Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Chương 33: Mở Mang Tầm Mắt


“Chủ tịch Tần, ngài hiểu lầm rồi… Người kia không phải cháu vợ tôi, nếu không sao có thể để hắn ta ở phòng bệnh thường được.” Viện trưởng đứng trong phòng làm việc lau mồ hôi lạnh, lén lút liếc Tần Vịnh đang ngồi trên ghế sau bàn làm việc, khẩn trương khai thực.Tần Vịnh cụp mắt nghịch cây bút máy trong tay, vẻ mặt sâu xa khó dò, không nói một tiếng.Viện trưởng điều chỉnh lại hơi thở, dè dặt nói “Thằng ấy chỉ là bà con xa mà thôi, về công về tư tôi không có nắm rõ là sơ sót của tôi. Lần này mạo phạm đến phu nhân ngài tôi thành thật xin lỗi, nhất định sẽ có câu trả lời hợp lý cho ngài.”“Viện trưởng Phương nặng lời rồi, có điều nếu ông không dọn dẹp người nhà, vì một người bà con xa mà vất bỏ chức viện trưởng thì đúng là lợi bất cập hại rồi.” Giọng Tần Vịnh trầm thấp rất hấp dẫn vang lên trong căn phòng thênh thang, tình cảm cứ như đang kể chuyện yêu đương ngọt ngào, song lọt vào tai viện trưởng thì lại như cây kim chọc thẳng vào lòng ông ta.Mọi người đều biết bệnh viện lớn nhất thành phố X là bệnh viện tư nhân, sau lưng có cổ đông và nhà tài trợ hùng mạnh. Tần thị là cổ đông lớn nhất, viện trưởng như ông ta nói khó nghe một chút thì chính là người làm thuê mà thôi. Thật ra ông ta vẫn biết hành vi tác oai tác quái của bà con xa kia nhưng không muốn bị họ hàng nói mình xa cách bọn họ đành mắt nhắm mắt mở cho qua. Ai mà ngờ lão ấy không có mắt, lại tranh chấp với vợ của đại cổ đông, còn khiến phu nhân cổ đông bị cảnh sát tạm giam. Năm sau cái chức viện trưởng của mình sợ là khó mà ngồi tiếp được rồi.“Vâng vâng vâng, nhất định tôi sẽ xử lý ổn thỏa.”“Tôi không muốn vì lần đánh nhau này mà liên lụy đến công việc của vợ mình, thế chắc hẳn ông biết mình nên làm gì rồi đấy.” Tần Vịnh nheo mắt nguy hiểm. Nếu chuyện Lâm Phàm ra tay đánh người lọt đến tai đơn vị cô, ông ta chắc chắn sẽ nhận được xử phạt tương ứng.“Biết ạ.” Viện trưởng tiếp tục lau mồ hôi, còn làm thế nào nữa? Đương nhiên là kiên quyết khẳng định bà con xa nhà mình làm nhiều việc ác, phu nhân cổ đông trừ hại cho dân rồi. Hơn nữa tuyệt đối không lạm dụng bạo lực, lấy bạo lực khắc chế bạo lực mà thôi.Khác với không khí căng thẳng trong phòng làm việc, phòng bệnh đầy ắp không khí vui mừng.“Phàm Phàm, khụ… ở sở cảnh sát bọn họ có đánh con không?” Bà Phương khẩn trương níu tay Lâm Phàm, tử tế quan sát cô một vòng, chỉ sợ cô thiệt thòi. Bệnh nhân bị đánh kia sau khi đẩy vô phòng cấp cứu tới giờ cũng chưa thấy quay lại. Bà còn tưởng là đối phương bị Lâm Phàm đánh chết rồi, nhưng sáng sớm nay hỏi y tá mới biết, bệnh nhân kia đã bị chuyển sang bệnh viện khác làm bà không thể nào hiểu nổi.“… Bà, bọn họ không đánh người.” Lâm Phàm áy náy nhìn bà, mình bị bắt cả một đêm chắc bà lo chết mất.Bà Phương nheo đôi mắt già nua quan sát cô một vòng xong mới yên tâm “Bà nghe… khụ khụ… nghe nói sau khi bị bắt sẽ bị ép cung, khụ khụ, không nói còn bị đánh nữa.”“Bà yên tâm, bọn họ đánh không lại con.” Lâm Phàm toét miệng cười tự tin.“Em giỏi ghê nhỉ!” Tần Vịnh dẫn một đội bác sĩ bước vào, vừa lúc chộp được câu cuối của Lâm Phàm, bực mình nhướng mày nhìn cô.Lâm Phàm rụt cổ len lén lè lưỡi. Sáng nay sau khi bảo lãnh cô ra, Tần Vịnh dạy dỗ cô nguyên một buổi sáng.Thấy bà Phương có vẻ hốt hoảng nhìn hắn và đoàn bác sĩ, Tần Vịnh nở nụ cười đẹp mê hồn với bà, an ủi “Họ đến làm kiểm tra chuyên sâu cho bà, chuyện Phàm Phàm bà đừng lo, đã xử lý ổn thỏa rồi.”“Khụ khụ… cậu là?” Bà Phương tò mò nhìn chàng trai xuất chúng chói mắt trước mặt, chắc chắn là bà không quen người như thế bao giờ. Không lẽ là bạn của Phàm Phàm? Bà chuyển mắt sang Lâm Phàm đang ngoan ngoãn ngồi một bên.Tần Vịnh không nói mà dùng ánh mắt uy hiếp ra hiệu cho Lâm Phàm giới thiệu mình. Lâm Phàm nhận được ám chỉ, đành mặt dày hơi thẹn thùng nói “Ách… anh ấy là… là… bạn… bạn trai của con.” Nói xong cúi đầu nhìn chân mình, cảm giác căng thẳng như đang dẫn Tần Vịnh về gặp người lớn, Tần Vịnh hài lòng cong môi cười.“Phàm Phàm con yêu đương à?” Nhưng bà Phương chỉ vui thoáng qua rồi lại lo âu nhìn Lâm Phàm. Chàng trai này vừa nhìn đã biết không phải người bình thường, cậu ta thật lòng với Phàm Phàm ư? Phàm Phàm không nơi nương tựa, nếu bị ức hiếp thì nhà mẹ đẻ cũng chẳng có ai, làm sao qua được.“Dạ.” Lâm Phàm gật đầu.“Bà yên tâm, con sẽ đối xử tốt với Lâm Phàm, bà yên tâm kiểm tra điều trị trước đã.” Tần Vịnh nói, hơi gật đầu với đội ngũ bác sĩ đang mắt điếc tai ngơ đứng bên, để bọn họ tiến hành kiểm tra tỉ mỉ cho bà Phương, dắt tay Lâm Phàm đi ra ngoài phòng bệnh.“Lần sau muốn đánh người, nói cho anh biết, anh đánh thay em. Loại người đó không đủ tư cách để tay ngọc ngà của vợ anh đụng vào.” Tần Vịnh đứng trên hành lang, cười gian cầm tay Lâm Phàm áp vào gương mặt đẹp trai đáng đánh đòn của mình, tỉ mẩn vuốt ve.“Ba hoa.” Lâm Phàm nguýt hắn nhưng miệng không tự chủ được nhếch lên. Thì ra cảm giác yêu đương tuyệt vời thế này.Hai người đang định đi giải quyết bữa trưa, ra tới cổng bệnh viện lại bị một người đàn bà gọi giật lại.Lâm Phàm cẩn thận quan sát người ta, cảm thấy rất quen mắt nhưng nghĩ mãi không ra là ai. Đột nhiên một cái tên lóe lên trong óc, Lâm Phàm há hốc miệng nhìn chằm chằm đối phương, miệng hé ra lại không nói nên lời, có lẽ nên nói là không gọi ra được danh xưng đó.“Phàm Phàm… mẹ vẫn luôn tìm con…” Người đàn bà không dám nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt đảo quanh có chút xấu hổ nói.Tần Vịnh thấy vẻ mặt Lâm Phàm quái lạ, đang do dự có nên tránh ra để hai người nói chuyện riêng không, lại nghe Lâm Phàm khó nhọc gọi một tiếng “mẹ…” Cảm giác được lòng bàn tay cô rịn mồ hôi, căng thẳng nắm chặt tay cô, lấy tư thế bảo vệ đứng ở một bên.Lâm Phàm nghe bà ta nói vẫn luôn tìm mình, mềm lòng gọi ra tiếng xưng hô xa lạ, cô vui vẻ nghĩ bà ấy còn để ý tới mình, nếu không tìm mình làm chi?“Phàm Phàm… mẹ có thể nói chuyện riêng với con không?” Mẹ Lâm Phàm hơi căng thẳng liếc trộm chung quanh, làm như đang công tác tình báo vậy.Lâm Phàm nhìn Tần Vịnh đứng cạnh, mềm mỏng đáp “Anh ấy là bạn trai con, mẹ cứ nói thẳng đi.” Cô càng vui vẻ hơn, cảm thấy nếu có thể cùng mẹ đi thăm mộ bà ngoại, chắc bà sẽ vui mừng lắm.“Này…” Mẹ Lâm Phàm khó xử nhìn hai người, trong lòng đấu tranh kịch liệt, chần chừ không biết có nên đưa ra yêu cầu này không. Bà ta tìm Lâm Phàm lâu lắm rồi, mãi mà không có tin tức gì, hôm nay lại chạm mặt ở bệnh viện, coi như là ý trời.“Đến quán café đằng kia nói chuyện đi, ở đây đông người không tiện.” Tần Vịnh chu đáo đề nghị, hai người đều đồng ý.Ba người cùng tới một quán café nhìn có vẻ thanh tĩnh gần bệnh viện, ngồi dựa vào cửa sổ. Lâm Phàm có phần chờ đợi nhìn bà ta, bụng đoán xem bà sẽ nói gì với cô đây?Song Tần Vịnh làm ăn đã lâu, nhìn sắc mặt người ta có thể đoán được đại khái đối phương nghĩ gì nên lúc này hắn còn khẩn trương hơn cả Lâm Phàm, sợ bà ta nói gì đó làm tổn thương cô.“Phàm Phàm… hiện giờ con… khỏe chứ?” Mẹ Lâm Phàm hớp mấy hớp café kem nhân viên phục vụ vừa bê lên, thấm giọng rồi mở miệng hỏi.Lâm Phàm gật đầu “Dạ khỏe.”Hai người lại im lặng một hồi, bà ta có vẻ xấu hổ lại uống mấy hớp, nói thẳng vào vấn đề “Phàm Phàm, con gái mẹ bị suy thận.”Tay Tần Vịnh cầm ly café khựng lại, trong mắt lóe lên một tia ác độc, mặt lại tỉnh bơ đặt café xuống chăm chú lắng nghe.“Con gái mẹ?” Lâm Phàm thì thào lặp lại lời bà ta, con gái mẹ không phải mình sao?Bà ta khẽ gật đầu, khẩn trương túm chặt cạnh bàn “Ừ, năm nay nó mới mười ba tuổi.”“Mẹ tìm con, là vì nó?” Lâm Phàm đã lờ mờ đoán được nguyên do mẹ tìm cô nhưng cô vẫn không chịu tin, còn trông mong bà ta sẽ nói ra đáp án khác.“Ừ, bác sĩ nói phải phẫu thuật cấy ghép nhưng tìm mãi mà không có nguồn thận thích hợp. Bác sĩ nói anh chị em ruột thì khả năng phù hợp cao hơn nhiều mà chỉ có một quả thận vẫn sống được… nên… mẹ muốn xin con cứu con gái mẹ.” Mẹ Lâm Phàm mặt dày nói xong, nhắm mắt chờ cô trả lời.Lâm Phàm cúi đầu im lặng. Tần Vịnh đặt tay lên đùi cô muốn an ủi cô, trong lòng tức giận không thôi, đang định mở miệng cự tuyệt thì Lâm Phàm cất giọng xa xôi “Vậy con thì sao? Mẹ có nghĩ tới con không?”“Mẹ nghĩ chứ! Nhưng bác sĩ nói chỉ có một thận vẫn sống được, nếu không có thì Ny Ny không có hi vọng sống tiếp. Mẹ thật sự không thể mất Ny Ny, Phàm Phàm mẹ xin con.” Bà ta chụp lấy bàn tay Lâm Phàm đang đặt trên bàn, kích động năn nỉ, bà ta biết mình quá đáng nhưng không có lựa chọn khác.Lâm Phàm đột nhiên ngẩng đầu nhìn bà ta cười, nụ cười hết sức thê lương “Ny Ny thật hạnh phúc.” Mẹ Lâm Phàm nhìn cô cười xong trong lòng căng thẳng nhưng nghĩ tới con gái quặt quẹo nằm trên giường bệnh đành nhẫn tâm tiếp tục cầu xin “Phàm Phàm mẹ thật sự có lỗi với con nhưng Ny Ny vô tội, mẹ xin con, cứu con bé đi.”“Nó vô tội, còn tôi đáng tội ư?” Lúc này tâm tình Lâm Phàm không mảy may gợn sóng, nên nói là đau đến chết lặng.“Mẹ…” Nước mắt bà ta đã ứa ra, không biết nên nói gì. Tuy bà ta biết hi vọng Lâm Phàm đồng ý cực kỳ nhỏ nhưng vẫn muốn thử. Bà ta đã dự đoán Lâm Phàm sẽ tức giận, chỉ vào mặt bà ta mà mắng, nhưng không nghĩ phản ứng của Lâm Phàm bình tĩnh đến thế, nó làm lòng bà ta càng thêm khó chịu.“Không cần nói nữa, chúng tôi không đồng ý.” Tần Vịnh dằn cơn tức, nể mặt bà ta đã sinh Lâm Phàm mà không nói khó nghe, chỉ thay Lâm Phàm cự tuyệt dứt khoát, chuẩn bị cáo từ.“Phàm Phàm! Mẹ biết tình cảm của con và bà ngoại rất tốt, nhưng con có nghĩ tới không, Ny Ny cũng là cháu của bà ngoại, con nhẫn tâm để cháu bà bệnh chết sao?” Đây là chiêu sát thủ của bà ta, tuy rằng vô sỉ nhưng bà ta chỉ có thể thử.Quả nhiên Lâm Phàm bị Tần Vịnh dắt đi hơi khựng lại, quay đầu nhìn bà ta cất giọng lạnh như băng “Vậy bà nghĩ xem bà ngoại có đau lòng không?”Tần Vịnh cảm thấy mình được mở mang tầm mắt rồi, chưa từng gặp qua người nào trơ trẽn như thế. Nếu không phải bà ta đẻ ra Lâm Phàm, hắn đã thăm hỏi sức khỏe người nhà bà ta rồi.Dắt Lâm Phàm đi khỏi chỗ này, lo Lâm Phàm sẽ đồng ý với bà ta.Cả ngày Lâm Phàm phản ứng hết sức bình thường, bình thường tới mức bất thường. Tần Vịnh lo lắng không thôi, hắn thà rằng Lâm Phàm khóc lóc trút hết tất cả ra như buổi sáng mà không phải đè nén thế này.“Tần Vịnh, đến nghĩa địa với em đi.” Sẩm tối, rốt cuộc Lâm Phàm đề nghị, Tần Vịnh đương nhiên vội vã đồng ý. Đừng nói là nghĩa địa, giờ kêu hắn đi nhảy hầm cầu hắn cũng nhảy.Tần Vịnh đưa Lâm Phàm đi siêu thị mua một bịch ô mai, lại rẽ qua tiệm hoa mua một bó hồng nhung lớn. Đóa nào cũng lựa bông to nhất, đỏ thắm. Tần Vịnh không hiểu “Đi thăm mộ không phải nên mua cúc trắng sao?”Ngồi trong xe, Lâm Phàm nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng mang theo hồi ức “Bà ngoại thích hoa hồng và tường vi nhất, đặc biệt là màu đỏ. Hồi xưa có lúc trước cửa nhà trồng cả một khoảng. Anh biết bà cháu em đi đâu kiếm giống hoa không?”Tần Vịnh nghĩ nghĩ đáp “Không.”“Hai bà cháu chờ tới lúc trời tối, cầm dao đi vô công viên, lén lút cắt một cành đem về nhà dăm, còn sợ bị người ta phát hiện. Lần nào cũng là em canh chừng, bà ngoại cắt.” Lâm Phàm nói xong bật cười.Tần Vịnh nhìn sườn mặt xinh xắn của cô, lo lắng trong mắt càng nhiều.