Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám Đốc

Chương 17: Đền bù sai lầm


Mục Thần bắt đầu bình tĩnh nói ra: “Mịch Nhi, cha cũng biết rõ đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, nên con nhất thời không thể tiếp nhận sự thật này, nhưng những năm gần đây cha vắng mặt trong cuộc sống của con, tất cả đều là cha không đúng. . . . . . Cha cũng là lần đầu tiên làm cha, cho nên tất cả mọi chuyện đều phải học từ đầu, nếu như có làm sai chuyện gì, ít nhất con cũng nên cho cha một cơ hội sửa lỗi, để chúng ta có thể hiểu rõ lẫn nhau, để cha có thể bồi thường tình thương bốn năm qua, có được hay không?”

Tố Tâm nhìn Mục Thần luôn luôn uy nghiêm lại có thể ăn nói khép nép với Mịch Nhi như vậy, liền kéo lấy tay con gái, không đành lòng nói: “Mịch Nhi, con biết đấy, chuyện này là do mẹ làm sai, con không nên tức giận với cha.”

Mịch Nhi oán hận hừ một tiếng, trợn mắt nhìn Mục Thần một cái, liền xoay người đi bôi thuốc cho Tố Tâm.

Cô bé cũng là thích mềm không thích cứng, nếu người đàn ông này đã thành tâm xin lỗi, cũng đã bảo đảm sẽ không động tay đối với mẹ nữa, mẹ cũng đã cầu xin như vậy, thì cô bé sẽ tạm thời bỏ qua cho chuyện này.

“Được rồi!” Mịch Nhi xử lý xong cổ tay cho Tố Tâm, lúc này mới xoay người nhìn về phái Mục Thần ở bên, cô bé không vui nói, “Coi như chú biết điều, nếu còn dám làm như vậy nữa, xem tôi có tha thứ cho chú hay không!”

Mịch Mhi vểnh đôi môi lên, không chịu cam lòng lầm bầm: “Chỉ là, nếu tôi đã biết chú thật sự là người cung cấp gien di truyền cho tôi, thì căn cứ vào đạo đức và khoa học, tôi sẽ cố gắng gọi chú một tiếng cha!”

“Mịch Nhi!” Ánh mắt Mục Thần sáng lên, Mịch Nhi nói ra hai chừ này thật sự lọt vào lỗ tai anh, khiến anh bỗng nhiên cảm thấy mọi hoa trong vườn đều nở rộ, không còn bất kì từ ngữ nào có thể so sánh với từ “Cha” nói ra từ miệng con gái, hai chữ này càng thêm ngọt ngào!

Mịch Nhi rúc vào trong ngực Tố Tâm, ngẩng đầu nói với Mục Thàn đang mở cờ trong bụng: “Con có chuyện muốn hỏi. . . . . . Giữa cha và mẹ có tình cảm không?”

Mục Thần liếc mắt nhìn Tố Tâm, đăn đo mới nói ra lời: “Mịch Nhi, ba tháng trước, cha cũng không quen biết mẹ con, mặc dù có hơi quá đáng, nhưng cha và Tố Tâm không có bất kỳ tình cảm gì cả.”

“Ồ!” Mịch Nhi dựa ở trong ngực Tố Tâm hài lòng gật đầu, cô bé cũng biết, cô bé cũng hiểu rất rõ quá khứ của mẹ!

Cố bé hỏi tiếp: “Vậy hai người gặp lại nhau như thế nào, ba tháng này xảy ra chuyện gì? Tại sao mẹ lại để con ở lại với dì ba tháng, chẳng lẽ là định chủ động đi tìm cha?”

“Bởi vì. . . . . .” Tố Tâm không bình thường chớp mắt rồi nói, “Bởi vì năm đó cái thuốc mẹ làm Mục Thần hôn mê để lấy đi ** có chút vấn đề, sau bốn năm sử dụng, tác dụng phụ của thuốc đã khiến cha con sinh ra bệnh lạ. Nên ba tháng qua, mẹ bay sang Mĩ, chính là muốn đền bù sai lầm năm đó .”