Ác Quỷ Máu Lạnh Biết Yêu

Chương 51


Tiếng lạch cạnh của chìa khóa tra vào cửa. Ngay sau đó là thân ảnh một người đàn ông cao lớn tiến vào. Hoắc Phỉ!

“Đoàng”

Một phát súng bay trượt qua tai anh để lại một chút máu. Trong nháy mắt cũng liền có một phát bay ngược lại phá tan khẩu súng cô đang cầm. Đám vệ sĩ bên ngoài rất nhanh cũng chui tất cả vào phòng nhìn cô gái đang bị xích trên giường kia.

“Thật mất mặt, loại tiểu nhân các người, nhân lúc người khác không phòng bị liền nhốt ta ở đây. Có đáng mặt nam nhân hay không?”

Anh gật gật đầu, nhướng mày như đã hiểu. Nữ nhân này vừa tỉnh dậy liền làm loạn, thật không xem ai ra gì.

” Có vẻ như cô đây đã hiểu lầm, chúng tôi chỉ là muốn cứu người thôi. Cô ngất đi không phải chúng tôi kịp thời phát hiện thì giờ đây cô đã nằm dưới thân của bọn Nghịch Khuynh rồi”

“Vậy xem ra tôi phải cảm ơn các người nhỉ?! Nhưng mà…. cách cứu người mà các người nói là trói 1 cô gái trên giường?… Tôi không sợ bọn nhãi Nghịch Khuynh gì gì đó, tôi chỉ thấy trước mắt hình như không phải vậy. Tôi lấy gì để tin trong khi tôi đang bị trói và chắc gì 1 trong số các người đều sạch sẽ” Cô trừng mắt, hơi nghiêng đầu nở nụ cười khinh bỉ.

” Lí do sao? Nếu cô là một người bình thường, mọi chuyện sẽ rất đơn giản, nhưng… cô là ai? Là người của tổ chức sát thủ EIS. Tôi chỉ sợ trong lúc không có ai ở đây cô liền phá hoan mọi thứ. Không cẩn thận lại phá luôn nơi này thì tôi làm sao ăn nói với Lãnh thiếu đây!?

Nhìn đi! Trong khi cô bị trói thì làm ra cái dạng này, vậy khi không bị trói thì sẽ thành ra cái dạng gì nữa đây? Hmm?”

Mọi người không hẹn mà cùng nhau nhìn xung quanh, chỉ trừ hai người đang đấu lí với nhau.

Lời anh nói, cũng xem như có chứng cứ đi!

….

Làn nắng nhẹ nhàng xuyên qua mảnh kính dày đưa cái nóng ấm áp vào bên trong, hắc lên khuôn mặt nhỏ nhắn của một thiên thần đang say giấc.

Mí mắt khẽ rung, rồi nhẹ nhàng cô trở mình. Hơi nhíu mắt vì cái ánh sáng bất ngờ, dần dần cô thích nghi liền nằm yên một chỗ. Cảm giác được có một bàn tay to lớn đang xoa xoa má cô.

Thật ấm!

Đó là nhưng gì cô nghĩ ngay lúc này. Bàn tay hơi chay sạn, nhưng nó mang lại cho con người ta một cảm giác ấm áp chết người.

Không đúng! Tay của Hiên Nghị cũng chưa lớn như vậy!? Còn có, Hiên Nghị còn nhỏ như vậy vết chay ở đâu ra?!

Cô bừng mở mắt, khuôn mặt của Hiên Nghị phóng to đập vào mắt cô. Không đúng! Là Phi Tình, không phải Hiên Nghị. Sau khi ý thức hoàn chỉnh, cô liền gạt tay anh ra, ngồi dậy cuộn mình vào một góc giường. Ánh mắt nhìn đăm đăm vào anh.

“Thần…” Cánh tay anh duỗi thẳng chạm vào mũi cô, nhưng cô lại né tránh.

Theo quán tính, cô càng co người lại, đôi mắt to nhắm chặt lại cuối đầu thật thấp để đón nhận sự tức giận của anh. Nhưng… anh vẫn ngồi đó, bàn tay vẫn rơi trên không trung. Sắc mặt anh cũng không hề thay đổi, vẫn kiên nhẫn nhìn cô.

Nhìn đôi vai cô run run, ánh mắt toác lên nét sợ hãi. Anh nhìn đến đau lòng. Bất chợt, anh ôm tấm thân nhỏ của cô vào lòng, xoa xoa tấm lưng đang run lên của cô.

“Đừng sợ! đừng sợ!”

Giọng anh vang lên khiến cô cứng đờ. Đã bao lâu rồi? Bao lâu rồi cô chưa từng nghe ai bảo cô đừng sợ. Đã bao lâu rồi giọng nói trầm thấp của anh lại vang lên bên tai cô. Tình huống lúc này là như nào, anh như là người khác. Anh trước đây, không giống như lúc này, có phải cô đang nằm mơ chăng…?

“Xin lỗi….”

Cô cảm nhận được bản thân anh kích động đến run lên, nhưng lại không thể làm được gì, cảm giác bất lực ấy cô đã từng trải qua… nó rất khó chịu. Nhưng trái tim cô lại len lỏi chút ấm áp, cứ như vậy nước mắt cứ không ngừng tuông rơi….

“Việc trước đây là anh sai, nhưng đều đã là quá khứ. Từ hôm nay, mong em hãy tha thứ, cho anh một lần sửa đổi”

Kỉ niệm của quá khứ, cũng đừng nên nhớ, cũng đừng cố gắng nhớ. Đó là nỗi đau của em, cũng là nỗi đau của anh. Nhưng anh vẫn tốt, quá khứ anh gần như không nhớ gì cả, việc trước đây anh làm, hoàn toàn bị xóa sạch. Riêng em, những ngày tháng đau đớn ấy, quên cũng được, không quên cũng không sao. Bởi vì, anh biết, nó phải kinh khủng lắm mới khiến em đau thương đến như vậy.

……

EIS

“Con mẹ nó, thả tôi ra, ANH ĐIÊN RỒI!”

Đàn chim nhỏ đang ríu rít trên cành cây liền bị tiếng thét dọa sợ, bay loạn hướng trên trời.

Giọng Tử Thụ gào thét như muốn nổ tung. Ánh mắt đỏ rực hằn những tia máu nhỏ, nhìn đăm đăm vào người đang đứng trước mặt.

….