nắng chang hoà, có một chút nắng, một chút mưa, một chút hương thơm, một chút âm thanh hoà quyện vào bản nhạc của thiên nhiên. Giữa không gian yên bình còn thơm mùa sương, áng mây hồng bồng bềnh nhẹ trôi qua từng chiếc lá, một cô gái trẻ tung tăng đứng trên vách đồi hái hoa dại. Đã lâu lắm rồi, sau lần trốn đi chơi lần trước La Tâm không cho cô ra ngoài nữa.

Sao?

Muốn không cho cô tự do?

Nằm mơ đi!

Trên tay cô đầy những cánh hoa đủ màu, từng chú bướm nhỏ thích thú bay đến vây xung quanh khóm hoa. Đôi mắt cô to tròn như trong suốt, khuôn mặt hơi ửng hồng, mang một chút nghịch ngợm. Dạo quanh một vòng, phía dưới đồi liền truyền lên tiếng bước chân.

Dưới đồi nhiều tiếng bước chân vang lên như muốn rung chuyển, hẳn là rất nhiều người đi. Nhưng mà, anh hai cô rất thương cô, sẽ không đánh cô đâu nhỉ! Lại nói, cô chưa muốn trở về, cô còn muốn lên đến đỉnh đồi nha! Nơi đó cực kì, cực kì mát.

À, còn đứa con Hiên Nghị của cô nữa. Mới 4 tuổi đầu mà chui rúc trong tổ chức, cả tuần nay không thấy mặt rồi. Nó không nhớ cô hay sao? Mặc kệ, lần sau sẽ dẫn Hiên Nghị lên đỉnh đồi một lần vậy.

Phải trốn thôi!

Đôi chân nhỏ bé ấy, cố sức chạy lên đỉnh đồi. Giống như là lần đầu tiên chạy trốn khỏi anh, như là muốn không bao giờ gặp lại. Những cái cây liên tục thụt lùi về phía sau cô, nhưng tiếng bước chân kia như càng ngày càng gần cô hơn.

Và cô nhận ra…

Đó không phải là người của La Tâm!

Điều cô muốn nhất ngay bây giờ là mặc kệ những người kia là ai, nơi rừng vắng hoang sơ này, rất ít người biết đến. Có thể họ là người của tổ chức ngầm nào đó, nhưng một khi nơi trú ẩn của họ bị phát hiện thì chỉ có một lựa chọn là chết. Cô, chỉ có thể trốn chạy, bảo vệ tính mạng của mình.

Cô chạy, chạy đến cuối cùng là vực sâu. Từng hòn đất đá thi nhau rơi xuống, rồi mất hút không nghe tiếng động. Cái vực này, rất sâu, hoặc có thể là vô đáy, cô nghĩ vậy.

Đám người kia chạy đến, vây quanh lấy cô, cô lùi dần, nhưng là, dưới chân cô đang là vực sâu.

“Thần Nhi, đứng yên đó!”

Cô nhìn về phía người thanh niên mang giọng nói âm trầm kia. Người đó, là người cô không thể nào quên được. Cô muốn quên lắm, rất muốn quên, nhưng là, mỗi lần nghĩ đến là mỗi lần khắc thêm sâu vào tâm. Hình bóng ấy, khuôn mặt ấy, mỗi ngày đều hiện hữu trước mặt cô là một phiên bản thu nhỏ, cô muốn quên đi, được sao?!

“Phía dưới là vực sâu, đừng lùi nữa! Thần Nhi!”

Đôi mắt anh hằn những tia máu trong hốc mắt, nhưng không phải là sự tức giận tột độ, mà là đau thương của một người dàng cho người mình yêu.

Đôi tay anh dang ra, để mong cô một lần chạy đến ngã vào lòng anh. Nhưng thực tế, đôi mắt cô ánh lên vẻ sợ hãi, thân cô run run sắp không đứng vững.

Anh, từng bước chân chậm chạp mà nhẹ nhàng, đi đến bên cô. Cánh tay ấy, vẫn mở, chờ cô chạy đến.

4 năm, 4 năm anh chờ đợi, 4 năm anh tìm kiếm, 4 năm anh nhớ về em, 4 năm thanh xuân anh dành cho một người con gái, đổi lại là cái sợ hãi khi đứng trước mặt anh. Là anh quá đáng ghét, hay em quá vô tình!

Bước chân anh chậm chạp mà chắc chắn, đủ để cô không hoảng loạn. Bởi anh sợ. Anh sợ, anh sẽ không đuổi kịp khi cô rơi xuống đó. Anh sợ, khi phải đối diện với ánh mắt vô hồn của cô. Anh sợ, một lần nữa trong tay mất đi hơi ấm. Anh sợ….

….

Em là ai, trong hàng vạn ngôi sao trên bầu trời. Em là ai, trong 7 tỉ người trên thế giới. Em là ai, trong thế giới sinh linh nhỏ bé này. Mộc Tinh Thần, em là ai?

Anh không phải hoàng tử, đẹp trai tài giỏi. Anh không phải thần tiên, không có phép màu ban cho em. Anh không phải người tài cao, dùng khinh kong cứu em khỏi nguy hiểm. Anh chỉ có bản thân này, bảo vệ em, dù là tan xương nát thịt.

Mảnh đất cô đứng chợt gãy đôi, thân thể cô theo quán tính ngã ra phía sau. Đôi mắt to tròn khẽ nhắm lại, như là mặc cho số phận. Cô quay về đó chẳng khác nào quay về địa ngục, vậy thì giải thoát cho nhau, giải thoát cho cả hai đi.

“Thần Nhi!!!!!”

Cô chỉ nghe được thế thôi, “Thần Nhi”, cô đã nghe biết bao nhiêu lần, nhưng có thể đây sẽ là lần cuối cô được nghe “người kia” gọi tên cô. Rơi xuống vách núi này, nếu không chết thì cũng là sống đời thực vật. Nhưng cô muốn mình chết đi, chết đi để không còn vướng bận, chết đi để giải thoát, cô không muốn sống một cuộc đời vô nghĩa như thế này nữa.

Tấm thân nhỏ của cô run lên, sau lưng liền tuyền đến hơi ấm, đôi vai cô cũng có một bàn tay ấm siết chặt lại.

Anh đây là… đang rơi xuống vực cùng cô!

“Thần Nhi đừng sợ, không sao đâu. Có anh bên cạnh dù có đi đến đâu, anh vẫn sẽ không để em phải một mình”

“Tựa vào anh, em sẽ không thấy sợ nữa”

“Đừng rời xa anh, xin em”

“Anh thật mãng nguyện khi đến cuối đời được chết bên em. Hận anh lắm đúng không? Vậy thì để anh dùng tính mạng này, đền bù lại cho em”

“Anh xin lỗi”