Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Cục Cưng Của Ác Ma, Em Dám Bỏ Trốn

Chương 18: Buông tôi ra


Một chiếc xe
tải do khúc quanh đột nhiên lao ra, Lạc Thiên Uy vội vàng đạp thắng xe,
chiếc lamboghini xoay tròn một vòng, trên mặt đất lưu lại một đường cong đẹp đẽ.Lực tác động mạnh làm cho cả thân thể của Lạc Tích Tuyết
sắp văng ra ngoài cửa sổ, may là trong thời khắc sinh tử ấy Lạc Thiên Uy đã kịp thời đem cô ôm vào trong ngực thật chặt.

Hắn thậm chí còn không
có quan tâm đến mạng sống của mình mà theo phản xạ có điều kiện lo bảo
vệ cô sợ cô bị thương.”

Chuyện gì xảy ra vây?”Lạc Tích
Tuyết thật vất vả mới định thần lại, còn chưa rõ chuyện gì xảy ra chỉ
thấy mình đang bị vây kín trong lòng ngực nam tính, cô không khỏi nẩng
đầu lên hỏi.”

Không sao, chẳng qua là có một chiếc xe chạy ẩu
thôi”.

Lạc Thiên Uy đem cô ôm chặt trong ngực, ngửi mùi hương nhàn nhạt
trên tóc cô trong mắt lóe lên sự ảo não.Nếu như không phải vừa rồi hắn mất hồn thì cũng sẽ không xảy ra sự tình như vậy, làm cho bọn họ xíu nữa là mất mạng.Hắn như dùng toàn bộ sức lực mà ôm lấy lạc Tích Tuyết, làm cô hô hấp có
chút khó khăn, cô thở hổn hển khó khăn nói:”Thiên Uy, mau buông chị ra,
chị không thở được’.lạc Thiên Uy hơi buông lỏng cô ra một chút,
lại như cũ không có ý định buông cô ra, hắn lưu luyến thân thể của cô,
cảm nhận thân thể ấm áp của cô loại cảm giác này làm cho hắn tham luyến
không thôi.”

Tích Tuyết” thanh âm của hắn khàn khàn, vươn tay muốn chạm vào khuôn mặt cô nhưng lại bị cô theo bản năng né tránh.”

Em làm gì đấy, Thiên Uy?” Lạc Tích Tuyết không hiểu hành động quái dị này
của hắn, cảnh giác nhìn hắn, kéo dài khoảng cách giữa cô và hắn.Không biết có phải cô suy nghĩ nhiều không sao cô có cảm giác ánh mắt Lạc
Thiên Uy nhìn cô lúc nãy rất nóng bỏng, không giống như em trai quan tâm chị gái, có mấy phần mập mờ gì đó mà cô không thể nào giải thích được.Lạc Thiên Uy ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của cô, con
ngươi tĩnh mịch thâm thúy khó dò, khóe miệng hắn giơ lên, cúi người lại
gần cô.”

Lạc Tích Tuyết, chớ quên thân phận của cô tại bữa tiệc
tối nay la bạn gái của tôi.”

Hắn chống lại ánh mắt của cô trong giọng
nói có sự uy nghiêm khó kháng cự lại.Nói xong hắn liền nổ máy xe chạy vào bóng đêm.Lạc Tích Tuyết chớp đôi mi xinh đẹp như cánh bướm, trong con ngươi thoáng
qua tia lúng túng, cô thở sâu, điều chỉnh lại nhịp tim.”

Chị biết rồi”.

cô bình tĩnh đáp lại trong mắt hiện ra sự phức tạp khó lý giải.Bữa tiệc tráng lệ trong đại sảnh, đèn trang trí trên trần nhà tở ra ánh
sáng nhu hòa, tiếng đàn dương cầm vang lên, khắp nơi đều là những tân
khách mặc những bộ dạ phục đẹp đẽ, rượu thơm món ngon, phong phú đa
dạng.

Các vị khách đang trò chuyện vui vẻ, rõ ràng đây là tầng lớp
thượng lưu.Lạc Tích Tuyết vòng tay Lạc Thiên Uy bước vào hội trường.Bọn họ vừa mới tiến vào phòng, tất cả mọi người đều im lặng cùng nhau đưa mắt về phía đôi nam nữ có diện mạo hơn người này.Nam anh tuấn, nữ xinh đẹp trông bọn họ thật đẹp đôi.”

Tổng giám đốc Lạc!” Lạc Thiên Uy vừa đến đã có người đến chào hỏi.

Mặc dù
hắn chỉ có 16 tuổi nhưng năng lực lại hơn người cùng thủ đoạn kinh doanh rõ ràng, trên thương trường mọi người ít nhiều đều nể hăn.