Giáo Sư Khó Chịu Chớ Lộn Xộn

Chương 51: Nổi Tiếng Hơn Kappa!


Lúc này có một người
đàn ông bốn năm mươi tuổi đi tới trước mặt hắn, hơi khom lưng với gã đàn ông yêu nghiệt, biểu đạt sự tôn kính của ông ta đối với tên đàn ông
kia:

“Thiếu chủ, người phụ nữ kia đã tỉnh rồi.”

“Ừ, ta đi qua xem một chút.”

Không thể không nói, người phụ nữ mà Cố Uyên coi trọng thật đúng là đặc biệt. Dưới tình huống như thế lại còn có thể ngủ được. Không biết là quá ngu
ngốc hay là không biết sợ. Là một người có cá tính. Từ Du Mạn cũng không nghĩ đến mình mới nghe được thanh âm của Cố Uyên, biết anh đã tới cô
đang định gọi Cố Uyên thì trước mắt chợt xuất hiện hai gã đàn ông xa lạ. Động tác của hai người xa lạ này thật đúng là nhanh, cô mới nhìn thấy
bọn hắn liền bị bịt kín miệng và mũi.

Khi cô bị chiếc khăn trong
tay tên kia bịt kín, cô biết trên đó nhất định là có thuốc mê để làm cô
ngất đi. Trên ti vi không phải đều diễn như vậy sao. Đáng tiếc người
định không bằng trời định, đúng lúc cô bị tạm ngừng hô hấp nên cũng
không hít thuốc mê trên khăn tay. Nhưng chưa được bao lâu thì một tên
đàn ông khác liền dùng cán con dao đập vào phía sau cổ của cô. Trước khi té xỉu, cô mơ hồ nghe thấy cái người đánh cô nói:

“Mẹ nó, tính cảnh giác của con nhóc này thật mẹ nó cao.”

Sau đó, cũng không biết người kia còn nói cái gì, bởi vì cô đã té xỉurồi
mất đi ý thức. Lúc này tỉnh lại, Từ Du Mạn phát hiện mình ở trong một
gian phòng không hề nhỏ hơn so với phòng của Dương Kiệt, mà còn xa hoa
hơn, hơn nữa thiết kế không chỉ lộng lẫy mà còn có cảm giác trang nhã,
sang trọng. Từ Du Mạn nằm trên cái giường mềm mại lớn gấp hai lần so với cái giường ở nhà của cô.

Hôm nay đúng thật là xui xẻo, liên tục
bị bắt cóc hai lần, cô nên đi mua vé số, nói không chừng còn có thể
trúng năm triệu đấy. Từ Du Mạn tự giễu nghĩ. Mới tỉnh lại, cửa phòng
liền bị mở ra, Từ Du Mạn còn chưa nhìn thấy rõ ràng bộ dạng của đối
phương như thế nào, đối phương liền vội vã chạy ra ngoài. Cô chỉ kịp
nhìn thấy một bác gái mạnh khỏe thoáng liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó
liền vội vàng đóng cửa phòng lại, còn bản thân thì chạy ra ngoài. Cô
không nghe thấy một chút xíu động tĩnh nào ngoài cửa. Gian phòng này có
hiệu quả cách âm thật quá tốt. Từ Du Mạn không bị trói nữa, lần này
người bắt cóc cô không phải là người mới làm lần đầu tiên như Dương
Kiệt, t nhìn rất có kinh nghiệm. Hai người đàn ông xông tới mang cô đi
có kỹ xảo thuần thục, cũng không khó để nhìn ra điều đó. Hơn nữa, hẳn là rất ngạo mạo. Không trói chặt cô lại, đó là vì không sợ, hoàn toàn tự
tin vào năng lực của mình, hoàn toàn tự tin rằng cô không thể trốn thoát được.

Từ Du Mạn ung dung xuống giường, sau khi xuống giường,
chuyện thứ nhất chính là quan sát hoàn cảnh chung quanh, chuyện này đã
trở thành một thói quen của Từ Du Mạn. Một khi cô rơi vào hoàn cảnh xa
lạ, cô luôn có thói quen trước tiên tìm hiểu cảnh vật chung quanh. Thật
ra ngoại trừ một số đồ dùng bằng gỗ, còn có vị trí sắp đặt đồ dùng trong phòng và thiết kế trong phòng thì phòng ngủ này thật không có cái gì
khác biệt. Đơn giản là giường, tủ treo quần áo, tủ sách, bàn máy tính.
Phòng ngủ có một cửa sổ sát đất, rèm cửa sổ cũng không kéo vào mà mở
rộng ra. Từ Du Mạn xuyên qua cửa sổ sát đất, nhìn lên trên bầu trời lác
đác mấy vì sao. Chủ nhân của gian phòng này thật là biết hưởng thụ.
Chính là nằm ở trên giường cũng có thể thưởng thức bầu trời đêm. Một cửa sổ lớn như vậy mà người kia lại không sợ cô từ cửa sổ chạy trốn. Sự
thật chứng minh là đối phương không hề lo chuyện này xảy ra.

Từ
Du Mạn mở cửa sổ sát đất ra, bên ngoài là một ban công nho nhỏ. Từ Du
Mạn đi ra ngoài, cảm nhận sự vuốt ve của gió mát, đồng thời cô cũng nhìn thấy phía dưới đám thủ vệ đi qua đi lại tuần tra, quả nhiên là rất mạnh tay. Từ Du Mạn tì tay lên trên lan can, đôi mắt không chớp mà nhìn chằm chằm vào ánh sáng thấp thoáng xa xa. Ánh sáng nào hình như không phải
ánh sao. Từ Du Mạn chuyên tâm suy nghĩ vấn đề này, cô cảm giác cái đó
hẳn không phải là ánh sáng của ngôi sao, rất kỳ quái, rất giống ánh sáng từ đèn pin cầm tay. Nhưng ai mà lại nửa đêm chạy đến nơi cao như vậy
chứ? Đó là trên núi cao. Từ Du Mạn đang nghiêm túc suy nghĩ thì cửa bị
mở ra, cô cũng không quay đầu lại nhìn:

“Cô thật ra rất biết hưởng thụ.” Lời này, không phải Từ Du Mạn nói, mà là tên đàn ông yêu nghiệt mới vừa tiến vào nói.

“Biệt thự xa hoa như vậy cũng không phải là của tôi.” Không biết rốt cuộc là
ai biết hưởng thụ đây. Từ Du Mạn không quay đầu lại, vẫn nhìn vào thứ
ánh sáng ở phía xa kia.

“Biết đó là gì không?” Gã yêu nghiệt rõ ràng đang hỏi về ánh sáng thấp thoáng ở phía xa. A, hình như sắp hết điện rồi.

“Không biết.”

“Cô rất thành thật.”

“Không biết là không biết, cũng không phải là chuyện khó có thể mở miệng, có gì mà không thể nói.”

“Ha ha, rất có lý. Có thể để cho những người luôn tự lừa mình dối người
nghe một chút.” Tên yêu nghiệt cũng đứng bên cạnh Từ Du Mạn.

“Cô
không sợ tôi sao?” Gã yêu nghiệt thật bất ngờ Từ Du Mạn có thể bình tình mà cùng hắn nói chuyện như vậy, tuyệt không giống như hắn là người bắt
cóc, còn cô là người bị bắt cóc. Cách hai người nói chuyện còn rất giống như bạn bè đang tán gẫu với nhau.

“Anh cũng không phải là quỷ, cũng không phải là dã thú, vì sao tôi phải sợ anh?”

Từ Du Mạn lúc này mới quay đầu lại nhìn về phía người đàn ông có giọng nói rất êm tai ở bên cạnh. Bởi vì đang đứng ở bên ngoài ban công, hơn nữa
tên yêu nghiệt lại đứng ngang với cô, cho nên cô chỉ có thể nhìn thấy
một gò má của đối phương. Chỉ là một gò má, cô liền thấy xem thế là đủ
rồi, một tia ghen tỵ tự nhiên sinh ra. Phụ nữ luôn không muốn thấy một
người phụ nữ khác xinh đẹp hơn mình, nhưng lại càng không chào đón một
tên đàn ông so với mình còn xinh đẹp hơn. Người đàn ông này quá đẹp
khiến cho cô có chút mặc cảm. Quá yêu nghiệt rồi, Từ Du Mạn cũng thiếu
chút nữa thất thần.

“Nếu như anh đi làm coser(1), khẳng định còn nổi tiếng hơn Kappa(2) nhiều.”

1. Hình như là những người thích cosplay thì phải ^^

2.

3. Theo tự điển Nhật Kenkyusha, kappa được tả như một tiểu yêu, một quái vật
sống dưới nước với cái đầu bờm xờm dúm tóc . Trên đỉnh đầu có một hõm
đựng nước . Kappa (chữ Hán Việt: Hà Đồng, do ghép từ hai chữ Hà, Kawa và Đồng, wappa ) đứa con nít sống dưới sông, hình dạng giống khỉ, mũi dài, mắt tròn, có râu mầu nâu hung dưới cằm, da hơi xám, tay chân có 5 ngón, và có mùi tanh như mùi cá .