Đừng Kiêu Ngạo Như Vậy

Chương 2: Chương 2


Hà Chi Châu trở
lại ký túc xá, khi đặt hộp hồng trà xuống trước mặt bạn cùng phòng Lâm
Dục Đường thì hai người bạn cùng phòng khác là Hầu Tử và Tráng Hán cùng
nhao nhao lên kháng nghị:

“Lão đại, cậu chỉ mua cho lão tam thôi à?”

Hầu Tử: “Bất công!”

Tráng Hán: “Tâm địa bất lương!”

Hà Chi Châu quét mắt nhìn hai kẻ đang oán giận kia, bọn họ đồng loạt quay
đầu, coi như không có việc gì tiếp tục xem tấm ảnh, đánh giá “ngực” bình luận “chân” .

Bữa cơm ngày hôm nay khiến tâm tình của Hà Chi
Châu rất không thoải mái, lúc quay về còn bị náo loạn thêm một trận nữa, không hiểu sao tâm trạng lại càng thêm khó chịu. Anh nói với Lâm Dục
Đường: “Có một bạn nữ nhờ tôi mang về cho cậu.”

Hầu Tử cùng Tráng Hán đồng thanh cảm khái: “Hâm mộ nha.”

Lâm Dục Đường nhìn hộp hồng trà vị chanh thì đã biết là người nào gửi rồi,
khóe miệng bất giác cong lên một chút rồi lại hạ xuống. Anh nhìn về phía Hà Chi Châu hỏi: “Thẩm Hi biết cậu?”

“Tôi cùng ăn bữa tối với cô ấy.” Hà Chi Châu nói thẳng, sau đó cười cười nhìn Lâm Dục Đường.

Lâm Dục Đường sao có thể tin tưởng lời nói của Hà Chi Châu. Đại khái cũng
biết được nguyên nhân, liền hỏi: “Người mà hôm nay cậu đi tham gia tiệc
sinh nhật là bạn cùng phòng của Thẩm Hi phải không?”

Hà Chi Châu
đưa tay ra vỗ vỗ vào bả vai Lâm Dục Đường, bất giác nhớ lại tiếng gọi
“Chi Châu ——” thân thiết kia, trong lòng tê rần. Anh kéo ngăn bàn lấy ra một gói thuốc lá, đi ra ngoài ban công của ký túc xá, móc chiếc bật lửa từ trong túi quần. Từ khung đen của bật lửa phát ra một tiếng “tách”
thanh thúy, một ngọn lửa nhỏ hiện lên. Hà Chi Châu cúi đầu hít một hơi,
sau đó là làn khói trắng lượn lờ từ mũi, từ miệng anh thả ra, hòa cùng
với chút khói thuốc như ẩn như hiện từ hai đầu ngón tay thon dài…

Mùi thuốc lá ngọt lạnh, mang theo một chút nicotin làm dịu thần kinh. Hà
Chi Châu thả lỏng cơ thể, tựa vào lan can ban công. Sau đó trên ban công lại có thêm hai người, trên tay mỗi người đều cầm một điếu thuốc. Một
người trong đó hào hứng nói với Hà Chi Châu: “Thuốc này không tệ.”

Hầu Tử còn í ới gọi Lâm Dục Đường đang ở bên trong: “Lâm Dục Đường, cậu cũng ra đây làm một điếu đi.”

Trong ký túc xá, người không biết hút thuốc cũng chỉ có Lâm Dục Đường, anh
chỉ cười trừ từ chối. Hà Chi Châu lười nhác ôm lấy bả vai Hầu Tử nói:
“Hút thuốc không tốt đâu, cậu đừng làm hư lão tam.”

Nói ra những lời kia … chính là Hà Chi Châu – người hút thuốc lá lợi hại nhất ký túc xá này.

——**——**——

Thẩm Hi quay về ký túc xá; vừa xoa bóp chân, vừa nhàm chán xem phim truyền
hình, còn làm một lớp mặt nạ dưỡng da đắp lên mặt. Người đầu tiên trở về là Đậu Đậu, Thẩm Hi nhẹ nhàng vặn người một cái, quay lại nhìn Đậu Đậu
hỏi: “Sao về sớm thế?”

“Có đi hát hò gì đâu.” Đậu Đậu uể oải nói, “Duy Diệp với Trần Hàn cùng đi dạo phố với nhau, mình thấy chán quá nên về luôn.”

Thẩm Hi đứng thẳng dậy, hít thở sâu vài lần, sau đó ném mặt nạ đắp trên mặt
xuống. Khi cô xoay người lại thì Đậu Đậu đã lưu loát đem áo lót vừa cởi
ra ném lên trên giường, hô to một tiếng “Thoải mái quá”.

Đậu Đậu
cởi hết quần áo xong, âm hiểm vươn nanh vuốt về phía Thẩm Hi hù dọa.
Thẩm Hi giật mình nhảy dựng lên, hai người vui đùa ầm ĩ một lúc. Mãi đến khi tắt đèn đi ngủ, Hạ Duy Diệp với Trần Hàn vẫn chưa trở về.

Ngày hôm sau, Thẩm Hi lại thấy Hạ Duy Diệp đang nằm bò ra trên bàn học ăn
bánh bột lọc. Ngửi hương vị này thì có lẽ là mua từ S đại rồi. Thẩm Hi
cũng có chút thèm, ghé mặt vào đầu giường nhìn bóng lưng của Hạ Duy Diệp mong chờ. Nhưng quan hệ giữa cô và Hạ Duy Diệp không tốt lắm nên cũng
chả tiện mở miệng xin ăn.

Thẩm Hi nâng má, nhìn Hạ Duy Diệp nói: “Này, cái kia… quà sinh nhật mình tặng cậu để ở trên mặt bàn ấy.”

Hạ Duy Diệp khó hiểu quay đầu lại, sau đó mới chú ý tới một hộp kem nền
nằm trên bàn mà cứ nghĩ là do mình mua. Hạ Duy Diệp nắm chặt nó trong
lòng bàn tay, một lúc lâu sau mới lầm bầm nói: “Cậu nhiều tiền thật ha.”

Tâm tình Thẩm Hi có chút vui vẻ, khoái trá rời giường. Trên người cô chỉ
mặc nội y, đầu tóc lộn xộn tán loạn ở trước trán, cô vuốt vuốt tóc đi
vào phòng vệ sinh rửa mặt. Vẫn không thấy Trần Hàn ở trong ký túc xá, về sau Thẩm Hi nhìn thấy cô ấy ở trong phòng múa đang luyện tập kỹ năng
uốn dẻo. Trong bốn người phòng họ thì khả năng uốn dẻo của Trần Hàn là
tệ nhất.

Nhưng Trần Hàn cũng rất chăm chỉ, hiện tại đã có thể
thực hiện động tác đá cao chân xoay người 180° tương đối đẹp rồi. Chẳng
qua giáo sư Ôn hướng dẫn vẫn chưa thực sự hài lòng, kêu Thẩm Hi đi lên
làm mẫu cho Trần Hàn nhìn hai lần.

Thẩm Hi thực hiện động tác đó
hai lần liên tiếp, giáo sư Ôn vỗ vỗ lưng cô, không mở miệng khen câu
nào, nhưng thái độ so với Trần Hàn thì tốt hơn rất nhiều: “Được, gần
đạt. Thẩm Hi à Thẩm Hi, nếu em có sự nhiệt tình bằng một nửa Trần Hàn
thôi, thầy cũng mãn nguyện lắm rồi.” Sau đó lại quay sang Trần Hàn nói:
“Hai người các em ở cùng phòng với nhau thì phải giúp đỡ nhau cùng học
tập, nhớ chưa?”

Thẩm Hi cười cười. Có đôi khi cô thực cảm thấy giáo sư Ôn đừng nói cái gì thì sẽ tốt hơn.

Tiết học múa kết thúc, sắc mặt Trần Hàn có chút khó chịu, Thẩm Hi cũng đoán
được tình hình nên lanh lẹ chuồn ra ngoài sang bên S đại ăn bánh bột
lọc. Khi tới nơi, hiển nhiên cô phải gọi điện thoại cho Lâm Dục Đường,
cũng đúng lúc Lâm Dục Đường đang ở một quán ăn gần đó. Khi Thẩm Hi vẫy
tay cất tiếng gọi thì mới phát hiện ra không chỉ có Lâm Dục Đường đến
đây, mà còn có cả hai người bạn cùng phòng khác của anh – Hầu Tử và
Tráng Hán đi cùng nữa.

Ba người bọn họ đều chưa ăn sáng, lúc này
mới gọi thức ăn ra. Thẩm Hi gọi một bát bánh bột lọc, cô hăm hở rắc một
thìa hạt tiêu vào bát. Lâm Dục Đường nhìn thoáng qua rồi nói: “Ăn ít cay thôi.”

Hầu Tử nhìn Thẩm Hi cười cười, nhưng lại mở miệng hỏi Lâm Dục Đường : “Gì kia, rốt cuộc hai người các cậu có quan hệ gì thế?”

Lâm Dục Đường không trả lời, còn Thẩm Hi chậm chạp lên tiếng: “Quan hệ của bọn em, anh nhìn mà không biết à?”

Hầu Tử thẳng thắn gật đầu: “Có biết.”

Kỳ thật ngoài miệng Thẩm Hi nói như vậy, nhưng chính cô cũng không biết
mình cùng Lâm Dục Đường là loại quan hệ gì. Cô với anh cùng nhau lớn
lên, sau đó cô chủ động thích anh trước, rồi cũng là cô chủ động thổ lộ. Nhưng Lâm Dục Đường giống như chỉ thừa nhận sự tồn tại của cô trong thế giới của anh, thái độ không hoan nghênh mà cũng chẳng kháng cự.

Tốt xấu gì bộ dạng của cô cũng không tệ, anh không thể vui vẻ một chút sao?

Mọi người cùng nhau ăn uống vui đùa, Thẩm Hi với mấy người bạn cùng phòng
của Lâm Dục Đường ở cùng một chỗ cũng rất vui vẻ, chỉ riêng có Hà Chi
Châu là cô không thể nào nói chuyện được. Khi Thẩm Hi vừa vào Đại học
thì Hà Chi Châu đã bay sang Mỹ để làm học sinh trao đổi rồi.

Ngồi ăn được một lúc thì Hà Chi Châu mới tới. Anh bưng trên tay một khay
thức ăn, sau đó thản nhiên ngồi xuống, tác phong đặc biệt cường đại, lập tức khiến cả bàn ăn đang náo nhiệt thoáng chốc lặng ngắt.

Thẩm
Hi hạ đũa xuống, Lâm Dục Đường hỏi cô có đăng ký thi Tiếng Anh cấp bốn
hay không. Thẩm Hi có chút chán nản cúi đầu: “Có đăng ký, nhưng em nghĩ
thi cũng chẳng qua đâu.”

“Không phải lo, đến lúc đó anh trai sẽ giúp em ôn bài.” Hầu Tử thấy Thẩm Hi ủ rũ thì hùng hồn vỗ ngực nói.

Tráng Hán ngước lên xen mồm vào: “Cậu nói thế mà không thấy xấu hổ à? Cả ký
túc xá ai mà chẳng biết cậu còn chưa qua được cấp sáu.”

Hầu Tử nghiêm túc nhìn Tráng Hán: “Tôi thấy người mãi mới qua được cấp sáu như cậu vẫn còn rất đắc ý ha.”

“Phải, đắc ý chết đi được.” Tráng Hán cười “lả lơi”, quay đầu nhìn sang Hà Chi Châu nói, “Lão đại, cậu còn chưa biết Thẩm Hi phải không? Nào, hai
người làm quen với nhau đi!”

Hà Chi Châu ngẩng đầu lên, quét mắt nhìn Thẩm Hi đang ngồi cạnh Lâm Dục Đường, trực tiếp nói: “Ngày hôm qua đã làm quen rồi.”

Thẩm Hi cười trừ, đúng lúc này, Hầu Tử đằng hắng giọng, cười tủm tỉm nhìn cô nói: “Ngày mùng một tháng năm nhớ cùng Lâm Dục Đường tới Thanh Đảo chơi nha.”

Thẩm Hi có chút khó hiểu, Tráng Hán lại ghé vào giải thích thêm: anh trai của Hầu Tử mới mua được một chiếc du thuyền, bây giờ
đang để ở Thanh Đảo. Hầu Tử mặt dày mày dạn tới mượn hai ngày, bọn họ dự định mùng một tháng năm đi tới Thanh Đảo chơi.

Hầu Tử vốn là một phú nhị đại, Thẩm Hi cũng biết. Cô nghe Tráng Hán giải thích xong, liền hỏi một câu: “Tất cả các anh đều đi?”

“Đương nhiên, ai cũng không được vắng mặt. Trước hết là để chào mừng lão đại
của chúng ta cuối cùng cũng đã trở về trong vòng tay Tổ quốc. Thứ hai,
hôm đó lại đúng vào ngày nghỉ, mọi người cùng nhau tới đó thả lỏng một
chút cũng không tồi.” Hầu Tử khoác tay qua vai Hà Chi Châu, còn Hà Chi
Châu thì chỉ trầm mặc, không nói câu nào nhưng cũng không cự tuyệt lần
ra biển này.

——**——**——

Thẩm Hi chăm chú lắng nghe Hầu Tử
đề xuất kế hoạch vui chơi trên Thanh Đảo, nhưng sau đó cô đột nhiên phát hiện một vấn đề. Tại sao Lâm Dục Đường lại không hề nhắc đến chuyện này với cô?

Trên đường quay về học viện, Thẩm Hi có chút không vui,
cả quãng đường cũng không mở miệng nói chuyện với Lâm Dục Đường. Cuối
cùng vì không cam tâm mà giận dỗi lên tiếng: “Lâm Dục Đường, có phải anh không muốn dẫn em cùng đi chơi không?”

Lâm Dục Đường đứng đối
diện với Thẩm Hi, trong mắt có một tia bất đắc dĩ, cười nói: “Bởi vì
mùng một tháng năm anh có kế hoạch khác, căn bản sẽ không đi với mọi
người tới Thanh Đảo, vậy mà em lại đồng ý đi với bọn họ rồi.”

Thẩm Hi nhìn Lâm Dục Đường, giọng nói cũng dịu đi vài phần: “Vậy anh có kế hoạch gì?”

Lâm Dục Đường lấy ra một hộp nước ngọt vừa mua ở siêu thị nhét vào tay Thẩm Hi: “Không phải lần trước em nói muốn đi Đôn Hoàng sao?”

“Hóa ra anh muốn chỉ có hai chúng ta đi thôi hả?” Thẩm Hi hiểu ra, sung sướng cười hớn hở.

Lâm Dục Đường nhíu mày, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng: “Nhưng tiếc là em đã đồng ý đi với bọn Hầu Tử rồi.”

Thẩm Hi có hơi chán nản, nụ cười vui sướng lập tức tắt ngấm, nhưng giây tiếp theo lại vui vẻ lại ngay, đáy mắt linh động, cô kéo tay Lâm Dục Đường
nói: “Thật ra em không ngại cùng anh thân mật trước mặt bạn cùng phòng
của anh đâu.”

Lâm Dục Đường bất lực liếc mắt nhìn Thẩm Hi một
cái, tiếng nói vẫn mát lạnh giống như nước suối: “Thứ sáu ngày mai sẽ
xuất phát, với lại buổi tối anh sẽ tới phòng thí nghiệm, không ăn cơm
tối cùng với em được. Những thứ cần thiết phải mang đi, anh sẽ nhắn tin
cho em sau nhé.”

Thẩm Hi có cảm giác trong lòng ngây ngất, giống
như cả người đang tắm trong gió xuân, ấm áp dễ chịu. Tuy rằng Lâm Dục
Đường có hơi lạnh nhạt nhưng đối xử với cô cũng không tệ. Ví dụ như mới
gần đây anh còn dùng tiền tiêu vặt của mình để mua hoa cho cô, khi cô bị nam sinh chặn không thể về nhà lại có anh chạy tới giải cứu; ngày đầu
tiên tới đại học cũng là anh hỗ trợ trải giường giúp cô …

Lúc ấy ba người còn lại trong phòng ký túc đều hâm mộ không thôi.

Là một người bạn gái chuẩn mực, thôi thì cô sẽ tha thứ cho người bạn trai không biết biểu đạt này vậy.

Bởi vì thứ sáu ngày mùng một tháng năm được nghỉ, buổi tối ở ký túc xá ai
cũng đều bàn luận tới chuyện sẽ đi nơi nào chơi. Đậu Đậu theo cha mẹ tới Danh Sơn du lịch, còn Hạ Duy Diệp thì hẹn bạn cùng đến Hạ Môn.

Hạ Duy Diệp quay sang hỏi Trần Hàn có dự định đi đâu chơi không, Trần Hàn chỉ nhàn nhạt trả lời: “Đại khái là ở ký túc xá đi.”

Hạ Duy Diệp lại nhìn qua Thẩm Hi đang chuẩn bị đồ đạc, thấy cô bỏ thêm vào hành lý một bộ áo tắm, tò mò hỏi: “Thẩm Hi, cậu ra biển à?”

“Đúng vậy.” Thẩm Hi nhấc lên hai bộ váy dài nhờ Đậu Đậu lựa chọn. Đậu Đậu còn thật sự nghiêm túc suy xét: “Căn cứ vào nơi mà cậu với Lâm Dục Đường sẽ đến, mình nghĩ cái bên trái có vẻ được, vì nó lộ ra nhiều hơn.”

“Nói có lý.” Tuy nói như vậy nhưng Thẩm Hi cũng không nghe theo lời tư vấn
của Đậu Đậu, lấy cái váy bên phải gấp lại xếp vào valy.

“Thẩm Hi, rốt cuộc cậu đi đến chỗ nào thế?” Hạ Duy Diệp lại kiên trì hỏi thêm một lần nữa.

“Thanh Đảo.” Thẩm Hi trả lời xong, tiếp tục chuẩn bị kem chống nắng gì đó.

Hạ Duy Diệp thoáng trầm mặc, thật lâu sau mới nói: “Là theo mấy người cùng phòng Hà Chi Châu đi đúng không? Chuyện này mình cũng biết, mình với
Hầu Tử chơi với nhau. Lúc trước anh ấy còn nhờ mình tìm thêm mấy cô gái
để cùng đi cho vui, nhưng mình từ chối. Nhỡ chẳng may xảy ra chuyện gì
thì biết tìm ai chịu trách nhiệm đây.”

Thẩm Hi cùng Đậu Đậu liếc
mắt nhìn nhau, cũng không thèm quan tâm đến lời nói của Hạ Duy Diệp, vẫn tiếp tục dựa theo nội dung tin nhắn của Lâm Dục Đường gửi đến mà thu
thập, chuẩn bị hành lý.

Ngày hôm sau, khi tiết học cuối cùng kết
thúc, Thẩm Hi tới chỗ tập trung mà Lâm Dục Đường đã hẹn trước. Nhóm Lâm
Dục Đường tổng cộng có năm người, bốn người của phòng bọn họ và thêm một mỹ nữ tóc ngắn nữa, đó tiểu mỹ nữ do Tráng Hán dẫn tới. Thẩm Hi đi đến
bên cạnh Lâm Dục Đường, Hầu Tử ủ ê nói một câu: “Chỉ có tôi với lão đại
là không có bạn gái, đáng thương quá đi.” Nói xong, còn muốn lao ra ôm
chầm lấy Hà Chi Châu.

Rất hiển nhiên là Hà Chi Châu không muốn
cùng Hầu Tử thông đồng làm bậy, không nói lời nào, cả người nhanh nhẹn
né qua, sải bước đi trước.

——

Từ thành phố S đến Thanh Đảo đi mất hơn một tiếng đồng hồ, chuyến bay cất cánh từ năm giờ chiều, tới Thanh Đảo là gần sáu rưỡi. Cả nhóm mang hành lý rời khỏi sân bay; bầu
trời Thanh Đảo cao vời vợi cùng áng mây đỏ rực ánh hoàng hôn, cả thành
phố ven biển chìm trong ráng hồng, phản chiếu ánh sáng rực rỡ, khung
cảnh đẹp đẽ lại tráng lệ.

Hầu Tử tranh thủ nhờ một nữ du khách
gần đó chụp giúp mọi người một tấm hình làm kỷ niệm. Thẩm Hi tất nhiên
là đứng bên cạnh Lâm Dục Đường, mà người đứng bên còn lại lại là Hà Chi
Châu.

Mọi người giang hai tay sang hai bên, ôm lấy thắt lưng của
nhau. Thẩm Hi cũng không câu nệ tiểu tiết, tay trái ôm eo Lâm Dục Đường, tay phải tất nhiên là ôm eo của Hà Chi Châu, nhìn vào máy ảnh cười vui
vẻ.

Cả nhóm đang đoàn kết, thân thiết như thế!

Kết quả là tiếng “tách tách” chụp ảnh còn chưa kịp vang lên, tay cô đã bị Hà Chi Châu ghét bỏ đẩy ra.

Ôi người này thật là, kiêu ngạo cái gì chứ? Thẩm Hi dời tay khỏi thắt lưng của Hà Chi Châu, không nhẹ không nặng vỗ vai Hà Chi Châu một cái, sau
đó tiếp tục ngó lơ khoác tay qua vai anh.

Mỹ nhân xinh đẹp, không lo cũng không e ngại gì!