Cưng Chiều Vợ Tối Cao: Cục Cưng Của Ác Ma, Em Dám Bỏ Trốn

Chương 9: Tìm hiểu trong đêm tối


Hơi lạnh của
gió đêm, một vẫng trăng non trên bầu trời đen kịt, bong đêm bao phủ
xuống, không gian yên tĩnh tỏa ra một cổ khí tức lạ lung.

Lạc Tích Tuyết tạm biệt Tiếu Vũ Trạch sau đi thẳng về phòng nghỉ ngơi.

Gần nửa đêm, bữa tiệc xa hoa kết thúc, gia nhân đều đi nghỉ ngơi, khu biệt thự lại quay lại sự yên tĩnh vốn có của nó.

Lạc Tích Tuyết chậm rãi đẩy cửa phòng ra, cô cũng không có mở đèn, trong
phòng ngủ tối om chỉ có thể mượn ánh sang của ánh trăng để tìm thấy chút đường đi.

Cửa sổ sát mặt đất được gió thổi phất phơ, tại dưới ánh trăng một bóng dáng cao lớn đứng sừng sững ngay bên tại của sổ.

“Ai?”

Lạc Tích Tuyết hoảng sợ, cô cảnh giác lên tiếng hỏi, thân thể không tự giác mà run rẩy Đã trễ như vậy rồi, sao trong phòng cô lại có một người đàn ông chứ? Người đàn ông chậm rãi quay lại, dôi mắt thâm thúy như đá cẩm thạch chăm chú
nhìn cô, bong lưng hắn cao lon bị ánh sang ngoài cửa sổ che bớt phân
nửa, làm cho người ta có loại áp bách nói không nên lời.

“Đã lâu không gặp, Lạc Tích Tuyết!”

Trên khuôn mặt anh tuấn của Lạc Thiên
Uy hiện ra sự lạnh lung, cánh môi mỏng nói ra mấy chữ lạnh băng.

“Là em sao, Thiên Uy?”

lạc Tích Tuyết thay đổi một hơi, nhưng thần kinh vẫn căng thẳng như cũ, đã trễ như vậy rồi, sao Thiên Uy lại đến phòng của
cô làm gì? Lạc Thiên Uy đứng tại chỗ không động, nhưng con mắt tĩnh mịch không ngừng đánh giá cô từ trên xuống dưới, Trên người
hắn vẫn đang mặc bộ âu phục tại bữa tiệc kia, bề ngoài lạnh lung kiêu
ngạo, lộ ra khí tức nguy hiểm.

“Thiên Uy, muôn như thế này rồi em đến phòng chị làm gì vậy?”

Lạc Tích Tuyết bị ánh mắt nhìn như
vậy, da đầu có chút run lên, cô không khỏi nuốt miếng lấy can đảm hỏi
thẳng hắn.

Lạc Thiên Uy không trả lời chỉ là từng bước tới gần cô, trong mắt của hắn có sự lạnh lung như tu la địa ngục.

Tâm Lạc Tích Tuyết bắt đầu bất an, khuôn mặt lộ rõ sự bất an, chính cô cũng không hiểu được tại sao thấy em trai của mình mà cô lai sợ hãi như vậy? Hắn thoạt nhìn trừ có sự lãnh khốc ra thì cũng không có gì quá đáng sợ.

Chẳng lẽ vì bọn họ đã quá lâu không gặp nên có sự xa lạ? Chắc do 10 năm không gặp nên như vậy thôi,Lạc Tích Tuyết trong lòng tự an ủi mình.

Trong nháy mắt Lạc Thiên Uy đã bước tới đứng trước mặt cô, ánh mắt hắn lạnh
lung nhìn chằm chằm vào trên người cô, làm cho Lạc Tích Tuyết hoảng sợ.

“Hắn là ai?”

Ngưng mắt nhìn cô nửa ngày, Lạc Thiên Uy đột nhiên lạnh lung lên tiếng, trong lời nói còn lộ ra sự tức giận không thể nào giải thích được “Hắn?”

Lạc Tích Tuyết đột nhiên bị hắn hỏi như thế nên có chút nghĩ không ra,
cô khó hiểu ngẩng đầu nhìn về phía Lạc Thiên Uy, trong mắt mạng theo sự
khó hiểu.

“Vừa rồi trong hoa viên, c ô ôm hôn một người
đàn ông, tôi hỏi hắn là ai?”

Lông mày anh tuấn của Lạc Thiên Uy nhăn
lại, ánh mắt sắc như kiếm nhìn cô, hai tay không tự giác nắm thành nắm
đấm.Chương 10: Cô có bạn trai.

Đôi mắt Lạc Thiên Uy nhìn cô lạnh thấu xương làm cho thân thể Lạc Tích Tuyết bất giác run rẩy.

Người đàn ông cùng cô hôn môi trong hoa viên không phải là Tiếu Trạch Vũ sao? Cái này thì có gì kỳ quái đâu, hắn vốn là bạn trai của cô mà? Vì cái gì mà cô cảm giác Lạc Thiên Uy có chút không cao hứng?“Em đang nói đến Tiếu Vũ Trạch sao?”

Lạc Tích Tuyết hỏi lại.

“Hắn là bạn trai của chị, chị và anh ấy cũng sắp kết hôn rồi.”

Có lẽ là do Thiên Uy mới trở về nên không biết chuyện cô có bạn trai, hiện tại cô nên nói rõ với hắn để từ nay về sau tránh hiểu lầm.

“Kết hôn?”

Hai hàng lông mày của Lạc Thiên Uy càng tỏa ra sự lạnh lùng không chịu nổi, hai từ này chậm rãi thoát ra từ khẽ răng của hắn.

Lạc Tích Tuyết gật đầu, mỉm cười nói:”

Uh, chị học đại học cũng sắp xong, chờ sau khi tốt nghiệp sẽ cũng với Trạch Vũ kết hôn”

Lạc Tích Tuyết nói rõ ràng, cô sẽ không tranh gia tài cùng hắn, cũng sẽ
không làm chuyện gì gây ảnh hưởng đến Lạc gia cho nên sẽ không phải là
kẻ thù của hắn.

Chỉ là cô không rõ chẳng lẽ Lạc Thiên Uy chỉ muốn gia sản của Lạc gia một cách đơn giản như vậy hay sao? “Tôi không có ý đó!”

Lạc Thiên Uy nhếch môi mỏng lên, trong mắt là sự hờ hững dày đặc.

Không có? Lạc Tích Tuyết nhíu mày, buồn bực ngẩng đầu nhìn hắn.

Đã không có sao hắn lại còn đến gian phòng của cô vào giờ này làm gì?
Không phải đến cảnh cáo cô không được cùng hắn tranh đoạt tài sản sao? “Em còn chuyện gì không?”

Lạc Tích Tuyết điều chỉnh lại tâm tình, đối với Lạc Thiên Uy nói.

Dù sao hiện tại trời cũng đã khuya rồi, bọn họ tuy là chị em nhưng cô nam quả nữ ở trong một phòng cũng không tốt cho lắm.

“Cô đẹp ra rất nhiều.”

Lạc Thiên Uy tựa hồ không có nửa điểm muốn rời đi,
đôi mắt lạnh như băng thủy chung chưa từng rời khỏi người cô, đột nhiên
nói một câu tán thưởng, khen ngợi cô.

“Hả?….

Cảm ơn!”

Lạc
Tích Tuyết không ngờ rằng em trai của mình sẽ nói một câu như vậy, cô
ngơ ngác một chút, hướng hắn cười cười.

Lạc Thiên Uy đánh giá cô một cách cẩn thận từ đầu xuống chân, một chỗ nhỏ nhất hắn cũng không bỏ qua.

Trong mắt hắn Lạc Tích Tuyết như con mồi mà hắn đã chờ đợi suốt 10 năm rốt cuộc hắn cũng chờ được đến ngày này.

“Tại sao cô lại cho hắn hôn?”

Lạc Thiên Uy vươn tay sờ nhẹ lên trán cô đồng thời hỏi một câu.

“Em…?”

Lạc Tích Tuyết sắc mặt cứng đờ, đưa hai mắt vô tội nhìn hắn, trên khuôn mặt dịu dàng hiện lên tia hoảng sợ.

Hắn là em trai cô sao lại hỏi cô
vấn đề như vậy, cô lớn như vậy rồi cùng người đàn ông khác kết giao là
chuyện bình thường mà, hắn là em trai cô mà sao lại quan tâm đến vấn đề
này? “Từ nay về sau không được cho người đàn ông khác
hôn.”

Lạc Thiên Uy đem khuôn măt anh tuấn của mình lại sát khuôn mặt của cô cùng cánh môi của Lạc Tích Tuyết gần trong gang tấc, tà mị ép sát
vào cô.

Lạc Tích Tuyết chăm chú nhìn hắn, tâm bỗng nặng trĩu, đại não cũng mất đi ý thức trong năm giây.