Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Cục Cưng Của Ác Ma, Em Dám Bỏ Trốn

Chương 23: Quyến rũ hắn


“Thiên Uy, em biết là anh sẽ trở lại mà”Vĩ Tĩnh Nam toàn thân mặc một bộ váy ngủ trễ ngực màu đỏ sậm, vật liệu hết sức mỏng manh đem đường cong trên thân thể nàng ta lộ ra một cách rõ
ràng.

Lúc này nàng ta đang nhẹ vểnh đôi môi đỏ mọng, đôi tay thân mật ôm cổ Lạc Thiên Uy, thanh âm nũng nịu đến chảy cả nước.Thân thể Lạc Tích Tuyết run lên, gương mặt nhất thời có chút cứng nhắc, nàng kinh
ngạc nhìn Vi Tĩnh Nam thân mật với em trai của nàng trong mắt thoáng qua chút phức tạp.Vi Tĩnh Nam vốn là con gái riêng của mẹ kế, năm
nay mười tám tuổi, vẫn còn đang học cấp ba, cùng Lạc Thiên Uy trên thực
tế không có quan hệ máu mủ, nhưng nói thế nào thì trên danh nghĩa vẫn là chị của hắn vì sao lại ôm ấp hắn như vậy? Chẳng lẽ mẹ kế muốn con gái
bà ta gả vào nhà danh gia sao?”Buông ra!” Lạc Thiên Uy chán ghét
đẩy người phụ nữ đang bám trên mình của mình ra, đôi con ngươi thâm u
thoáng hiện lên sự không kiên nhẫn, thanh âm hắn lạnh lẽo nói.”

Thiên Uy” Trên mặt Vi Tĩnh Nam thoáng hiện qua sự nghi ngờ những cũng không
chịu yếu thế, khóe mắt nàng khẽ nhếch lên hướng tới hắn một tia nhìn mị
hoặc, thân thể xinh đẹp cũng thuận thế hướng vào trong lòng ngực của
hắn.”

Á!” Lạc Thiên Uy không có ôm nàng mà còn lạnh lùng đẩy nàng
ta ra ngoài xoay người rời đi làm cho Vi Tĩnh Nam ngoài ý muốn đột ngột
ngã xuống mặt đất.Nàng hận nghiến răng nghiến lợi, một đôi mắt
đẹo hàm chứa tức giận, hướng Lạc Thiên Uy rống to:”Lạc Thiên Uy! Ngươi
thật quá đáng!”Trong đôi mắt băng lãnh của Lạc Thiên Uy hiện lên
tia trào phúng, trên khuôn mặt cương nghị không hề có cảm xúc gì, chỉ là trước sau dùng một giọng nói lạnh lẽo nói, nhắc nhở nàng:”Đừng quên,
ngươi không có thân phận gì trong gia đình này cả””Anh…”

Sắc mặt Vi Tĩnh Nam trong nháy mắt trở nên trắng bệch, mắt đẹp trừng to, ngón tay mảnh khảnh nắm chặt thành quyền.Lạc Thiên Uy nói những lời này giống như thanh kiếm đâm thẳng vào đáy lòng
nàng làm nàng hói đau vô cùng, cảm giác nhục nhã mãnh liệt đủ để cho
nàng gắt gao cắn môi dưới.Không sai, nàng cũng không phải con gái ruột thịt của cha, mẹ của nàng trong nhà này cũng chỉ là vợ ba nhưng
Thiên Uy không phải cũng chỉ là con riêng thôi sao, không phải do phu
nhân chính thức sinh ra.

Nếu không phải cha xem trọng hắn giao hết mọi
sản nghiệp cho hắn thì nàng cũng không cần phải chủ động quyến rũ hắn
như thế này.”

Tam tiểu thư, thuộc hạ có nấu một nồi canh, có cần
đem một chén đến phòng người không ạ?” Quản gia thấy Vi Tĩnh Nam nhất
thời lúng túng có ý tốt muốn phá vỡ bầu không khí bế tắc này.”

Không cần sự tốt bụng của các người!” Vi Tĩnh Nam không chút khách khí đẩy quản gia ra, giận đùng đùng bỏ chạy.”

Quản gia” Lạc tích Tuyết vịnh quản gia thiếu chút nữa đứng không vững quan tâm nói:”Người không sao chứ?””Đại tiểu thư?” Quản gia ngẩng đầu nhìn Lac Tích Tuyết, thở dài thật sâu
nói:”Nếu phu nhân còn thì ở Lạc gia này sẽ không loạn như thế này đâu”Lạc Tích Tuyết nhắm đôi mắt lại, trên mặt có nhiều suy nghĩ.

Nàng biết Quản gia Ngô đang nói đến thời nàng còn nhỏ cùng cha mẹ một nhà ba người
hạnh phúc, từng ngày đều trôi qua vui vẻ, đoạn thời gian kia là khoảng
thời gian đẹp nhất của nàng.Chỉ tiếc mẹ hiền mất sớm cha liền
cưới liên tiếp hai mẹ kế, còn từ bên ngoài đem Lạc Thiên UY về; bây giờ
trong Lạc gia âm thầm đọ sức tranh giành tài sản vốn không còn là cái
nhà nữa rồi.”

Quản gia, người đem chén canh lên phòng con nha!” lạc Tích Tuyết dịu dàng cười, che giầu tâm tình trong mắt.”

Đại tiểu thư, người chờ một chút tôi sẽ bưng lên cho người” Quản gia lập
tức gật đầu một cái đi tới nhà bếp, tiểu thư thích nhất là đồ ăn khuya
do bà làm.Chỉ chốc lát sau, quản gia bưng lên một chen canh nóng
hổi đưa tới trước mặt của Tích Tuyết, nàng nhận chén canh cảm ơn quản
gia Ngô, cũng không trở về phòng mà đi tới phòng của Lạc Thiên Uy.