Động Lòng

Chương 14: Thực tập sinh


Tiếng chuông đàn dương cầm vang lên trong phòng ngủ rộng lớn. Mạc Cẩn theo phản xạ mò mẫm chiếc điện thoại trên kệ giường, nhấn nút tắt, rồi vùi đầu vào ngực người nào đó ngủ tiếp.

Cố Cảnh Ngôn nhìn mèo con núp trong lòng mình, không kiềm chế được nở nụ cười. Mấy ngày nay để thích nghi với cuộc sống của một thực tập sinh, mèo con của anh vô cùng mệt mỏi. Hơn nữa đến tối cũng không được ngủ đúng giờ…

Nghĩ đến đây, Cố Cảnh Ngôn lại cảm thấy bụng dưới nóng lên, dục vọng trong anh dần thức tỉnh. Nhưng vì không muốn khiến mèo con mệt thêm nữa, anh cần phải tiết chế một chút.

Anh tiếp tục ngủ cùng cô gái nhỏ thêm một chút, trước giờ đi làm, anh gọi cô dậy. Lúc trước ở một mình, giờ này anh đã đến công ty rồi, đâu còn nằm đây ngủ nướng chứ.

– Mèo con, mèo lười! Đến giờ đi làm rồi. Còn không dậy nữa nhất định sẽ đi làm trễ đấy – Người nào đó nằm bên cạnh nhẹ nhàng đánh thức cô gái nhỏ.

Khí ấm phun bên tai khiến Mạc Cẩn thấy nhồn nhột, cô mơ màng mở mắt:

– Ưm… Em không đi làm đâu… Em muốn ngủ thêm một chút… ngủ một chút… ngủ chút… – Cái miệng nhỏ lặp đi lặp lại một câu, tay nhỏ xoa xoa mắt, rồi hình như động tác ngày càng chậm dần, giống như lại muốn chìm vào giấc ngủ.

Cố Cảnh Ngôn ôm cô gái nhỏ dậy đi thẳng vào phòng tắm, đặt lên bồn rửa mặt, vỗ vỗ gương mặt nhỏ nhắn của cô cất giọng uy hiếp:

– Mèo con, em còn không chịu tỉnh anh sẽ ăn sạch em đó. Tối qua anh còn ăn chưa đã em đã ngất đi rồi, hay là bây giờ chúng ta tiếp tục, chịu không?

Ngay lập tức Mạc Cẩn bị sự uy hiếp của người nào đó làm cho tỉnh táo hẳn, cô đẩy anh ra, sợ anh sẽ tiếp tục giở trò xấu như tối quá khiến cô mệt đến ngất.

Cố Cảnh Ngôn thấy mình uy hiếp có hiệu quả, cũng không trêu chọc cô nữa, đến bồn bên cạnh rửa mặt. Khoảng 10 phút sau, Mạc Cẩn cầm quần áo, khó xử nhìn Cố Cảnh Ngôn nói:

– Em muốn thay đồ… – Ẩn ý chính là ‘mời anh ra ngoài’.

Cố Cảnh Ngôn ‘Ừ’ một tiếng, sau đó tiếp tục cạo râu.

– Em muốn thay đồ!! – Thấy Cố Cảnh Ngôn không có phản ứng gì, Mạc Cẩn lớn tiếng lặp lại lần nữa.

Lần này, Cố Cảnh Ngôn quay đầu, nhìn vẻ mặt lúng túng của cô gái nhỏ, vừa lau mặt vừa giễu cợt:

– Thì em cứ thay đi.

– Anh ra ngoài!

Cố Cảnh Ngôn cười gian xảo:

– Cũng đâu phải là anh chưa nhìn thấy, em còn thẹn thùng gì nữa chứ.

– Anh!!!

Mạc Cẩn tức giận đến đỏ mặt, đưa tay đẩy Cố Cảnh Ngôn ra khỏi phòng tắm, rồi dùng sức đóng sập cửa lại.

Nhìn cánh cửa bị đóng sau lưng, Cố Cảnh Ngôn nhếch môi để lộ một nụ cười cưng chiều. Nếu ngày nào cũng có thể trêu chọc cô gái nhỏ này thì tốt quá.

Ngồi trên xe, Mạc Cẩn bắt đầu ăn ‘bữa sáng lấy lòng’ của Cố Cảnh Ngôn. Từ sau ngày cô ngủ nướng không kịp bắt xe buýt đi làm, thiếu chút nữa là đến trễ, Mạc Cẩn không còn miễn cưỡng bản thân chen chúc trên xe buýt công cộng nữa, mà để cho Cố Cảnh Ngôn đưa cô đến ngã tư gần công ty, rồi mới một mình vào trong.

Mỗi lần ngồi trên chiếc xe hơi sang trọng này, Mạc Cẩn đều tự khinh bỉ bản thân trong lòng từng giây từng phút, âm thầm dạy dỗ bản thân không được bị nhà tư bản kia làm hư, phải biết giữ vững tác phong biết tự phấn đấu dù gian khổ của mình. Ca dao tục ngữ dạy rất đúng. Từ tiết kiệm ra xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ vào tiết kiệm thì khó…

Nhưng mà, tha thứ cho cô, cô đã bước vào xa xỉ, không ra được…

Nửa giờ sau, xe chạy đến ngã tư gần công ty thì dừng lại.

Mạc Cẩn cầm túi xách của mình lên, chuẩn bị xuống xe thì bị Cố Cảnh Ngôn kéo lại, cô quay đầu nhìn anh tỏ vẻ không hiểu:

– Sao vậy? Có chuyện gì ư?

– Khóe miệng em dính đầy vụn bánh mì, em lại đây anh lau dùm cho.

– Ừm – Mạc Cẩn nghe lời Cố Cảnh Ngôn xích lại gần anh.

– Ưmm….

Cố Cảnh Ngôn thật sự giúp Mạc Cẩn lau miệng, chỉ có điều không phải dùng tay mà dùng môi lưỡi mà thôi. Sau khi liếm hết những vụn bánh mì trên môi cô, Cố Cảnh Ngôn trực tiếp hôn lên đôi môi hồng đầy đặn quyến rũ kia.

Một hồi sau, mãi đến khi thỏa mãn, Cố Cảnh Ngôn mới buông Mạc Cẩn ra, cười như một con mèo trộm được thịt.

Mạc Cẩn xấu hổ, đẩy Cố Cảnh Ngôn, mở cửa chạy ra khỏi xe, quay đầu còn hờn dỗi nói một câu:

– Đồ đáng ghét!!

Đến lầu 18 rồi, mặt của cô vẫn còn hồng hồng.

– Chào chị Từ – Thấy thư ký trưởng đã đến đang sắp xếp tài liệu công việc, Mạc Cẩn hơi ngại ngùng chào hỏi.

– Chào em – Thư ký Từ mỉm cười, rồi nói – Em pha sẵn một ly cà phê cho tổng giám đốc, ngài ấy sắp đến rồi.

– Dạ, được!

Mạc Cẩn đặt giỏ xách lên bàn làm việc, liền đi pha cà phê. Cố Cảnh Ngôn là người hết sức xoi mói, pha mấy loại cà phê gói ba trong một cho anh thì đừng hòng anh đụng đến. Phòng trà nước lầu 18 và ở nhà đều có một bộ máy chuyên dụng từ Mỹ dùng để pha cà phê. Tất nhiên còn có cả hạt cà phê Jamaica Blue Mountain nguyên chất mà anh yêu thích nhất.

Lúc còn là sinh viên năm nhất, Mạc Cẩn từng làm việc tại một quán cà phê. Hơn nữa còn có cô bạn Ôn Hinh là một cao thủ pha cà phê vô cùng ngon, Mạc Cẩn cũng đã học hỏi và luyện được tài nghệ pha cà phê cực phẩm. Nếu không, Thư ký Từ cũng không dám tùy tiện giao cho cô việc pha cà phê đắt giá cho Cố Cảnh Ngôn.

Cà phê Jamaica Blue Mountain nguyên chất đặc biệt có vị chua, đắng, ngọt, hòa quyện tất cả lại tạo nên một hương vị nồng nàn, đậm đà, lại đượm mùi, khác hẳn những loại cà phê thông thường khác. Có thể nói đây là một trong những cực phẩm của các loại cà phê trên thế giới.

Thấy Thư ký Từ đang tập trung làm việc không để ý đến mình, Mạc Cẩn len lén uống một ngụm cà phê, hương vị thuần khiết kia khiến cho cô không nỡ rời môi, trong lòng quả thật có chút đố kỵ với Cố Cảnh Ngôn.

Tối nay về nhà nhất định cô sẽ tự pha một ly thật ngon để tự thưởng cho mình mới được. Ừm, phải ngàn lần không được để cho người đàn ông kia biết, bởi vì sợ cô không ngủ được, anh vẫn luôn không cho phép cô uống cà phê vào buổi tối.

Đem cà phê đặt trên bàn làm việc của Cố Cảnh Ngôn xong, lúc đi ra cửa gặp anh đang tiến vào, Mạc Cẩn làm bộ chào một câu:

– Chào tổng giám đốc.

– Chào – Cố Cảnh Ngôn tao nhã cười một tiếng.

Mạc Cẩn cũng cười lại với anh, rồi mở cửa đi ra ngoài.

Trở lại bàn làm việc, lúc đang làm bản kê khai, thư ký Từ không biết vô tình hay cố ý quăng ra một câu:

– Gần đây tâm trạng của tổng giám đốc không tệ. Đúng là cười nhiều hơn trước kia.

– Ha ha, vậy sao? Chắc là do công việc thuận lợi – Mạc Cẩn cười gượng đáp lời.

Thư ký Từ cũng không nói gì thêm, cười cười tiếp tục làm việc.