Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Chương 5: Tần Vịnh Sợ Ma


Hoàng Bân vừa nghe Lâm Phàm đồng ý dứt khoát như thế, kích động như mở cờ trong bụng: “Thật à? Ha ha, Lâm Phàm tôi biết cô là người tốt mà! Vậy quyết định thế nhé! Ngày mai tôi vào thay ca sáng cho cô! Hôm khác mời cô ăn cơm nhé!”“Hi hi được mà.” Lâm Phàm thật thà cười.Vốn 9 giờ tối tan ca, Lâm Phàm trực thay Tiểu Hoàng nên không làm thủ tục giao ca mà đứng luôn đến 11 giờ.Cẩn thận kiểm tra cánh cửa kính xa hoa xem đã khóa kỹ hay chưa, sau đó cầm đèn pin leo lên cầu thang đi kiểm tra cửa nẻo các phòng làm việc từng tầng một, tắt đèn huỳnh quang do một số nhân viên cẩu thả quên tắt.Hành lang thênh thang tối tăm dội lại tiếng bước chân mình, từng tiếng từng tiếng rõ mồn một trong đêm đen, phía trước tối thui giống như một cái động đen không đáy, dường như sẽ xuất hiện cái gì đó khủng bố bất kỳ lúc nào, làm người ta sởn tóc gáy. Nhưng Lâm Phàm là ai chứ? Mũi nhọn của đội lính đặc công, cầm súng giết bao nhiêu người, có cái gì chưa gặp? Cho dù nhìn thấy xác chết thối rữa ở bên ngoài, cô cũng có thể tỉnh bơ ngồi một bên ăn bánh quy khô sau đó tiếp tục theo dõi mục tiêu.Tần Vịnh ngồi ở tầng cao nhất, mải chuyên tâm vào công việc trong tay đột ngột phát hiện bây giờ đã khuya lắm rồi, dụi dụi đôi mắt cay xè cầm áo khoác trên ghế lên chuẩn bị về nhà. Nhưng vừa ra khỏi phòng làm việc thấy ngoài hành lang tối om, lặng ngắt lại trống trải thì trong lòng bắt đầu rờn rợn. Nhược điểm trí mạng của Tần Vịnh là sợ ma, xem xong rồi là mất ngủ nguyên đêm. Tuy hắn không tin chuyện có ma quỷ nhưng da đầu vẫn sẽ tê rần.Tần Vịnh định thần, cố lấy thêm can đảm, đều tại Lâm Lỗi ngày hôm qua đưa một bộ phim ma cho hắn xem, lấy cái cớ rất hay ho là rèn luyện can đảm. Thật ra là muốn đem hắn ra làm trò cười. Tần Vịnh căm hận nghiến răng, nếu không tại bộ phim ma đó, hắn cũng không đến nỗi dựng tóc gáy ngay trong công ty mình thế này.Cố thở đều, bước nhanh tới thang máy, âm thầm cảm thấy may mắn vì cảnh mất mặt này của mình không có ai thấy. Nhưng cái thang máy này rề rề mãi không chịu đi lên, Tần Vịnh lại bắt đầu suy nghĩ vớ vẩn, mấy cảnh trong phim từng cảnh từng cảnh một hiện lên trong óc. Bất giác lùi ra sau một bước, sợ cửa thang máy sẽ thình lình mở ra, có một người mặt mày trắng nhách hoặc là một con ma từ bên trong xông ra.Đột nhiên, hành lang vang lên tiếng bước chân rõ mồn một từ xa lại gần, chui vào trong lỗ tai Tần Vịnh nghe vừa u oán vừa thê lương. Một giọt mồ hôi lạnh chậm rãi lăn từ trên trán hắn xuống. Lần này mình tiêu rồi! Nửa đêm nửa hôm, tầng lầu này của mình sao lại có người! Máy móc xoay đầu từ từ về phía phát ra tiếng chân, chỉ thấy ánh đèn đang đi về phía hắn, lọt vào mắt hắn giống như ánh sáng thần thánh.“Ông tổng?” Lâm Phàm hơi bất ngờ nhìn vẻ mặt kỳ quặc của Tần Vịnh.“Cô… là bảo vệ kia?” Tần Vịnh đột nhiên có cảm giác may mắn gặp được đồng bọn. Người sợ ma đều có chung một đặc điểm, chỉ cần có bạn thì yên tâm hẳn lên.“Vâng, giờ ông chủ mới tan làm sao?” Lâm Phàm vừa cẩn thận kiểm tra cửa nẻo chung quanh vừa tự nhiên trả lời Tần Vịnh.“Đúng thế, cô trực tối nay à? Tôi nhớ trực đêm chỉ cần ở phòng bảo vệ hết đêm là được?” Đột nhiên Tần Vịnh thấy bội phục cô, một mình ngủ ở cái chỗ rộng rãi tối thui này cả đêm, kinh khủng quá đi.Đang chờ Lâm Phàm trả lời, tiếng chuông báo thang máy đến “đinh” một tiếng. Tần Vịnh vội vàng ấn nút dừng thang máy, nói với Lâm Phàm: “Cùng đi xuống đi.” Mới qua màn hoảng hồn vừa nãy, lá gan Tần Vịnh nhỏ hẳn đi không giống một người đàn ông nữa.Tất nhiên Lâm Phàm không biết suy nghĩ trong lòng hắn, còn cảm thấy ông tổng này không tệ, ừ một tiếng liền theo hắn vào thang máy. Tần Vịnh khe khẽ thở phào, an toàn rồi…“Ông tổng ông sợ lắm hả?” Lâm Phàm giỏi quan sát cảm thấy được vừa rồi người hắn cứng ngắc.“Sợ… sợ cái gì? Tôi làm gì mà phải sợ?” Tần Vịnh chết còn mạnh miệng.Lâm Phàm ngoẹo đầu nghĩ ngợi, quả thật chẳng có gì phải sợ hết, có lẽ mình nghĩ nhiều quá, liền im lặng không nói, đỡ mắc công đắc tội ông tổng.Đinh.Thang máy đã xuống đến lầu một. Lâm Phàm chuẩn bị đi ra lại bị Tần Vịnh gọi giật lại.“Này, khoan đã!”Lâm Phàm nghi hoặc quay đầu, nhìn Tần Vịnh thắc mắc.“Bây giờ lối ra bãi đậu xe chắc cũng đóng rồi, cô đi cùng với tôi đi.” Tần Vịnh lúng túng nói, giỡn hoài, cảnh trong phim kinh dị thường xuyên xuất hiện ở tầng hầm giữ xe nhất. Hơn nữa, bộ phim Lâm Lỗi chết bầm chết dập kia đưa diễn ra ngay chính bãi xe lúc nửa đêm.“Nhưng bên trong cửa chính có công tắc mở.” Lâm Phàm cho là ông tổng quên chuyện này, tốt bụng nhắc nhở.“Tôi biết công tắc ở đâu, kêu cô đi thì cô cứ đi đi.” Tần Vịnh thô lỗ, ra sức che giấu tâm tình của mình.“Rõ!” Lâm Phàm cảm thấy cầm tiền của người ta thì phải giải nạn cho họ. À không, cầm lương của người ta thì phải khiến người ta thoải mái. Ông tổng không phải kêu cô đi ấn công tắc mở cửa thôi sao, cho dù bắt cô chế một cái công tắc khác cô cũng phải nghĩ cách làm.Bãi đậu xe dưới tầng hầm càng trống trải, tối tăm hơn, kinh dị hệt như trong tưởng tượng của Tần Vịnh. Bình thường tuy Tần Vịnh mẫn cảm với những thứ này hơn người khác nhưng cũng không đến nỗi nhát gan thế này, cũng thường hay tan ca nửa đêm xuống bãi đậu xe. Công tắc nội bộ nằm ở đâu hắn cũng biết rõ, chỉ là bộ phim ma của Lâm Lỗi ác độc cực kỳ kia đã kích thích hắn triệt để. Tần Vịnh hận thiếu điều nghiến nát hàm răng.Nghiêng đầu nhìn cô bảo vệ đi bên cạnh, vẻ mặt bình tĩnh như thường, không nhịn được hỏi “Cô tên gì?”“Báo cáo ông tổng, tôi tên Lâm Phàm.” Trả lời nề nếp đâu ra đấy làm mắt Tần Vịnh giật giật.Chui vào trong chiếc xe quen thuộc của mình, Tần Vịnh cảm thấy rốt cuộc hồi tỉnh lại rồi. Mở đèn xe lên thấy Lâm Phàm đã đi ra cửa chính ấn công tắc nội bộ, từ đầu đến cuối hắn cứ cảm thấy cô gái này là người ngoài hành tinh.Chiếc xe việt dã bóng bẩy vững vàng ra khỏi bãi xe lao vút vào bóng đêm. Lâm Phàm lại ấn công tắc, trở về phòng bảo vệ khóa cửa rồi vào phòng trực. Phòng trực gác rộng rãi có rất nhiều màn hình nhỏ hiển thị tất cả các nơi trong công ty, đương nhiên phòng làm việc của cấp trên không có gắn camera. Lâm Phàm ngồi trên ghế, cầm một tờ báo, cứ xem mười phút lại liếc màn hình theo dõi một lần. Thật ra bảo vệ trực đêm không có siêng năng như vậy, cứ việc ngủ thẳng, thời buổi thanh bình này lấy đâu ra lắm chuyện bất trắc chứ.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~“Lâm Phàm! Cám ơn cô, cô tan ca đi.” Tảng sáng Tiểu Hoàng đã chạy tới phòng trực chuẩn bị đổi ca. Lâm Phàm ấn ấn giữa chân mày, mỉm cười với anh ta “Được rồi, vậy tôi về đây.”Đi phòng thay đồ của bảo vệ thay lại thường phục xong mới ra khỏi công ty. Không khí sáng sớm thấm vào lòng người, Lâm Phàm hít sâu một hơi quyết định chạy bộ trở về. Sau khi xuất ngũ không thường xuyên rèn luyện, cô có cảm giác xương cốt mình sắp rỉ sét rồi.Người trên đường thưa thớt, không ít quầy bán đồ ăn sáng đã bày hàng từ sớm, bắt đầu một ngày kiếm sống bận rộn. Lâm Phàm thoải mái nương theo dòng người đi về nhà trọ.Buổi sáng, Tần Vịnh đeo cặp mắt viền đen hậm hực bước vào công ty. Đặc biệt chú ý hai bảo vệ cao to đứng ở cửa, trong lòng có cảm giác hơi quái lạ.“Tổng giám đốc Lâm đâu?” Tần Vịnh đến phòng marketing của Lâm Lỗi, vẻ mặt chẳng lành, giọng điệu bực bội hỏi trợ lý của Lâm Lỗi.“Chủ tịch, tổng giám đốc Lâm đi gặp khách hàng rồi, chờ anh ấy về tôi sẽ thông báo anh ấy đi gặp ngài.” Trợ lý dè dặt đáp. Mới sáng sớm mặt ông tổng làm gì mà thối thế? Đạp cứt chó à?“Hừ, hắn mà về bảo hắn lăn lên gặp tôi.” Tần Vịnh nói xong sải chân bỏ đi. Hắn đem nguyên nhân làm mình nhát gan giận cá chém thớt lên đầu kẻ cho hắn xem phim ma, Lâm Lỗi. Nếu không phải Lâm Lỗi dùng kế khích tướng ép hắn xem, hắn cũng không cần sợ hãi như thế! Tần Vịnh càng nghĩ càng cảm thấy đúng.Buổi trưa, ăn xong cơm trưa Lâm Lỗi mới đủng đỉnh về công ty, nghe trợ lý dè dặt thông báo chuyện buổi sáng sắc mặt Tần Vịnh không tốt đến tìm xong, hắn hí hửng không thôi, chắc chắn phim ma ngày hôm qua có tác dụng rồi!Cực kỳ hào hứng đáp thang máy lên lầu chót.“Bé Vịnh Vịnh, sợ rồi à, hả? Sờ sờ đầu xem sợ không nào ~” Tên Lâm Lỗi này, chỉ một chữ, hèn! Đã đạt đến trình độ mặt không hèn nhưng lòng hèn, chữ người và chữ hèn hợp lại làm một.Mặt Tần Vịnh âm u, bẻ gãy bút trong tay nghiến răng nghiến lợi, “Mày muốn chết thì nói một tiếng.”“He he, he he.” Lâm Lỗi rất thức thời, vừa thấy con cọp nổi khùng là không dám sờ mông cọp nữa.“He he, he he.” Tần Vịnh thình lình cũng cười gian theo, làm Lâm Lỗi có cảm giác chẳng lành.“Nghe nói gần đây cô đang sốt ruột tìm người cho mày xem mắt há.” Tần Vịnh đột nhiên nói bằng giọng điệu hết sức ân cần.Thấy Lâm Lỗi cảnh giác nhìn mình, tâm tình khá hẳn.“Sáng sớm cô xin nghỉ phép dùm mày, nói mày bận quá không có thời gian đi xem mắt.” Tần Vịnh còn tỏ ra nghiêm túc, bùi ngùi nói tiếp “Tao cảm thấy tao không phải một cấp trên vô tình, sao có thể cắt đứt nhân duyên và tuổi thanh xuân của nhân viên chỉ vì công việc được chứ!”Tay chân Lâm Lỗi phát rét “Anh… anh họ mày…”“Ài! Tuy tao chỉ lớn hơn mày hai tháng nhưng cũng nên kêu tao là anh họ!”“Em yên tâm, anh họ vì nhân duyên của em, lên núi đao xuống biển lửa cũng không chối từ. Cho nên tao quyết định, đáp ứng yêu cầu của cô cho mày nghỉ phép một tuần, mày tha hồ mà đi xem mắt.”“Anh họ!!!” Lâm Lỗi thét lên thảm thiết, tính tình bà già nhà hắn, tìm mấy cô nàng đến xem mắt, muốn kinh dị cỡ nào là có cỡ đó. Cô nào cô nấy giống y mấy bà sư già uyên bác trong núi sâu thời kỳ những năm 50 thế kỷ trước. Hắn chịu không thấu đâu.“Chủ tịch!” Tiếng con gái còn thê thảm hơn Lâm Lỗi xộc vào.“Chủ tịch không xong rồi! Lão Lý lần trước biển thủ tiền công ty bị đuổi việc đang ở đại sảnh lầu một gây sự đòi phải gặp ngài, nếu không sẽ cho nổ cao ốc.”“Làm sao lão ta vào được?” Tần Vịnh trấn định ngoài dự đoán.“Lão ta lừa bảo vệ nói thủ tục bàn giao chưa hoàn tất, bảo vệ mới thả cho lão vào.” Nữ thư ký phụ trách ngoại giao biết lần này phòng bảo vệ xui xẻo rồi.“Đi xuống xem thử.” Tần Vịnh đứng dậy chuẩn bị xuống lầu.“Không được đâu chủ tịch, thắt lưng lão Lý quấn thuốc nổ, ngài đi xuống nguy hiểm lắm. Đội trưởng bảo vệ nói tôi báo ngài đi thang máy tư nhân xuống bãi xe đi thẳng đến chỗ an toàn. Chúng tôi đã báo cảnh sát rồi.” Nếu ở cổ đại nữ thư ký tuyệt đối là một người trung thành với chủ.“Hừ, thuốc nổ? Lão ta cũng có bản lĩnh, không phải lão muốn gặp tôi sao.” Tần Vịnh trưng bộ mặt lạnh tanh đá đá Lâm Lỗi đang chìm ngập trong thế giới bi thảm của mình, khí thế hùng hồn đi xuống lầu.