Chiến Luyến Tuyết, Hàn Tuyết Truyền Kỳ

Chương 6: Khách điếm


Hàn Chiến vận hết mười
tầng công lực, nhẹ nhàng phóng qua tường thành, bay vút đến thành Tây, tìm một
căn khách điếm sạch sẽ mướn một phòng liền ôm Hàn Tuyết bước vào phòng, nhẹ
nhàng đem người yêu bé nhỏ trong tay đặt ở trên giường, phủ lên chăn gấm. Mới
đến trước cửa sổ, mở cửa sổ ra, vung tay hướng không trung ném một đạn khói tín
hiệu, mới nhẹ nhàng đem cửa sổ khép lại.

Khoảng một khắc sau, cửa
phòng truyền tới tiếng gõ nhẹ nhàng. Hàn Chiến mở cửa, người tới chính là một
trong12 thị vệ đã thất lạc với bọn họ hai ngày nay, thị vệ trưởng Vương Chính
Nghĩa. Lúc Hàn Tuyết ra cửa, trừ hắn đồng hành cùng Hàn Tuyết, còn có mười hai
thị vệ đi theo sau bọn họ, dây là quy định từ trước đến nay của Hàn Tuyết, vì
muốn phòng ngừa bị người ám toán.

“Hàn đại nhân” Vương
Chính Nghĩa hướng Hàn Chiến ôm quyền hành lễ, nhẹ giọng hỏi “Thuộc hạ thủ trong
thành một ngày, không nhìn thấy ám hiệu rời thành không dám rời, tiểu thư có
mạnh khỏe không?”

“Bình an.” Hàn Chiến ra
khỏi phòng, xoay người nhẹ nhàng đóng cửa phòng, hai người đứng ngoài cửa phòng
nhẹ nhàng trò chuyện

“Hôm kia trong thành có
người dám hạ dược tiểu thư, ta mang tiểu thư ra thành tránh một ngày, hiện nay
đang ngủ.”

Vương Chính Nghĩa lắp bắp
kinh hãi: “Tiểu thư có sao không?” Nếu tiểu tổ tông này xảy ra việc gì, hắn
chính là có mười cái đầu cũng không đủ rớt.

“Dược đã giải, lát nữa ta
muốn ra ngoài một chuyến, chuẩn bị chút dược.” Hàn Chiến chăm chú nhìn gian
phòng.”Những người khác đâu?”

“Dưới lầu.”

“Đại sảnh bảo vệ hai
người, đầu bậc thang hai người, trước cửa phòng cùng dưới bệ cửa sổ hai người,
những người còn lại, đi tìm hiểu một chút, chiều tối hôm kia ai à người cuối
cùng thuê phòng hậu viện khách điếm Phúc Quý, điều tra người đó.”

“Vâng, thuộc hạ đi an bài
ngay.” Nhìn thấy Vương Chính Nghĩa đi xuống lầu, Hàn Chiến mới xoay người trở
về phòng, nhẹ nhàng mở cửa phòng, không để bất cứ tiếng động nào quấy nhiễu đến
bé con đáng yêu đang ngủ yên.

Đến trước giường, nhìn
thấy người yêu bé nhỏ trên giường đang mở lớn mắt chuyển quay tròn, sủng nịch
cười, “Tỉnh rồi sao?”

“Đói tỉnh.” Nghiêng
người nhìn hắn, cười hướng hắn vẫy tay.

“Đã phân phó tiểu nhị
chuẩn bị nước ấm cùng thức ăn.” Nắm bàn tay nhỏ của nàng nâng đến bờ môi khẽ
hôn một chút, “Lát nữa ta muốn đi ra ngoài một lúc, Chính Nghĩa đang bảo vệ ở
bên ngoài.”

“Bọn hắn đến rồi?”

“Sớm đến, ở trong thành
đợi chúng ta một ngày.” Một bàn tay nhẹ xoa khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tiều
tụy, cảm thấy đau lòng.

Thoải mái cọ cọ vào tay,
“Nếu bọn hắn bắt được người hạ dược ta, ném đến Hàm Xuân Lâu cho Diễm Nương
chỉnh chúng đi.”

“Được!”

“Không cho phép đi lấy
dược loạn thất bát tao.” Hai người như bóng theo hình hơn mười năm, hiểu nhau
quá sâu, trên danh nghĩa nàng có kỹ viện lớn nhất khắp cả nước, mà trong viện
có chỗ bí mật để Hàn Kì điều chế thuốc. Hiện tại nàng không thoải mái, hắn còn
muốn rời khỏi, nhất định là muốn đi lấy thuốc, chỉ là nếu nàng đi lấy thuốc,
chắc chắn Diễm Nương sẽ biết được, nghĩ đến Diễm Nương thông minh lanh lợi khó
trêu chọc, nàng liền nhức đầu. Hàn Tuyết mở lớn mắt nhìn chòng chọc vào Hàn
Chiến, nếu hắn dám lắc đầu, nhất định sẽ xử hắn.

Khóe miệng lãnh khốc của
Hàn Chiến cong lên, chiếu sáng lên cả khuôn mặt “Được!”

” Nếu Diễm Nương hỏi phải
xử lý thế nào?” Biết hắn nhất định vẫn sẽ đi lấy thuốc, Hàn Tuyết phiền nhiễu
nhăn mi lại.

“Nàng ta không dám.” Duỗi
tay vuốt hàng mày u sầu, trên trán nàng nhẹ nhàng rơi xuống một nụ hôn.

“Có thể nàng ấy chắc chắn
sẽ tới phiền ta.” Tức giận cầm lấy bàn tay to mắng 1 tiếng.

“Nàng ấy có việc phải
phiền rồi, ” Vỗ vỗ đầu nàng, “An tâm đi, ta sẽ không để cho nàng ấy làm phiền
nàng.”

“Ngươi có biện pháp?”
Nàng đưa mắt nhìn hắn.

“Đêm trước, người hạ
dược.” Quan tâm của nàng ta đâu rảnh rỗi, bằng không nhất định sẽ đến, còn có
món đồ chơi muốn cho nàng ta chơi đùa mấy ngày nữa.

“Đúng nha.” Hàn Tuyết
cười tươi rói, kéo cổ Hàn Chiến qua, tặng hắn một nụ hôn khen thưởng, Hàn
Chiến lại không chịu dễ dàng cho nàng qua ải như thế, tay ấn giữ cổ nàng lại,
kéo vào lòng mình, chiếc lưỡi chặt chẽ duỗi vào trong miệng nàng, hoạt động,
truy đuổi cùng hắn quấn quýt, hai người ngươi tới ta đi trốn tránh truy đuổi,
động tác kịch liệt thêm việc Hàn Tuyết đang nằm nghiêng, áo bào trượt ra, lộ ra
vai thơm trắng tinh mềm nhẵn, xương quai xanh xinh đẹp hoàn mỹ.

Nụ hôn nóng ẩm quấn quýt
nhau, kéo dài xuống xương quai xanh hoàn mỹ liếm cắn, một tay lần dò vào vạt áo
xoa nhè nhẹ nhũ hoa mềm mại, mang theo chút lực nhào nặn. Hơi thở hai người
chậm rãi tăng lên, nắm tay bị Hàn Chiến áp trên đỉnh đầu Hàn Tuyết, hắn đưa tay
vén ra vạt áo đã hỗn độn, hôn lên ngọc nhũ chịu vắng vẻ ở một bên, nhẹ gặm thịt
mềm, đi tới đỉnh núi, lưỡi xoay tròn, đem tiểu quả ngượng ngùng hấp vào trong
miệng dùng lực bú mút.

“Nha… Ưm…” Hàn Tuyết kìm
lòng không nổi ngửa đầu ưỡn ngực, đem ngọc nhũ càng tiến sâu hơn vào trong
miệng Hàn Chiến, có thể do lực mút quá mạnh làm cho núm vú nàng hơi đau đớn,
làm cho nàng ngâm khẽ cầu xin tha thứ, “Chiến… Ôi… Đừng…”

Nhả tiểu hồng môi đã bị
hắn nhấm nháp, sắc thái ửng đỏ yêu diễm làm cho dưới háng hắn căng cứng

“Nga…” Hàn Chiến thất bại
rên rỉ, hắn đối với nàng thật một chút sức chống cự đều không có. Đầu vô lực
chôn vào bờ vai non mềm của Hàn Tuyết, hơi thở ấm áp phun vào vành tai nàng,
Hàn Chiến mang theo chút nghiến răng nghiến lợi ngột ngạt gầm nhẹ ” Tiểu yêu
tinh này, trước khi tiểu huyệt khỏe hăn, không cho phép tiếp tục dụ dỗ ta.”

Nam căn căng cứng nóng rừng
rực nhấn mạnh mẽ vào bắp đùi nàng “Khó chịu lắm sao?”

“Tiếp tục như vậy, ta sớm
muộn gì cũng sẽ chết ở trong tay nàng.” Dùng chút sức, gặm bờ vai non mịn trút
giận.

“A…” Hàn Tuyết cả kinh
gọi một tiếng, đầu vai có chút đau đớn, “Ngươi là Tiểu Cẩu, cắn người ta!

“Nếu nàng gọi như thế
nữa, ta sợ là ta không chỉ cắn nàng thôi đâu.” Hàn Chiến lắc đầu không biết làm
sao, đại tiểu thư này, danh nghĩa đã mở kĩ viện lớn nhất ở Bích Lạc quốc, nhưng
bản thân lại ngây thơ ghê gớm. nàng không biết rằng tiếng rên rỉ nữ nhân đối
với nam nhân có bao nhiêu kích thích sao, đặc biệt là những lúc nam nhân đã hóa
thành sói.

“Thật hết sức khó chịu
nha?” Đôi tay nâng lên lão đại vùi mặt vào vai mình, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ
bừng của nam nhân.”Mắt ngươi đã đỏ hết rồi?”

“Hậu duệ phía dưới của ta
càng đỏ hơn, ” Hàn Chiến buồn bực nói, tiếp tục như vậy nữa, hắn chắc chắn bởi
vì bất mãn mà chết.”Ngươi làm cái gì?”

Cảm giác trên eo có bàn
tay nhỏ nhắn đang cởi dây lưng của hắn, Hàn Chiến giật mình trừng mắt nhìn
nàng.

“Giúp ngươi giải quyết
nha!” Hàn Tuyết bị trừng có chút ủy khuất.

“Không sợ tay mỏi?”
Không biết ai lúc trước vì này việc mà nổi giận với y phục của hắn.

“Sợ, không cần dùng tay
được không.?” Hàn Tuyết cùng hắn thương lượng.

“Được, dùng miệng!” Hàn
Chiến động tác lưu loát cởi bỏ dây lưng, kéo quần xuống, nam căn sưng to nhảy
bật ra, nam căn đỏ tím hình như còn thô to hơn so với trước, gân xanh chằng
chịt, nhìn qua có chút khủng bố.

“Lớn quá!” Hàn Tuyết có
điểm khó xử nhìn mãi gậy thịt thô to, đầu óc cứ mãi suy nghĩ, không biết dùng
miệng giúp hắn giải quyết thế nào.

Hàn Chiến xem nàng biểu
tình liền biết nàng đang nghĩ gì, không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười, hôn
nhẹ cái miệng nhỏ của nàng, giả vờ tức giận nói: “Yên tâm đi, nàng chịu, ta có
thể đành lòng sao.”

Tay lớn khép lại hai chân
trắng noãn của nàng, điểm huyệt đạo trên eo, “Ngươi làm gì nha?” Cứ mãi điểm
huyệt nàng, nam nhân hư hỏng.

“Không phải nàng muốn
giúp ta giải quyết sao?” Hàn Chiến đem nam căn thô dài chậm rãi thâm nhập vào
chỗ bắp đùi khép lại, cảm giác tinh tế bao bọc, còn có hai mảnh thịt non trên
tiểu huyệt trêu chọc, cảm giác thật sướng.

“Ưm ~~” Hàn Tuyết cũng
rên rỉ một tiếng, thấy nàng nhẹ nhướng mày, trên mặt một mảnh hồng diễm.

“Thế nào?” Hôn nhẹ lên
miệng nàng, động tác eo cũng không hề dừng lại, chậm rãi nâng lên rồi hạ xuống,
hưởng thụ đày đọa ngọt ngào như thế.

“Có chút tê, ” Nam căn ma
sát kéo động âm thần cũng ma sát đến âm đạo, làm cho nàng không khỏi bị run
rẩy.

Hắc đồng của Hàn Chiến
tối lại, đem nam căn càng hướng về phía trước, nhanh chóng đưa đẩy lên
xuống.”Như vậy sao?”

“Nha… Đừng… Ừm… A nha…
Ha…” Xem Hàn Tuyết bị kích thích chỉ có thể thở sâu, Hàn Chiến càng đưa đẩy
mạnh lên, tuy không thể tiến vào tiểu huyệt, nhưng dưới bắp đùi cùng khe đùi
bao bọc, lại cũng có thể mang tới cho hắn khoái cảm mất hồn, đặc biệt là thời
điểm nhìn thấy người yêu bé nhỏ dưới thân cũng có cảm giác, hắn càng dục hỏa
đốt người, cởi bỏ huyệt đạo Hàn Tuyết, nâng nửa người nàng lên, 2 cánh tay khép
đôi chân ngọc càng chặt hơn, kéo nàng đến gần mình hơn, tự mình co rúm
mãnh liệt lên, còn không có hảo ý nhắc nhở Hàn Tuyết “Thị vệ đã đến ngoài cửa,
dưới bệ cửa sổ cũng có, nhớ đừng lên tiếng, bằng không sẽ bị nghe thấy.”

Hàn Tuyết cố nén tiếng
rên rỉ đến miệng, âm thần cùng âm đạo bị ma sát không ngừng mang tới khoái cảm
ê ẩm tê dại, làm cho trong huyệt nàng mãnh liệt co rút lại, ái dịch lã chã
tràn ra, lúc sắp đạt được khoái cảm cực hạn nàng chỉ có thể cắn chặt bả vai nam
nhân, ngăn cản tiếng rên rỉ, thẳng đến lần thứ ba cắn chặt bả vai của hắn, Hàn
Chiến mới kêu rên một tiếng, mạnh mẽ áp đôi mông mềm về hướng mình, nam căn thô
dài xuyên vượt qua khe đùi, màu trắng nồng dịch bắn nhanh trên màn giường cùng
gối đầu.

“Ta sắp chết.” Hàn Tuyết
bi bi thiết thiết dặn dò lẩm bẩm, rước lấy nam nhân cười khẽ.

“Ta sắp mệt chết, đói
chết.” Nâng lên cánh tay mềm mại vô lực, đánh hắn một chút “Ta muốn tắm rửa,
ta muốn ăn cơm.” Nhưng mí mắt lại không nghe lời cứ khép lại, ngay cả tiếng
kháng nghị đều là ngậm trong miệng, cũng may mắn công lực Hàn Chiến cao, mới
có thể nghe thấy nàng đang lẩm bẩm cái gì.

Một tay rút sạch gối đầu
bị làm dơ, nhân tiện dùng nó lau sạch dịch trắng trên giường, sau đó ném xuống
giường hủy thi diệt tích. Kéo qua chăn gấm gói người yêu bé nhỏ quá mức mệt
mỏi, đặt nhẹ lên giường, hôn một chút lên khuôn mặt nhỏ nhắn còn đỏ rừng rực.
Hắn nhanh chóng xuống giường sửa sang lại quần áo xong, cũng kéo màn giường
xuống, che khuất người yêu đang say ngủ. Nhẹ nhàng mở cửa đi ra, đối diện thị
vệ ở bên ngoài cẩn thận dặn dò mấy câu, nhanh chóng xoay người rời đi. Tung
người nhảy vào hậu viện Hàm Xuân Lâu, quẹo vào một gian khuê phòng quen thuộc,
mở cửa tủ quần áo ra lấy ra một khối khăn gấm trải lên bàn, theo thứ tự lấy ra
mấy bộ y phục nữ nhân, ngay cả yếm, quần lót cũng không buông tha. Chuyển vào
phòng trong tìm kiếm vớ giày, lúc quay ra, trên bàn đã xuất hiện thêm một nữ tử
hồng y diễm lệ, chỉ thấy nữ nhân nhẹ nhàng phe phẩy quạt cười mê mẩn ngắm hắn,
“Ta còn nghĩ Hàm Xuân Lâu của ta hôm nay xuất hiện tên trộm chứ, không ngờ là
có cố nhân đến thăm.”

Nhìn thấy Hàn Chiến nhanh
chóng lục tung, vơ vét vật phẩm nữ tử, thẳng đến khi Hàn Chiến từ trong tủ nhảy
ra chạy đến tủ thuốc, nữ tử tươi cười cứng đờ, ngược lại cười càng ngọt, “Thế
nào? Rốt cuộc cũng đã nghĩ thông suốt, muốn xuống tay với nàng?”

Hàn Chiến không thèm bố
thí liếc nàng một cái, “Đêm trước, khách điếm Phúc Quý, có người hạ dược với
nàng.”

Nữ tử kinh hãi nhảy dựng
lên “Có sao không?”

“Nàng bình an.” Động tác
nhanh chóng đóng gói quần áo cùng thuốc, cầm mọi thứ lên chuyển về phía gian
phòng cách vách.

“Hô ~~~ Dọa chết ta.” Nữ
tử vỗ vỗ ngực cũng theo sau hắn chuyển đến gian cách vách.

Nhìn thấy Hàn Chiến mở tủ
thuốc lấy ra tất cả thuốc, sắc mặt nữ tử nghiêm túc, “Nàng bị thương?”

“Da thịt, ” Quả thật là
da thịt, chỉ là vị trí có chút ẩn mật thôi.

“Vậy ngươi lấy nhiều dược
như thế làm gì?” Dọa nàng vui sao?

“Lo trước khỏi hoạ.”

“Vậy cũng đúng.” Lấy khẩn
trương Hàn Chiến đối với Hàn Tuyết, bị thương đến da thịt không đem hiệu thuốc
bắc mang theo, là còn tính bình thường.

“Chính Nghĩa tra được
người, sẽ mang người tới đây, đến lúc ngươi tiếp đãi là được.” Nhanh chóng đem
quần áo của mình cùng một đống thuốc đóng gói lại, xách 2 bao đồ chuẩn bị chạy
lấy người.

“Không cần lưu tình?” Vẫn
chưa biết là người nào mà?

“Không cần, sống không
bằng chết là được” Trời ạ, quá hung ác.

Ngăn hắn lại, “Câu hỏi
cuối cùng, các ngươi muốn đi nơi nào?” Nam nhân này vô cùng phúc hắc, trừ Tiểu
Tuyết Nhi có thể đánh bại, kiềm chế được hắn, đối với người khác đều là một bộ
dáng nửa chết nửa sống, ngay cả nàng dù mượn gan trời cũng không dám chọc hắn,
nghe nói công phu nam nhân này trong thiên hạ đã không ai có thể địch, chỉ
phất tay liền có thể sát thương người vô hình.

“Kinh thành, người kia
gọi nàng có việc.” Vòng qua nàng, bước ra khỏi phòng, tung người mấy cái đã trở
lại cửa khách điếm.