Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Chương 19


Tần Vịnh ăn xong bánh bao xá xíu yêu thích, thay đồ đi làm, lái xe đúng giờ chờ sẵn dưới lầu.“Anh đi làm đây, lát nữa má Trương sẽ tới. Em đừng có đi lung tung.” Tần Vịnh không yên tâm căn dặn, Lâm Phàm cười đồng ý, có người quan tâm thật tốt.Tần Vịnh hài lòng gật đầu đi ra cửa, quay đầu đóng cửa thấy cô ngồi trên sofa mỉm cười vẫy tay với hắn, trong lòng ấm hẳn lên. Chân bước phơi phới xuống lầu chui vào xe, thình lình phát hiện Lâm Lỗi giống như hồn ma xuất hiện sau lưng mình nhìn hắn cười mờ ám.“Hề hề… anh họ, ở chung với người đẹp có kiếm chác được tí lợi lộc nào chưa?”Tần Vịnh lờ đi, coi hắn như không khí, bụng nhẩm tính xem từ giờ tới lúc tan tầm còn bao lâu nữa. Sao dạo trước ngày nào cũng ở chung với Lâm Phàm lại không thấy thời gian dài dằng dặc thế này nhỉ?“Haiz! Anh họ mày đừng im lặng thế chứ! Mày xâm nhập khuê phòng người đẹp thành công, công lao của tao đâu có nhỏ.” Lâm Lỗi đặt tay lên vai Tần Vịnh, bị hắn gạt ra không chút khách sáo.Lâm Lỗi xoa xoa mu bàn tay đau điếng, giễu hắn: “Xem ra mày tiến triển không thuận lợi rồi. Anh họ mày nghe tao nói này, con gái á, mày phải dùng sức mạnh! Bằng không mày chờ đến chừng nào! Với đầu óc Lâm Phàm mày chờ đến khi cô nàng thông suốt thì con tao cũng biết đi mua xì dầu rồi.”Tần Vịnh nghe xong đăm chiêu suy nghĩ. Em họ nói không sai nhỉ, cứ chờ nữa thì hoa cúc cũng lạnh luôn [6]. Nghĩ đến đó không khỏi liếc Lâm Lỗi một cái, “Mày nói xem làm thế nào?” Trước giờ hắn có bao giờ tốn hơi đi theo đuổi con gái, đành phải lôi cái thằng xấu xa này ra làm quân sư.“Hê hê, tao cũng chưa nghĩ ra, đợi tao nghĩ ra sẽ nói cho mày biết.” Lâm Lỗi thích chí! Rốt cuộc cũng trả được hắn một quân, cảm tạ trời xanh phái xuống một Lâm Phàm thu phục Tần Vịnh, hôm nào hắn nhất định phải thắp nhang nhiều một chút.Tần Vịnh lẳng lặng nhìn hắn chòng chọc không nói, hồi lâu môi nhếch lên một nụ cười nham hiểm. Lâm Lỗi nhìn mà lạnh gáy, có cảm giác chẳng lành.Lâm Phàm chưa từng nhàn rỗi thế bao giờ. Má Trương chạy tới giặt giũ cho cô, bắt đầu cần cù lau dọn vệ sinh. Cô muốn giúp một tay lại bị má Trương hoảng sợ cự tuyệt, lúc này đành nhàm chán ngồi trên sofa lơ đãng xem tivi.“Má Trương, bác đi nghỉ đi.”Thấy má Trương bận luôn chân luôn tay, cô ngồi không không có chuyện gì làm, thật tình không nỡ.“Không cần, cô Lâm, buổi trưa cô muốn ăn gì?”“Nấu đại món gì đó là được, má Trương bác đến đây chăm sóc tôi thế này, ông bà chủ tịch phải làm thế nào?”“Nhà họ Tần còn có Tiểu Ngọc và Tiểu Hương, bà chủ đặc biệt dặn dò tôi chuyên tâm chăm sóc cô.” Má Trương trả lời Lâm Phàm xong, chui vào nhà bếp chật chội bắt đầu bận bịu. Lâm Phàm cảm động không thôi, sao bản thân lại gặp được gia đình tốt như thế, cả nhà ông tổng đều tốt bụng.Rốt cuộc nhịn rồi nhịn, Tần Vịnh nhịn đến giờ tan tầm. Tức tốc thu dọn đồ đạc của mình, mặt mày tươi tỉnh đi ra cổng công ty, tài xế đã cung kính chờ sẵn ở cửa.“Chờ, chờ tao với!!”Tần Vịnh vừa thấy Lâm Lỗi mặt mày hào hứng xông về phía hắn, cấp tốc vọt vào xe đóng cửa xe lại.“Tần Vịnh! Cho tao vào với!” Lâm Lỗi khao khát đập mạnh cửa xe, ai không biết còn tưởng sau lưng hắn có hồng thủy hay thú dữ.“Làm chi?” Tần Vịnh lười nhác vặn kính xe xuống bực bội nhìn hắn, khó khăn lắm mới nhịn được đến tan tầm cùng Lâm Phàm trải nghiệm thế giới hai người, thằng em họ này sao không biết thức thời thế.“Cả ngày nay tao chưa được gặp Phàm Phàm rồi ~ nhớ nàng muốn chết, đi chung nhá.” Lâm Lỗi không sợ chết nói. Lần trước đi chung với tài xế làm hắn không kịp nhớ địa chỉ nhà Lâm Phàm.Tần Vịnh hừ lạnh, chỉnh cửa kính xe lên, ra lệnh cho tài xế “Lái đi.”“Hứ! Không cho tao đi thì tao không có cách chắc!” Lâm Lỗi đứng sau xe hít một đống bụi bốc lên, căm tức quay người đi vào phòng bảo vệ.“Tổng giám đốc Lâm có việc à?” Anh Thái thấy Lâm Lỗi vội vội vàng vàng chạy vào, khó hiểu hỏi.“Anh biết địa chỉ nhà Phàm Phàm không?” Lâm Lỗi háo hức nhìn anh ta. Ai ngờ anh ta lại khiến hắn thất vọng, lắc đầu.“Sao các anh không biết quan tâm đồng nghiệp chút nào thế, anh làm đội trưởng làm gì hả.” Lâm Lỗi khinh bỉ lừ mắt nhìn anh Thái, ra khỏi phòng bảo vệ, ông mày tự đi tra.“Anh Thái… tôi nghe nói tổng giám đốc Lâm đặc biệt để tâm Phàm tử, có phải vừa ý Phàm tử rồi không?” Anh An sờ cằm suy tư.“Có lẽ…” Anh Thái bắt chước tư thế anh An, mặt mày trầm tư.Dằn xuống cõi lòng đang nhảy nhót, Tần Vịnh cầm bó hoa trong tay hít sâu một hơi. Lâm Lỗi nói đúng, không thể chờ được nữa. Kiên định sải từng bước một leo lên cầu thang, bắt đầu tưởng tượng cảnh Lâm Phàm ôm hoa tươi mừng quá mà khóc, đón nhận mình, càng nghĩ càng thấy đẹp.Nhưng leo lên tới lầu năm, ngay lối vào hành lang lại thấy Lâm Phàm đang duyên dáng nói cười với một tên đàn ông gầy loắt choắt, chẳng những thế hai người còn nắm tay nhau nữa. Hắn nhìn mà sôi gan, sao chứ? Hắn mới đi làm mà cô đã dám ăn vụng rồi?Lâm Phàm đang bịn rịn kéo tay Lưu Mai, thấy Tần Vịnh sa sầm mặt đứng ở đầu cầu thang, mắt sáng lên “Ông tổng anh về rồi à.” Kế đó nũng nịu nói với người kia, “Vậy tớ không giữ cậu nữa, ngày mai nhất định phải đến thăm tớ nhé.”Đối phương gật đầu, nhẹ nhàng ôm Lâm Phàm, nhấc ba lô trong tay lên liếc Tần Vịnh đầy ẩn ý, liền đi xuống lầu.Tần Vịnh tức không nói nên lời, bó hoa trong tay sắp bị hắn bóp nát đến nơi, quầng đen vô hình từ sau lưng hắn bốc ra bao lấy người hắn. Mặt mày âm u không thèm nhìn Lâm Phàm lấy một cái đi thẳng vào cửa. Lâm Phàm ngớ ra, chống gậy ngoan ngoãn theo vào.“Ông tổng, hoa này tặng tôi hả?” Không có cô gái nào không thích hoa tươi, Lâm Phàm cũng không ngoại lệ. Ai ngờ Tần Vịnh thô lỗ nhét bó hoa vào tay má Trương từ bếp đi ra, “Ai nói tặng cô, tôi tặng má Trương.”“À.” Lâm Phàm hơi thất vọng đáp một tiếng, nghĩ lại má Trương chăm sóc mình rất vất vả, ông tổng thật tỉ mỉ.“Má Trương, bác về nghỉ trước đi.” Mặt Tần Vịnh khó ưa dặn dò. Má Trương ôm bó hoa, lệ già lại tuôn trào, đời này lão nô đã thấy đủ rồi.Đợi má Trương đi rồi, Tần Vịnh ngồi trên sofa vẫn không nói chữ nào. Đầu óc chậm chạp cỡ Lâm Phàm cũng thấy bất thường, “Ông tổng anh sao vậy?”Tần Vịnh ngước mắt âm u nhìn cô, mím chặt môi, nửa ngày rốt cuộc mở miệng, “Cô nói đi! Gã đàn ông đó là ai!”“Đàn ông nào?” Lâm Phàm như từ trên trời rớt xuống.“Còn giả vờ! Gã đàn ông vừa ôm cô ấy!” Tần Vịnh cứ nghĩ tới cảnh đó là a-xít bốc lên tới họng.“Đàn ông ôm tôi? Là anh mà!” Lâm Phàm còn chưa phản ứng lại kịp, chỉ có ông tổng vì chân cô bị thương mà hở ra là ôm thôi.“Cô còn chối! Tôi chính mắt nhìn thấy anh ta ôm cô, tôi còn chưa có mù?” Tần Vịnh đứng bật dậy nhìn cô trừng trừng, hai tay nắm chặt dằn cơn ghen xuống.“Anh nói Lưu Mai hả?” Lâm Phàm dè dặt hỏi.“Tôi quản hắn tên gì! Tôi hỏi cô hắn là gì của cô!” Tần Vịnh nghe cô nhắc tên gã kia càng tức, hận không thể túm hắn lại đánh cho một trận.“Cô ấy là đồng đội của tôi mà.” Lâm Phàm chống gậy dịch sang một bên, có cảm giác bây giờ ông tổng sẽ lỡ tay giết người bất cứ lúc nào.“Không phải cô nói đồng đội của cô đều là nữ sao! Còn lừa tôi!”“Thì cô ấy là nữ mà…” Lâm Phàm yếu ớt biện bạch, ông tổng tức cái gì chứ?“Ớ?” Sát khí toàn thân Tần Vịnh thoáng cái bay biến sạch sành sanh, đờ đẫn phát ra mỗi một âm.“Cô ấy là Lưu Mai, đồng đội của tôi. Khó có dịp nghỉ phép, nghe nói tôi bị thương liền tới thăm, bây giờ đang ở tại nhà khách khu gần đây…”Dây thần kinh số 5 [7] của Tần Vịnh mất kiểm soát, câm nín nhìn Lâm Phàm, mặt mày vặn vẹo.“Nhưng… nhìn cô ta giống đàn ông…”“Anh đừng nói thế, cô ấy chỉ trung tính chút thôi.” Lâm Phàm hơi bất mãn Tần Vịnh bôi nhọ đồng đội của mình, không nhịn được bênh vực Lưu Mai.“Ha ha ha, Lâm Phàm đói chưa? Sao em đứng đó? Lại đây ngồi xuống đi.” Rốt cuộc dây thần kinh cũng hoạt động trở lại, Tần Vịnh lập tức híp mắt cười, bước lên ôm Lâm Phàm kéo cô ngồi xuống sofa, chuyển đề tài.“Không đói, anh có thể nói cho tôi biết vì sao lại tức giận với Lưu Mai không?” Lâm Phàm ngồi xuống rồi nghiêm túc nhìn hắn, nghĩ bụng Lưu Mai luôn ở trong bộ đội không có lý nào đắc tội hắn, nếu có cô cũng sẽ giúp Lưu Mai.“Vì… vì…” Tần Vịnh ngồi bên cạnh lúng túng nghĩ lý do, thấy cô mở đôi mắt trong veo như con nai vàng ngơ ngác nghiêm túc nhìn mình. Tim hắn đập bùm bùm, đột nhiên nhớ Lâm Lỗi nói không thể chờ tiếp, chờ nữa thì con người ta biết mua xì dầu luôn rồi.Lấy hết dũng khí nắm lấy vòng eo mềm mại của cô, môi mỏng mạnh mẽ dán lên đôi môi anh đào hé mở mê người của cô. Cảm xúc mềm mại kỳ diệu khiến hắn mê đắm, dần dần nụ hôn càng sâu thêm. Bị tập kích bất ngờ, Lâm Phàm mở to mắt ngơ ngác không biết nên phản ứng ra sao, mặc đầu lưỡi trơn trượt mềm mại của hắn linh hoạt len lỏi vào miệng mình, dịu dàng liếm hôn chiếc lưỡi thơm tho của cô.“Ôi mẹ ơi!” Ngoài cửa đột nhiên có tiếng phụ nữ thét lên lanh lảnh. Lâm Phàm phản xạ xô Tần Vịnh ra, mặt đỏ bừng che môi kinh hoảng lúng túng, cả người cứng đờ.Tần Vịnh chưa hết thèm thuồng, liếm liếm môi, vác cái mặt đen sì đi đến trước mặt người phụ nữ phá hỏng chuyện tốt của hắn.“Chị là ai!” Ghét thật, khó khăn lắm mới có tiến triển lại đột nhiên nhảy ra một tên Trình Giảo Kim! Hôm nay bà cô này không giải thích rõ ràng cho hắn sẽ bắt chị ta đi vào bò ra!Người phụ nữ bị sát khí không được thỏa mãn ham muốn tỏa ra trên người Tần Vịnh hù dọa, “Tôi… tôi là chủ nhà. Cô Lâm mới trả tôi có ba tháng tiền thuê, giờ đã ba tháng rưỡi rồi, tôi liên lạc mãi không được, gọi điện thoại cũng không có ai bắt máy. Tôi tưởng là cô ấy dọn đi không báo, tôi… đến coi.” Chủ nhà nói một hơi xong, không dám ho lớn.Thấy mặt hắn tối tăm sợ hắn không tin lại bổ sung thêm một câu, “Tối qua tôi còn đặc biệt lựa lúc nửa đêm gọi điện thoại đến đây, vẫn không có người bắt, thật đó!”Kế đó lại nghĩ, không đúng! Là bọn họ nợ tiền phòng, mình sợ cái gì chứ! Lập tức ưỡn ngực thẳng lưng, không dám nhìn Tần Vịnh mà trừng mắt với Lâm Phàm đang đờ ra như khúc gỗ trên sofa.Tần Vịnh nghĩ nghĩ, khuya hôm qua đúng là có cú điện thoại ma, nhưng bị hắn chèo kéo nên Lâm Phàm không nghe được. Thở dài móc ví lấy ra một xấp chủ tịch Mao dày cộp đưa cho chị ta “Đủ không?”“Đủ! Đủ nửa năm luôn, vậy tôi không quấy rầy các vị nữa.” Chủ nhà cười hớn hở, nhận tiền xong thức thời đi về, còn thuận tiện đóng cửa dùm bọn họ, rất lịch sự.Tần Vịnh đối mặt với ván cửa hít sâu một hơi, quay người cười dê “Bé cưng, chúng ta tiếp tục đi!”