Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Chương 46


Ánh mắt Lâm Phàm láo liên, cầm tách trà lên hớp một ngụm, tìm cách giấu diếm. Trong lúc đó Trân Hương vẫn nhìn cô chằm chằm.“Ha ha… có thể lắm…”Trân Hương nghe xong nét mặt không giấu được thất vọng tràn trề, đập mạnh tay xuống bàn gằn giọng “Lâm Phàm, cậu không biết là mình không nói dối được sao!”Quả thật hành động đột ngột của cô ấy làm Lâm Phàm giật mình, siết chặt tách trà bằng nhựa chịu nhiệt trong tay, cắn môi dưới im lặng. Lòng đầy áy náy nhưng trước khi nắm bắt rõ toàn bộ sự việc, cô không thể nói cho Trân Hương nghe. Mặc dù Trân Hương là bạn thân nhất của cô nhưng cô càng khao khát có một mái ấm hơn. Nếu gia đình đó không có Tần Vịnh, nó sẽ không còn là một gia đình hoàn chỉnh nữa. Cô chờ hơn hai mươi năm, rốt cuộc cũng đợi được một tương lai hạnh phúc, cho dù bạn bè có từ bỏ cô cũng phải bảo vệ Tần Vịnh.“Trân Hương, xin lỗi, tớ… Tớ phải đưa cơm trưa cho Tần Vịnh.” Lâm Phàm vội vàng đứng dậy cầm hộp cơm định đi, cô không biết tiếp tục ngồi thêm một lát liệu cô có thay đổi ý định mà nói hết cho Trân Hương nghe không, dù sao cô ấy cũng là một trong số ít người bao nhiêu năm nay thật lòng đối xử tốt với cô.Trân Hương nhìn cô hoảng hốt bằng ánh mắt phức tạp, môi nhếch lên cười khổ “Lâm Phàm, có phải cậu cho rằng tớ là người vì chiến công của mình mà hi sinh hạnh phúc của người khác không?”“Không, cậu không phải! Trân Hương, tớ…” Lâm Phàm nghe câu này mà xót xa không thôi, vội vàng níu tay Trân Hương, muốn giải thích với cô nhưng há miệng nửa ngày lại không thốt ra được một chữ.Trân Hương cúi đầu trầm ngâm, sắp xếp lại suy nghĩ của mình rồi nhìn cô cười thoải mái “Được rồi, cậu không muốn nói thì thôi vậy. Mang cơm cho chồng cậu đi.”Nói xong không đợi Lâm Phàm phản ứng liền đứng dậy đi ra khỏi quán. Ánh mặt trời chiếu trên cảnh phục của cô dường như phủ một tầng sáng chói mắt, song bóng lưng thẳng tắp có vẻ cứng ngắc.Tâm tình Lâm Phàm xuống thấp, ngồi trong xe mà nghĩ ngợi lung tung, có phải cô quá ích kỷ rồi không? Có phải làm tổn thương Trân Hương rồi không?Đến công ty rồi cô vẫn không nghĩ thông được, lên tới tầng cao nhất càng không có thời gian mà suy nghĩ, bởi vì…“Hera phái người tập kích các anh à?” Cô trợn mắt há mồm chỉ vào đầu tóc, quần áo Tần Vịnh. Cái đầu cứ như vừa bị hỏa tiễn bắn trúng, một bộ đồ tây đẹp đẽ bây giờ phất phơ trên người hắn. Lâm Lỗi ngồi một bên thở dốc càng bi thảm hơn, tóc tai khả nghi rải rác trên nền nhà, dựa vào màu sắc và độ dài của nó, Lâm Phàm đoán đó là sản phẩm xuất ra từ hắn. Còn hắn bây giờ thì, đơn giản là áo rách quần manh, khóe miệng tím bầm, có thể thấy người ra tay ác ôn cỡ nào. Cô hoàn toàn không biết, vết thương trên miệng Lâm Lỗi là do Tần Vịnh banh ra.“Không có… Vợ, sao em tới đây.” Nghe trợ lý thông báo, Tần Vịnh thắc mắc, cầm giúp Lâm Phàm hộp cơm to quá khổ.Lâm Phàm đau lòng, lo lắng dùng ngón tay bới lại cái đầu tổ quạ của Tần Vịnh, liếc mắt thấy mặt hắn còn nguyên một dấu tay đỏ thẫm thì càng tức hơn “Mang cơm cho anh, rốt cuộc là chuyện gì?”“Phàm Phàm! Ao em đặc bụt ang ơm o ó (sao em đặc biệt mang cơm cho nó)” miệng bị kéo banh ra không nhẹ, Lâm Lỗi ú ớ nói không rõ ràng, thỉnh thoảng lại phun nước miếng.Lâm Phàm nghe mà đầu óc mù tịt, tỏ vẻ ghớm ghiếc lau nước miếng Lâm Lỗi phun trúng quần áo Tần Vịnh.“Rốt cuộc là ai đánh hai người!! Em chém chết nó!” Thấy cả hai không ai chịu giải đáp thắc mắc của mình, tâm tình Lâm Phàm vốn hơi bất ổn cuối cùng bùng nổ, đập bàn cái rầm, hai người hoảng hồn bất giác rụt đầu rụt cổ.Mắt Tần Vịnh lập lòe nửa ngày, rốt cuộc e dè hỏi: “Nếu… anh nói… miệng của nó do anh xé, em tin không?”…Cuối cùng, dưới sự giải thích không đầu không đuôi của cả hai, Lâm Phàm biết chân tướng xong thiếu điều muốn rớt nước mắt.Tần Vịnh mở hộp cơm ra mới biết vì sao Lâm Phàm đặc biệt ngàn dặm xa xôi mang cơm cho hắn, lại là thịt bò và trứng gà sống nhăn, làm ơn đi, muốn huấn luyện hắn thành tuyển thủ thi Olympic à? Nếu thật sự có thuốc tăng lực dám cô cũng cho hắn ăn luôn lắm.Lâm Phàm sắp cơm đàng hoàng xong gọi Lâm Lỗi lại ăn chung luôn, rót nươc cho hai người thấm giọng xong, hơi do dự hỏi “Tần Vịnh… em muốn nói chuyện Hera cho Trân Hương nghe, được không?”Tần Vịnh đang gắp đồ ăn khựng lại, nghiêm túc nhìn cô “Chỉ cần em cảm thấy đúng, em cứ làm đi.” Cho dù phải dùng mạng hắn ra đánh cược.Câu này phảng phất như có ma lực trí mạng, nặng nề đánh vào lòng Lâm Phàm, ngóng nhìn đôi mắt sáng ngời sâu không thấy đáy của Tần Vịnh, dường như cả người đều lọt vào biển sao mênh mông sáng lạn đó, không thể thoát ra được.“Khụ… ao ầm về òng mình ăn ôi (tao cầm về phòng mình ăn thôi)” Thấy hai người không coi ai ra gì si tình nhìn nhau, Lâm Lỗi nổi hết da gà, đứng dậy bê hộp cơm phần mình, gắp thêm mấy miếng thịt bò, giống như ông già một bên cảm thán cho đôi nam nữ cuồng dại, một bên lắc lư vác cái môi xanh tím đi về phòng mình.Lâm Phàm sau khi hạ quyết tâm, rốt cuộc một tháng sau kể hết đầu đuôi sự việc cho Trân Hương nghe. Nghe xong Trân Hương một mực im lặng không nói, hồi lâu sau cô nhìn Lâm Phàm với vẻ khó hiểu “Vì sao cậu quyết định nói cho tớ biết?”“Bởi vì, cậu sẽ không vì chiến tích của mình mà hi sinh hạnh phúc của tớ.” Lâm Phàm chân thành nhìn cô, mắt thoáng nét cười. Ngày hôm đó cô ấy mặc quân phục đứng dưới ánh mặt trời khiến cô nảy sinh ảo giác, hình như khoảng cách giữa cô và cô ấy đang từ từ cách xa. Cô không biết là mình cách bộ quân phục đại biểu cho chính trực, vinh dự đó càng lúc càng xa, hay là bạn thân của cô, Trân Hương?Trân Hương nghe xong kinh ngạc nhìn cô chòng chọc, đột nhiên cười khẽ, nắm tay lại che miệng giấu đi tiếng cười như chuông ngân, khóe mắt lấp lánh ánh sáng.Lâm Phàm thất vậy là hiểu lòng cô, buông lỏng tâm tình, dưới ánh mặt trời cũng nở nụ cười ấm áp như gió xuân.“Bụng lớn thế này rồi, có khó chịu không?” Trân Hương thò tay, e dè sờ bụng Lâm Phàm. Mới hơn năm tháng mà đã bắt đầu giống như bong bóng phình lên rồi.Lâm Phàm cúi đầu sờ sờ bụng mình, lòng cực kỳ mềm mại “Còn tạm được, tớ cũng không nôn nghén, các cục cưng rất biết thương tớ.”“Tần Vịnh tốt với cậu nhỉ.”“Anh ấy…” Đang định nói Tần Vịnh rất tốt với cô, lại phát hiện nhân vật chính của cuộc thảo luận đã tới.Tần Vịnh xẹt vào quán trà nhanh như gió, cầm ly trong tay Lâm Phàm lên uống một hơi mới phát hiện là nước lọc, sắc mặt giãn ra, nghênh ngang quàng vai cô dựa vào ghế, mắt không ngừng đảo chung quanh.Lâm Phàm ngạc nhiên hỏi “Nhìn gì thế?”“Lâm Lỗi chạy rồi!! Hôm nay mẹ nó dẫn Dương Thông tới chỗ anh quậy, cứ nhất quyết là anh giấu nó đi, trời đất chứng giám, anh ước gì Lâm Lỗi kết hôn cho rồi.” Tần Vịnh tức tối, cảm thấy Lâm Lỗi quá thiếu nghĩa khí, ít ra trước khi chạy cũng phải thông báo cho mình biết chứ?“Vậy anh lén lén lút lút nhìn ngó cái gì? Hắn trốn ở quán trà này à?” Lâm Phàm vẫn chưa hiểu.Tần Vịnh nghe xong đau khổ chống trán “Bọn họ canh chừng anh cả ngày nay rồi! Mới rồi anh ở bên ngoài giả vờ đi toilet nam, sau đó chui cửa sổ ra!”Lâm Phàm và Trân Hương đều nhìn hắn bằng vẻ mặt ngu ngốc, Lâm Phàm không nhịn được hỏi một câu khiến Tần Vịnh hóa đá “Nếu anh không giấu thì trốn cái gì? Bộ anh đến đây gặp em bọn họ cũng có ý kiến à?”“Anh… chẳng phải là chột dạ chút sao…” Hắn và Lâm Lỗi cấu kết làm bậy bao nhiêu năm nay, nói Lâm Lỗi chạy mà hắn không biết? Đổi lại là hắn hắn cũng không tin, nói chi người khác.Trân Hương phì cười, áy náy liếc Lâm Phàm một cái, đứng dậy tạm biệt.“Phàm Phàm, tớ về đơn vị đã, có chuyện gì thì gọi cho tớ.”“Ừ, bái bai.”Trân Hương đi ra đến cửa thì lướt ngang qua người bà Lâm, không biết vì sao cô quay đầu nhìn cô gái trẻ đi bên cạnh người phụ nữ đứng tuổi đó thêm một chút, có lẽ vì đáy mắt cô ấy thoáng nét thận trọng.Rốt cuộc bà Lâm cũng tóm được Tần Vịnh, nói gì cũng không chịu buông tha. Giọng điệu thê lương tức giận buồn đau, câu nào cũng không thoát được chữ chết, Lâm Phàm nghe mà tim đập chân run. Mẹ Lâm Lỗi nói nếu tìm không được hắn, hôn lễ mà hủy là bà nhảy sông tự tử.Dương Thông im lặng đứng bên, thân hình vẫn thẳng tắp kiêu ngạo như cũ, cằm bạnh ra không lên tiếng.“Cô!! Con không giấu thật mà, chúng ta về nhà nói!” Tần Vịnh khóc không ra nước mắt, lần này hắn nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.Bà Lâm nào chịu về nhà, nhân cơ hội đang có sức phải ra sức mà quậy, tốt nhất là quậy cho Tần Vịnh tan nát, phải giao Lâm Lỗi ra.Cục diện căng thẳng mười mấy phút, người xem càng lúc càng đông, không ít người sung sướng bê trà xem kịch, thậm chí có người còn ngồi đó cắn hột dưa.Lâm Phàm thấy vậy nheo mắt, lén lút nhéo tay Tần Vịnh ra dấu bằng mắt cho hắn, kế đó bắt đầu làm bộ đau đớn ôm bụng rên rỉ.“Ui da… chồng ơi… đau bụng ~”Mọi người nghe xong giật mình, nhất là Tần Vịnh, biểu diễn càng lâm li bi đát, sắc mặt căng thẳng, tay run run đỡ lấy mặt Lâm Phàm “Vợ! Em làm sao thế!!”“Bụng… bụng em đau quá…”“Anh đưa em đi bệnh viện!” Nói xong bế ngang Lâm Phàm lên xông ra ngoài, lưu lại mọi người bị một màn bất ngờ này làm cho sửng sốt hết ráo.Lấy tốc độ như chạy thi ôm Lâm Phàm ra đến bãi đậu xe, nhẹ nhàng đặt Lâm Phàm xuống xong, vòng qua đầu xe chui vào ghế lái, đóng cửa nổ máy, một loạt động tác trơn tru liền mạch không ngừng lấy một giây.Xe chạy hơn trăm mét, hai người mới bình thường trở lại.“Không hổ là con trai ba, chưa ra đời đã giải vây dùm ba con rồi.” Tần Vịnh tự hào.Lâm Phàm bất mãn bĩu môi “Phải nói là em diễn giỏi.” Kế đó lập tức nghiêm nghị hỏi hắn “Có thật là anh không biết Lâm Lỗi đi đâu không?”Tần Vịnh lắc đầu “Không biết thật mà. Với lại anh cũng không dè nó sẽ lâm trận giở ra chiêu này, thiệp mời đều đã gửi hết rồi.”“Vì sao Lâm Lỗi nhất quyết không chịu lấy cô Dương chứ?” Lâm Phàm nghĩ mãi không ra, tuy cô Dương có vẻ âm trầm, nhưng tính cũng không tệ, hình thức cũng được.Tần Vịnh không nghĩ tới Lâm Phàm lại hỏi chuyện này, mắt hơi tối lại, trầm ngâm hồi lâu mới nói “Có lẽ vì thời niên thiếu Lâm Lỗi từng yêu một cô bé.”“Hả?”“Cụ thể thế nào thì anh không rõ, hỏi kiểu gì nó cũng không chịu nói. Nó chỉ nói cho anh biết, cô bé đó gọi là Tàn Âm.”“Có người họ Tàn hả?”“… Vợ, cái đó không quan trọng, tóm lại không cần nói chuyện bọn họ nữa. Hôm nay các con trai của ba có ngoan không ~” Nhờ quan hệ tư nhân, hai người đi siêu âm mới biết hai bảo bối trong bụng không phải thai long phượng hai vợ chồng trông đợi mà là hai cậu nhóc. Thương gia Tần Vịnh hơi thất vọng vì không lấy được tàu du lịch nhưng vẫn nhanh chóng đón nhận tin vui này. Cả nhà họ Tần càng vui hơn, cả nước ăn mừng, à, cả nhà ăn mừng mới đúng. Bà Tần lại kích động ngất xỉu hai lần, sau đó cầm điện thoại lên giở danh bạ ra gọi từng số một.“Ngoan hơn anh nhiều.”“…”