Giáo Sư Khó Chịu Chớ Lộn Xộn

Chương 18: Ai Làm!


Chủ động bỏ cuộc? Cố
Uyên đẩy đẩy gọng mắt kính màu đen, ánh mắt sâu thẳm nhìn Từ Du Mạn. Là
xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao? Cố Uyên không hốt hoảng chạy tới
giống như người khác tưởng tượng, anh bình tĩnh nhìn Từ Du Mạn. Chỉ là
bàn tay đang nắm chặt tiết lộ ra một chút tâm tư của anh. Chẳng bao lâu
sau đã nhìn thấy Từ Du Mạn lại trở về đường chạy, bắt đầu đuổi theo
những vận động viên đã vượt qua cô một đoạn, Cố Uyên thoải mái cười một
tiếng. Những chuyện này, Từ Du Mạn hoàn toàn có thể tự mình giải quyết,
không phải sao? Sống một mình nhiều năm như vậy, Từ Du Mạn đã có năng
lực mà những người bạn cùng lứa không có. Thời điểm Từ Du Mạn cởi giày
ra, Dương Kiệt cũng đã chạy đến bên cạnh Từ Du Mạn hỏi:

“Mạn Mạn, cậu làm cái gì vậy?”

Dương Kiệt không hiểu Từ Du Mạn đột ngột dừng lại làm gì? Cũng không hiểu Từ
Du Mạn muốn cởi giày làm gì. Hắn nhìn thấy Từ Du Mạn dừng lại chạy vào
bên lề, còn tưởng rằng Từ Du Mạn bị đau chân.Từ Du Mạn không trả lời
Dương Kiệt, mà là nhẹ nhàng đem mảnh vụn thủy tinh ở bên trong giày đổ
ra, đổ lên một mảnh giấy vệ sinh, sau đó đem mảnh vụn thủy tinh gói kỹ
lại, bỏ vào trong túi quần, đi giày vào, nhanh chóng tiến vào đường chạy . Dương Kiệt lần nữa gặp trắc trở rồi. Nhún nhún vai, cậu chính là
thích tính cách như vậy của Từ Du Mạn. Nếu Từ Du Mạn giống các nữ sinh
khác nhìn thấy cậu, liền sáp lại gần, thì cậu cũng không thích cô như
vậy. Nhưng mà Từ Du Mạn thật không biết điều. Cậu ngon ngọt hết lời
chuyện tốt làm hết sức, mà cô ngay cả một sắc mặt tốt cũng không cho
cậu. Hãy đợi đấy, Từ Du Mạn. Cuối cùng cũng có một ngày, cậu sẽ thuộc về tớ. Cố Uyên nhìn thấy Dương Kiệt nhân cơ hội đến gần Từ Du Mạn, vẫn là
không nói gì cũng không làm gì khác. Dương Kiệt, chẳng qua chỉ dùng làm
bia đỡ đạn, hoàn toàn không đáng cho anh để ý. Ngược lại là người đàn
ông kia…Từ Du Mạn cuối cùng không về được thứ nhất, thời gian chính là
điều quyết định thắng trong chạy cự li dài, nhưng giữa đường cô đã trì
hoãn thời gian dài như vậy, nên rất bất lợi. Cũng may, Từ Du Mạn không
chạy về cuối cùng. Có một số nữ sinh bởi vì thể lực cạn kiệt đã bỏ cuộc
trên đường.

Từ Du Mạn trở lại đại bản doanh trong lớp mình,
trong lớp rất nhiều bạn học có chút tức giận bất bình. Rõ ràng lớp
trưởng có thể được hạng nhất, tại sao muốn dừng lại, là cố ý nhường cho
ai sao? Có người nghĩ như vậy, cũng có người nói như vậy. Từ Du Mạn
không muốn mối quan hệ với các bạn học quá cứng nhắc, dù sao cô là lớp
trưởng, còn phải quản lý rất nhiều việc trong lớp. Nếu như các bạn học
hiểu lầm cô, chống đối lại cô, như vậy tương đối bất lợi cho việc quản
lý của cô. Huống chi, Từ Du Mạn cũng không phải loại người bị đánh rớt
hàm răng còn phải nuốt máu vào. Rốt cuộc là ai làm, cô nhất định phải
điều tra, hơn nữa tra ra người nào thì tuyệt đối người đó không có kết
quả tốt. Từ Du Mạn lấy ra từ trong túi một gói giấy vệ sinh đưa cho bạn
học chất vấn cô:

“Thứ này được đổ ra từ bên trong giày của tôi.”

Thật ra thì người kia còn rất thông minh, đem vụn thủy tinh đặt phía dưới
miếng lót giày, thời điểm mới mang giày vào căn bản là không cảm thấy
gì, chạy được một nửa mới có cảm giác, khi đó, vì chân của mình, liền
không thể không dừng lại. May mắn là cô phát hiện kịp thời, còn chưa làm bị thương chân của mình, nếu không, nhất định phải trả lại gấp bội. Các bạn học mở ra nhìn xong, toàn bộ sắc mặt đều rất khó coi. Đặc biệt là
bạn học Lý Cương mới vừa chất vấn Từ Du Mạn. Cậu ta tới từ miền Bắc,
tính tình rất ngay thẳng. Nghĩ cái gì thì nói cái đó, cho nên khi tất cả mọi người đang lén lút bàn tán, chỉ có cậu ta trực tiếp hỏi Từ Du Mạn.
Từ Du Mạn vẫn có hảo cảm nhất định đối với người như vậy, trước hết
không cần lo lắng cậu ta sau lưng hại người. Lý Cương nhìn thấy những
mảnh vụn thủy tinh kia, rất tức giận. Sau đó nhìn Từ Du Mạn, chợt đỏ
mặt. Lý Cương thật thà gãi gãi đầu, nói với Từ Du Mạn:

“Thật xin lỗi, mới vừa rồi hiểu lầm cậu.”

“Không sao, mọi người có ý nghĩ này cũng là bình thường.” Các bạn học bàn tán sôi nổi.

“Người nào ác độc như vậy, tại sao làm ra chuyện này?”

“Nếu như lớp trưởng không dừng lại, nói không chừng chân của lớp trưởng cũng bị tàn phế rồi.”

“Chúng ta nhất định phải tra ra được là ai làm.”

Cố Uyên đi tới, giọng bình tĩnh nói: “Chân không sao chứ?”

Từ Du Mạn bĩu môi, Cố Uyên ở trước mặt học sinh đều có hình tượng một thầy giáo tốt như vậy, giả bộ nghiêm trang .

“Không có việc gì.”

Không muốn nói nhiều với Cố Uyên, Từ Du Mạn đi tới trước máy lọc nước, rót
một ly nước uống. Vân Xảo cùng Chương Xuyến cũng phân chia ra tham gia
các hạng mục nhảy xa và nhảy cao, nhảy xa – nhảy cao và chạy 8000m tiến
hành đồng thời, cho nên mới vừa rồi cũng không có mặt. Thi đấu xong, vừa mới trở về đại bản doanh của mình liền nghe thấy các bạn học bàn tán,
bèn vội vã nhảy tới chỗ Từ Du Mạn :

“Mạn Mạn, cậu không sao chứ?”

“Mạn Mạn, cậu có biết ai làm không?”

“Không có việc gì, bây giờ còn chưa biết, chỉ là rất nhanh sẽ biết thôi.”

Từ Du Mạn không biết thế nào chuyện này lại được nhà trường coi trọng. Đại hội thể dục thể thao còn chưa kết thúc, đã tra ra là ai động tay chân
rồi. Từ Du Mạn mang giày tới trường học, sau đó để lại trong tủ chứa đồ ở trường học. Bởi vì tủ chứa đồ cũng hỏng được một thời gian rồi, căn bản là không đóng vào được nữa. Từ phòng giám sát các lớp học nhìn thấy tại thời điểm tất cả mọi người tụ tập trên sân vận động, Dương Nguyệt Ý đã
lén lén lút lút đi vào, trong tay còn cầm thứ gì đó. Các bạn học rất
phẫn nộ, thầy chủ nhiệm Cố Uyên thật bình tĩnh, với tư cách là người
trong cuộc Từ Du Mạn cũng rất bình tĩnh. Nhìn bạn học chỉ trích, nhục
mạ, nhìn Dương Nguyệt Ý khóc đến “hủy dung”, trong lòng Từ Du Mạn vẫn có chút thở dài. Trước đây vẫn cho rằng Dương Nguyệt ý cũng chỉ là được
người nhà chiều hư thôi, bản tính cũng không xấu, không ngờ tính tình
độc ác như vậy.

Nguyên nhân Dương Nguyệt Ý làm như vậy có ba lí
do, một là, Từ Du Mạn đoạt đi danh tiếng của cô ta. Từ nhỏ cô ta chính
là người được cả lớp hoan nghênh và thích nhất, nhưng sau khi cùng lớp
với Từ Du Mạn, địa vị của cô ta liền bị Từ Du Mạn đoạt mất. Mặc dù vẫn
có rất nhiều nam sinh đuổi theo cô ta, nhưng trong lòng cô ta biết bọn
họ bởi vì theo đuổi Từ Du Mạn không có hi vọng, mới rút lui, sau đó theo đuổi cô. Như vậy làm cho cô cực kỳ khó chịu. Có một câu nói là lòng đố
kị của phụ nữ. Nguyên nhân thứ hai chính là, lần trước bởi vì Từ Du Mạn, cô ta bị thương ở chân, sau đó khóc quá lợi hại, tiếp đó mắng quá lợi
hại. Nam sinh trong lớp nhìn thấy một mặt xấu xí như vậy của cô ta, nên
tất cả mọi người đều tránh xa cô. Tất cả căn nguyên chính là Từ Du Mạn.
Thứ ba, trước kia chạy cự li dài đều là cô tham gia, nhưng bây giờ bởi
vì chân còn chưa khỏi, cho nên không thể tham gia. Cô không có được, Từ
Du Mạn cũng không thể có được, cô không thể tham gia, Từ Du Mạn có tham
gia cũng không thể có thành tích tốt. Còn có chính là, làm cho Từ Du Mạn cũng nếm thử một chút mùi vị đau chân này. Du Mạn hoàn toàn có thể hiểu Dương Nguyệt Ý, nhưng không có nghĩa là có thể tha thứ. Cho nên, khi
trường học tuyên bố muốn đuổi học Dương Nguyệt Ý, cô không giống nữ sinh trong tiểu thuyết, còn xin tha thứ cho người kia. Đây là một bài học
kinh nghiệm cho những suy nghĩ quá cực đoan của Dương Nguyệt Ý. Dương
Nguyệt Ý nhà có tiền, bị trường này khai trừ còn có thể vào học trường
khác, cô cần gì phải làm điều thừa đi cầu sự thương tình cho người ta.
Mặc dù nếu cô cầu xin tha thứ giúp Dương Nguyệt Ý, có lẽ ấn tượng của
người khác về cô sẽ càng tốt hơn. Nhưng cô khinh thường. Sau đó, Dương
Nguyệt Ý thật sự bị đuổi học.