Chân Mệnh Hoàng Hậu

Chương 16


Editor: Phượng Cửu

Beta: An Tịnh Nguyệt

Lúc này sương sớm còn chưa tan hết, ngày mới vừa bắt đầu, hoàng cung rộng lớn mênh mông như chốn tiên cảnh. Hoàng cung được xây dựng từ tiền triều, sau khi hoàng thượng lên ngôi đã cho tu sửa tổng thể một lần. Cũng mới được vài năm, đỉnh đài lầu các màu son cùng mái ngói lưu ly đều mang vẻ tiên diễm, phảng phất còn có thể ngửi thấy mùi sơn mới. Cẩm Sắc, Bán Cầm một trái một phải đi trước cỗ kiệu, Bích Sơ bế A Đoàn ngồi bên trong. Thái giám nâng kiệu đi cũng không nhanh, Cẩm Sắc ngẩng đầu đánh giá mọi người và cảnh vật xung quanh.

trên đường đi gặp rất nhiều cung nữ và thái giám, nhìn thấy cỗ kiệu đều vội vàng tránh sang một bên, khom người hành lễ. Mỗi lần đi qua như vậy Cẩm Sắc đều hạ tầm mắt nhìn xuống bọn họ, thật sự là vô cùng cung kính, thần thái nghiêm túc. không giống như ở phủ Quốc công nhà mình, tuy rằng chủ tử tới cũng sẽ tránh sang một bên, nếu là ở cách xa thì cũng chỉ là ý tứ cúi người một chút mà thôi.

Trách không được cô cô lại muốn bọn họ phải học lại quy củ.

Cẩm Sắc không nhìn tứ phía nữa mà học theo bộ dáng của cung nữa vừa đi qua, hai tay nắm nhẹ vào nhau đặt trước bụng, khom người, cúi đầu, tầm mắt giữ nguyên từ sau gáy người đi phía trước trở xuống, chăm chú đi phía trước cỗ kiệu

Bích Sơ thu hết động tác đó vào mắt, coi như khá tốt, con bé này ngược lại thật chững chạc. Lại nhìn Bán Cầm ở bên kia, chân mày khẽ nhíu lại.

đi khoảng nửa canh giờ, Cẩm Sắc cảm giác toàn thân mình đều lạnh cóng, rốt cuộc cũng tới cung hoàng hậu nương nương. Thái giám nâng kiệu tiến lên vén rèm, Bích Sơ ôm A Đoàn từ bên trong đi ra, Cẩm Sắc và Bán Cầm lúc này mới thừa dịp cử động tay chân một chút, không biết hoàng hậu nương nương là người như thế nào?

Bên ngoài gió lớn, Bích Sơ ôm A Đoàn nhanh chóng đi vào trong, Cẩm Sắc và Bán Cầm vội vàng đuổi theo sau. Bích Sơ cũng không trực tiếp đi đến tẩm cung của hoàng hậu nương nương mà dừng lại ở thiên điện.

Bích Sơ đem A Đoàn giao cho nhũ mẫu, tiểu hài tử không chịu được đói, cần phải cho ăn trước đã. Chính mình lại để cho cung nữ cởi bỏ áo choàng trên người, suốt quá trình đó cũng không có nhìn đến Cẩm Sắc và Bán Cầm, cho dù là nửa ánh mắt. Thân là cô cô bên người hoàng hậu, Bích Sơ cũng có tiểu cung nữ hầu hạ, việc này nàng từ sớm đã không cần để tâm. Chỉ mở hai tay ra, nhắm mắt lại, tất cả mọi người xung quanh điều cảm thấy dáng vẻ này hết sức bình thường.

một cô cô cũng có thể có cuộc sống như vậy sao? Cũng có cung nữ riêng hầu hạ mình? Đãi ngộ này so với chủ tử có gì khác biệt đâu! Cẩm Sắc và Bán Cầm khẽ nhìn nhau, trong mắt đều là hâm mộ không thôi.

“Các ngươi cũng muốn có cuộc sống như vậy sao?”

Bích Sơ đột nhiên lên tiếng, hai tiểu nha đầu giật nảy mình vội vàng nhìn lại, Bích Sơ căn bản là không có mở mắt. Vẫn luôn nhắm mắt, thần thái đạm nhạt, có thể nói ra lời đó khiến cho Cẩm Sắc và Bán Cầm có chút sởn tóc gáy.

“Ta đã từng nói qua, hai người các ngươi rất may mắn, cuộc sống như của ta sớm muộn sẽ đến phiên các ngươi, chỉ cần đừng chết ở nửa đường là được.”

nói xong câu đó Bích Sơ cũng không mở miệng nói gì thêm, Cẩm Sắc với Bán Cầm cũng không dám hỏi thêm, nín thở im lặng chờ đợi. Tiểu cung nữ đổi cho Bích Sơ một thân thường phục, lại chỉnh trang dung nhan một chút rồi mới đem gương đồng bày ở trước mặt nàng. Mở mắt quan sát một chút, gật đầu, đám tiểu cung nữ im lặng lui ra ngoài.

Lúc này Bích Sơ mới xoay người nhìn về phía hai tiểu nha đầu.

“hiện tại có hai lựa chọn. Ta cũng nói luôn đây không phải do hoàng hậu nương nương phân phó mà là chính ta muốn hỏi các ngươi. Quyền lựa chọn là ở các ngươi, quyết định thế nào cũng được.”

Hai người một lần nữa đưa mắt nhìn nhau, Cẩm Sắc mở miệng: “Xin cô cô cứ nói!”

Bích Sơ cũng không trì hoãn, trực tiếp nói: “Các ngươi hiện tại muốn đến bái kiến hoàng hậu nương nương hay vẫn là chờ học tốt quy củ rồi mới đến gặp nương nương?”

Tuy là nói với hai người nhưng mắt lại liếc nhìn Cẩm Sắc.

Cẩm Sắc chớp chớp mắt, đột nhiên nhớ tới tối qua tỷ tỷ lẩm bẩm, nói hoàng hậu rất chú trọng đến quy củ, ở trong cung ngàn vạn lần không được làm bừa… Nhìn qua vẻ mặt không nguyện ý của Bán Cầm vội vàng cướp lời mở miệng trước: “Bọn nô tì muốn học thật tốt quy củ trước rồi mới đi bái kiến hoàng hậu nương nương.” Bán Cầm quay đầu trừng Cẩm Sắc một cái, Cẩm Sắc cũng không thèm để ý.

Bích Sơ nhíu mày, không thấy hai tiểu nha đầu nói gì nữa mới gật đầu, phân phó ma ma bên cạnh mang hai người xuống, tự mình sửa sang váy áo lại một chút, quay người đi vào bên trong đón A Đoàn. Đúng lúc Bích Sơ vừa bước vào cửa, Cẩm Sắc cao giọng: “Nô tỳ cảm ơn cô cô đã nhắc nhở.”

Sắc mặt Bích Sơ ngưng một chút nhưng bước chân vẫn không dừng.

“Hầu hạ tiểu thư của các ngươi cho thật tốt chính là cám ơn lớn nhất đối với ta rồi.”

Nếu không phải hiện tại Hứa tiểu thư chính là bảo bối trong lòng tất cả mọi người, chính nàng cũng chẳng có tâm tư nhắc nhở hai tiểu nha đầu kia.

Tính toán thời gian một chút, chờ đến thời điểm các phi tần thỉnh an hoàng hậu xong, Bích Sơ mới ôm A Đoàn đã ăn uống no đủ đang miễn cưỡng mở mắt, đi về phía chính điện của hoàng hậu nương nương. Nhũ mẫu vội vàng trấn an tâm tình của A Đoàn, lo lắng tiểu hài tử sợ người lạ, chợt đổi đến tay một người xa lạ sẽ khóc rống lên. Ai biết tiểu cô nương tính tình thật tốt, một cái nhíu mày cũng không có.

“Tiểu thư đợi một lát là được gặp hoàng hậu nương nương rồi, lúc đó hãy thật ngoan ngoãn, cười nhiều một chút nhé!”

Vừa đi vừa nhẹ nhàng kéo đôi tay nhỏ nhắn của A Đoàn, mỉm cười trò chuyện.

Vào đến tẩm điện của hoàng hậu nương nương, Bích Sơ còn chưa mở miệng đã nghe một giọng nữ nhu hoà trách cứ: “Muộn như vậy mới trở về, biết ta đang nóng lòng chờ đợi cũng không chịu nhanh một chút.” Tuy là lời trách cứ nhưng ngữ khí lại nhu hoà, vừa nghe liền biết không phải tức giận thực sự. Bích Sơ cũng cười, đáp lời: “Vậy có phải lần sau nô tỳ nên ôm tiểu thư vào luôn, vừa hay còn có thể gặp được các vị nương nương khác nữa?”

Vừa nói vừa đi đến trước mặt hoàng hậu nương nương hành lễ.

Hoàng hậu năm nay ngoài ba mươi, một thân cung trangmàu tím đậm, tướng mạo không phải quá mức xuất sắc, thoạt nhìn lại hết sức đoan trang quý khí. Nghe Bích Sơ nói vậy, cười lắc đầu: “Hỏi một câu ngươi lập tức đáp trả một câu, là ta nóng vội, đứa bé còn nhỏ như vậy, không nên gặp quá nhiều người.”

Vươn tay muốn bế A Đoàn, đôi tay bạch ngọc thon thả, bao tay đã sớm cởi ra, Bích Sơ cẩn thận đưa qua.

Ôm tiểu hài tử vào trong ngực tinh tế đánh giá, cuối cùng gật đầu: “Trán cao đầy đặn, ánh mắt trầm tĩnh là một tiểu cô nương tính tình tốt lại rất có phúc khí.”

Bích Sơ cười phụ hoạ: “Hoàng thượng tự mình lựa chọn, làm sao có thể sai được!”

một câu vỗ mông ngựa, hoàng hậu cũng không tiếp lời, chỉ cười cười. Thời điểm hoàng thượng ra quyết định này chính mình cũng không biết trước sẽ có ngày này. nói muốn đổi ý cũng không phải, chỉ là có chút không thích việc định người sớm như vậy. Cũng sợ mọi người vì thân phận này mà từ nhỏđã nuông chiều nàng nên mới cho tiến cung.

hiện tại nhìn thì thật tốt, không biết ngày sau sẽ thế nào, chỉ có thể đi một bước nhìn một bước, chậm rãi dạy bảo.

Thuần thục ôm A Đoàn trên tay, nhẹ nhành đung đưa chơi đùa vui vẻ: “Tuy rằng buổi tối sẽ ngủ bên cung thái tử, nhưng mà tiểu hài tử chăm sóc cũng đơn giản, một ngày thì đến nửa ngày là ngủ. hiện tại trời lạnh, vẫn không nên đi lại nhiều, mặc dù phòng ở của con bé đã được chuẩn bị rất tốt nhưng lại cách hơi xa. không bằng cứ để con bé ngủ cùng An Dương đi.”

An Dương cũng mới có mấy tháng nhưng tính tình có chút quá mức hoạt bát, tiểu cô nương này lại rất yên tĩnh, nuôi dưỡng cùng một chỗ cũng là mong An Dương có thể yên tĩnh hơn một chút.

Nào đâu có xa? Tính toán một chút cũng chỉ trăm bước chân. Bích Sơ biết đây là hoàng hậu rất vừa mắt Hứa tiểu thư, nghe lời phân phó người đem toàn bộ đồ đạc chuẩn bị cho A Đoàn chuyển đến phòng công chúa An Dương. Cúi đầu nghĩ ngợi một chút lại nói: “Nô tỳ trộm nghĩ, không biết có nên đem chuyện số lần tiến cung thỉnh an mỗi tháng của Quốc công phu nhân ra nói qua một chút không?”

Trần thị là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, mỗi tháng có thể nhập cung thỉnh an ba lần.

Bích Sơ chỉ nói một câu, hoàng hậu liền hiểu được ý tứ của nàng. Thở dài một hơi nói: “Là ta suy xét không chu toàn, đều là hài tử rứt ruột đẻ ra, lại chẳng phải trời sanh đất dưỡng, Trần thị không nỡ rời xa cũng là thường tình. Nàng ấy khó chịu với ngươi sao?”

Bích Sơ lắc đầu: “Chuyện đó thì không có,chỉ là hết sức lưu luyến không muốn rời.”

Nghĩ ngợi một chút rồi nói tiếp: “Quốc công phu nhân nguyên là tiểu thư của Trấn Quốc công, từ nhỏ đã là một thiên kim tiểu thư. Đạo lý có được có mất nàng so với nô tỳ hẳn là còn rõ ràng hơn nhiều, cho nên cũng không hề giữ lại, chỉ là rất lưu luyến nhưng cũng không dám đề cập đến chuyện tiến cung thỉnh an.”

Hoàng hậu gật đầu, mắt khẽ rũ xuống, suy tư không nói gì. Qua một hồi lâu đột nhiên nhớ tới điều gì mới nói: “Phải rồi, nha hoàn đi theo con bé đâu, sao lại không thấy một ai vậy?”

Ý cười trên miệng Bích Sơ vẫn chưa tan: “Quốc công phu nhân có nói qua với nô tỳ, nói hai tiểu nha đầu kia tuổi nhỏ còn chưa hiểu chuyện, tuỳ tiện bái kiến người có chút không thích hợp, muốn nô tỳ trước tiên để bọn họ học cung quy cho thật tốt rồi sau đó mới đến thỉnh an người. Nô tỳ ngẫm lại thấy như vậy cũng là hợp lý nên tự quyết định cho các nàng lui xuống học quy củ trước đã.”

Đối với hai tiểu nha đầu này hoàng hậu thật không để trong lòng, nhưng ngược lại hành động này của Trần thị lại lấy được lòng của nàng.

trên mặt lại hiện lên ý cười: “Cuối cùng vẫn là chúng ta thẹn với Hứa gia.”

“Như vậy đi,ngươi lấy bài tử của ta cho người đưa đến Hứa gia, nói cho Trần thị biết ý tứ của ta, lúc nào nàng muốn đều có thể tiến cung. Ta cũng chỉ nghĩ muốn chỉ bảo thái tử phi tương lại một chút cho tốt, chưa bao giờ nghĩ tới việc muốn ngăn cách tình mẫu tử của nàng. nói nàng có thể tiến cung bất cứ lúc nào.”

“Dạ, nô tỳ lập tức phân phó người đi làm.”

A Đoàn tiến cung, đương nhiên Giang Vạn Lí cũng quay trở lại, bất quá hắn vừa trở lại liền hồi Đông cung báo cáo với thái tử. Giang Vạn Lí đem toàn bộ việc lớn nhỏ mấy tháng nay nói lại, từng chút từng chút, nói đến miệng đắng lưỡi khô. Thế nhưng nói xong tâm tình nhảy nhót ban đầu lại biến thành thấp thỏm.

Vốn cho rằng thái tử điện hạ có thể vì thái tử phi tương lại mà chuẩn bị chu đáo đến mức này, chính hắn trở về dù không chủ động nói thì thái tử cũng nên chủ động hỏi mới phải. Thế nhưng hắn nói nguyên một buổi như vậy, thái tử ngay cả một cái nhíu mày cũng không có, chỉ ngẫu nhiên gật đầu, vẫn luôn cúi đầu chăm chú xem thư trên tay.

Giống như hoàn toàn không để ý đến.

Thẳng cho đến khi Giang công công tiến vào thái tử mới ngẩng đầu lên, tròng mắt u tối: “Bên kia thế nào?”

Giang công công khom người đáp: “Bích Sơ cô cô phái người truyền lời, nói người cứ yên tâm, mọi chuyện đã được sắp xếp thoả đáng.”

Giang Vạn Lí vốn thông minh, lời này tuy không đầu không cuối nhưng cũng có thể đoán được rõ ràng. Bích Sơ cô cô chính là đệ nhất tri kỉ bên cạnh hoàng hậu, hôm nay nàng lại đích thân đi đón thái tử phi, chắc chắn là thái tử đã dặn nàng phải đối xử thật tốt với thái tử phi. Tự cho là mình đoán đúng, Giang Vạn Lí nhoẻn miệng cười.

Nguyên lại không phải là không quan tâm, chỉ là mấy tháng nay thái tử càng thâm tàng bất lộ.

Cũng không nghĩ liền mở miệng: “Điện hạ hiện tại tay chân rảnh rang, không bằng đến vấn an hoàng hậu nương nương một chút.” 

Thuận tiện đến thăm thái tử phi tương lai nha. Thái tử gia lần trước đến gặp thái tử phi chính là thời điểm nàng đầy tháng. hiện tại đã cách mấy tháng, thái tử vì thái tử phi làm nhiều chuyện như vậy, khẳng định là rất muốn thấy.

Động tác lật sách của Ngô Đồng dừng lại một chút, ngón tay chà sát trên giấy, cuối cùng lại lắc đầu: “không cần!”