Giáo Sư Khó Chịu Chớ Lộn Xộn

Chương 17: Tín Vật Đính Ước Đặc Biệt


Cố Uyên chờ Từ Du Mạn
nói ra lời còn chưa nói. Từ Du Mạn mắt khép lại, vẻ mặt nhăn nhó như
trái khổ qua, cùng biểu tình muốn chết cho rồi. Rốt cuộc, Từ Du Mạn vẫn
là nói:

“Thầy… thầy Cố. Làm phiền thầy giúp em gọi Chương Xuyến đến được không ạ?”

Cố Uyên cong khóe miệng lên rồi lập tức thu hồi: “Dựa vào cái gì?”

“Thầy Cố, người thầy giáo vĩ đại mà vinh quang, giúp đỡ học sinh một chuyện nhỏ, thầy Cố hẳn là rất vui lòng phải không?”

Từ Du Mạn cũng có chút khinh bỉ chính mình, làm sao lại không có khí phách như vậy chứ. Cô hẳn là… nên cứ như vậy đi ra ngoài. Nếu có người dùng
ánh mắt khác thường nhìn cô, nếu như đối phương là nữ, cô sẽ nói: “Nhìn
cái gì vậy, không phải là dì cả mẹ sao? Cô không phải là nữ à, dì cả mẹ
cũng chưa từng thấy qua à.” Nếu như đối phương là nam, cô liền nói thế
này: “Nhìn cái gì vậy, không phải là dì cả mẹ sao? Không có dì cả mẹ, mẹ cậu còn không sinh ra cậu đâu.” Đúng vậy, Từ Du Mạn cô chính là nên như vậy, mà không phải ở chỗ này đáng thương cầu xin người đàn ông tên là
Cố Uyên này. Cố Uyên chợt nở nụ cười. Đi tới, từ trên cao nhìn xuống Từ
Du Mạn :

“Là muốn tôi đi mua giúp em hay là tự em đi ra ngoài?”

“Gì cơ?”

Từ Du Mạn dùng đầu ngón tay út ngoáy ngoáy lỗ tai, cô không nghe lầm chứ? Hay là sinh ra ảo giác ?

“Thầy… thầy Cố, thầy đừng nói đùa.” Một chút cũng không buồn cười.

“Em nhìn tôi giống như đang đùa giỡn hay sao?”

“Không giống. Nhưng thầy ơi, thầy đi, thích hợp sao?”

Một người đàn ông, còn là một thầy giáo. Từ Du Mạn cũng không phải là chưa
từng có đàn ông giúp cô mua thứ kia, lúc cô có kinh nguyệt lần đầu tiên, chính là đã để cho đàn ông, không, khi đó còn là một cậu con trai mua
giúp cô. Nhưng mà, Cố Uyên, người này là thầy giáo nha!

“Vậy em tự đi mua? Cứ như vậy đi ra ngoài?” Cố Uyên không đáp hỏi ngược lại.

“Ặc. Vậy làm phiền thầy rồi.” Từ Du Mạn vội vàng nói.

Cố Uyên cười ý nhị. Nhận được đáp án mình muốn, Cố Uyên hài lòng rời khỏi
phòng làm việc. Từ Du Mạn tự nhiên ở trong phòng làm việc đàng hoàng chờ đợi Cố Uyên trở lại cứu cô. Từ Du Mạn nhìn cửa đóng lại im lặng. Cố
Uyên đây là cái sở thích biến thái gì, lại vui vẻ giúp phụ nữ mua cái
đó. Ánh mắt rơi vào cái ly kia, trong mắt Từ Du Mạn là nhạo báng cùng
một chút ý cười cũng không có, lạnh lùng quay mắt đi, không ngờ lại nhìn tới cái ly đã từng bị cô phi lễ. Cái ly đáng thương kia, lẻ loi ở trên
bàn, giống như bị vứt bỏ vậy. Hiệu suất làm việc của Cố Uyên rất nhanh,
Từ Du Mạn còn đang ngẩn người thì Cố Uyên cũng đã mua được thứ kia về.
Trừ cái thứ nhất định phải dùng kia, anh ta còn quan tâm giúp Từ Du Mạn
mua một cái quần thể thao ở cửa hàng 361 độ ở bên ngoài. Anh ta không
phải đã từng giúp nữ sinh làm việc này chứ? Trong bụng Từ Du Mạn suy
đoán vậy nhưng Từ Du Mạn vẫn có chút cảm kích Cố Uyên. Chỉ là một chút
thôi. Từ Du Mạn cầm lấy quần cùng với vật kia, dùng quần che lại phía
sau, Từ Du Mạn đỏ mặt vội vã chạy về phía nhà vệ sinh. Sau khi ra ngoài, Từ Du Mạn cũng không đi tới phòng làm việc của Cố Uyên nữa, mà đi thẳng về lớp học. Cũng may không đến trễ. Thật may là đây là thời gian tập
thể dục, lớp mười hai bọn họ không cần tập, toàn bộ 30 phút là thời gian nghỉ ngơi.

“Mạn Mạn, thầy Cố tìm cậu làm gì vậy?” Chương Xuyến bát quái sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể để bát quái.

“Cậu đoán đi?”

“Mạn Mạn, cậu biết tớ không thể đoán được mà, cậu liền nói cho tớ biết đi.”

Chương Xuyến làm nũng với Từ Du Mạn. Thật ra, nếu như Chương Thiến không phải
là có sở thích bát quái như vậy, thì cô chính là người rất điềm đạm nho
nhã. Bản lĩnh làm nũng này, thật sự Từ Du Mạn cam bái hạ phong (chịu
thua).

“Thầy nói, để cho tớ tổ chức tốt lần đại hội thể dục thể thao này.”

“Không thể nào.” Chương Xuyến kiên quyết không tin.

“Tại sao không thể hả?”

“Nếu chỉ có chút chuyện đó mà cần nhiều thời gian như vậy sao? Mới vừa rồi
tớ chính là nhìn thấy cậu ôm thứ gì đó đi vào.” Chương Xuyến âm hiểm
nói.

“Tiểu Xuyến ah, cậu có thể đi làm trinh thám rồi. Vậy cậu
lại đoán xem, tớ ôm vào cái gì?” Từ Du Mạn buồn cười nói. Chương Xuyến
chuyển mắt, còn chưa nói ra thì Vân Xảo cũng đã tới đây:

“Có phải tín vật đính ước hay không?”

“Con nhóc Xảo, cậu về sau không được đi theo gót tiểu Thiến, đều học theo cái xấu hết rồi. Cho các cậu xem vậy.”

Vân Xảo, Chương Xuyến vẻ mặt hưng phấn, đang chuẩn bị kiểm tra cặp sách của Từ Du Mạn, thì bị Từ Du Mạn ngăn lại:

“Nhưng mà tín vật đính ước của các cậu sau này nhất định phải giống như cái này nha.”

“Được .. được .” Đến lúc đó không nói cho Mạn Mạn là được. Nhìn trước đã rồi
nói. Cho nên cả hai cũng lập tức đồng ý. Vì vậy, hai nữ bát quái mở ra
cặp sách của Từ Du Mạn ra. Sau đó sắc mặt không phải ‘thối’ bình thường.

“Ha ha, là chính các cậu muốn xem . Đừng quên đã đồng ý với tớ cái gì nhé,
sau này tín vật đính ước của các cậu chính là cái này.”

Rốt
cuộc, thầy giáo dạy tiếng anh bị trễ giờ đã vào tới. Vân Xảo cùng Chương Xuyến vội vàng trở lại chỗ ngồi của chính mình, giả vờ nghiêm túc đọc
sách.

Đại hội thể dục thể thao bắt đầu, Từ Du Mạn bị buộc phải
đăng kí chạy 8000m. Thật sự là bị ép buộc. Nói là trong lớp nhất định có người phải đăng kí, nhưng 8000m đối với học sinh nữ mà nói thật rất khó khăn. Sau đó, cô thân là lớp trưởng, cứ như vậy bị đẩy ra đăng kí. Cô
căn bản cũng không có biện pháp từ chối. Người đẩy cô ra ngoài, vừa khéo chính là Dương Nguyệt Ý. Cũng may là dì cả mẹ đã đi rồi. Từ Du Mạn cảm
thấy 8000m đối với cô mà nói cũng không phải là quá khó khăn, cho nên
mới đồng ý. Nếu là chuyện cô không làm được, thì cho dù như thế nào, cô
cũng sẽ không làm. Trên sân vận động rất náo nhiệt. Mặc kệ là vận động
viên hay là những người tới cổ vũ đều đã ở trên sân vận động, sao có thể không nhiều?

“8000m… Không thành vấn đề chứ?”

Cố Uyên
hỏi. Mặc dù trải qua sự kiện dì cả mẹ lần trước, thái độ của Từ Du Mạn
đối với Cố Uyên cũng không dịu xuống. Vẫn lạnh lùng như vậy.

“Không thành vấn đề.”

“Không thành vấn đề thì tốt rồi.”

“Thầy Cố không đi quan tâm những bạn học khác sao? Tào Siêu của lớp chúng ta
còn chạy 10000m đó, thầy Cố có phải nên đi quan tâm chút không?”

Vân Xảo cùng Chương Xuyến ở một bên kéo ống tay áo của Từ Du Mạn:

“Mạn Mạn, sao cậu lại nói chuyện như vậy với thầy Cố?”

“Tớ thế nào? Tớ không mắng chửi người cũng không làm sao, không phải là tốt bụng nhắc nhở thầy Cố lão một chút sao. Thầy Cố, thầy nói có phải
không?”

“Ừ.”

Cố Uyên vẫn không biết rõ nguyên nhân Từ Du
Mạn thay đổi thái độ. Chính là không biết làm thế nào. Từ Du Mạn thật
rất ngang ngược rồi. Cố Uyên tiếp tục ở lại chỗ này cũng không có ý
nghĩa, cho nên rời đi. Lời Từ Du Mạn nói cũng không hoàn toàn sai, các
vận động viên khác cũng cần anh khích lệ. Từ Du Mạn chạy chưa được một
vòng, liền nhận thấy được giầy có chút bất thường rồi. Bây giờ dừng lại
sao? Nhưng mà nếu dừng lại, cô khẳng định sẽ thua. Không dừng lại, chân
của cô có thể vì vậy mà bị tàn phế hay không? Rốt cuộc là ai ác độc như
vậy, nghĩ ra phương pháp độc ác như vậy để chỉnh cô? Thi đấu quan trọng
hay là chân của mình quan trọng? So sánh một chút, Từ Du Mạn lựa chọn
chân của mình quan trọng hơn. Từ Du Mạn chuyển hướng một chút, lệch ra
khỏi đường chạy. Bạn cùng lớp cùng với Cố Uyên trên khán đài nhìn theo
hướng chạy của cô đều không hiểu được Từ Du Mạn đang làm cái gì?