Giáo Sư Khó Chịu Chớ Lộn Xộn

Chương 60: Anh Canh Chừng Cho Em


Có thể là vì cảm thấy câu nói của Từ Du Mạn vào lúc này không có sức thuyết phục, nên bụng
của cô lập tức phát ra âm thanh “ục..ục”, cố gắng trợ uy cho cô, gia
tăng độ tin cậy trong lời nói của cô. Cố Uyên không ép Từ Du Mạn, ép quá mức không thể đạt được hiệu quả, ngược lại sẽ sinh ra tác dụng phụ.

Anh biết Mạn Mạn mặc dù bên ngoài thoạt nhìn không tim không phổi, nhưng
phương diện tình cảm lại rất yếu ớt. Có thể tiếp nhận người đàn ông kia, chứng tỏ trong lòng cô có hắn. Một khi trong lòng cô đã có người đó,
việc buông xuống dường như tương đối khó.

Lúc anh đang ở nước
ngoài, anh đã vận dụng tất cả các quan hệ của mình để ngăn cản bất kỳ gã đàn ông nào đến gần Mạn Mạn, người kia chính là một con cá lọt lưới,
hơn nữa còn tổn thương Mạn Mạn. Hiện tại anh chưa có hành động gì, không có nghĩa là anh sẽ không làm gì hắn. Đôi mắt tĩnh mịch của Cố Uyên
thoáng qua tia âm ngoan, ngay sau đó bừng sáng:

“Ha ha, anh gọi điện thoại bảo Trầm Phong đưa cơm tới cho chúng ta.”

“Anh gọi?” Trên mặt Từ Du Mạn rõ ràng viết ba chữ ‘không thể nào’.

“Đương nhiên chính là em gọi.”

Yến Trầm Phong đồng ý rất sảng khoái, có lẽ anh ta đang lo nhàm chán không
có chuyện làm. Ai từng gặp qua quán bar sáng sớm tinh mơ đã mở cửa buôn
bán chứ? Cho dù có mở cửa buôn bán, cũng không cần ông chủ liên tục
trông coi giám sát.

Nói chuyện điện thoại xong, Từ Du Mạn lại bắt đầu nhàm chán. Nhàm chán nên vẫn là xem Hỉ Dương Dương và Hôi Thái
Lang chứ sao. Từ Du Mạn có thể đoán được những ngày kế tiếp mình sẽ nhàm chán cỡ nào, nhàm chán tới mốc meo.

“Ha ha, ha ha.” Từ Du Mạn
thấy một đám Dương Dương đang cân trọng lượng cơ thể. Lãn Dương Dương
đứng lên cái cân, cái cân nói thừa cân nghiêm trọng, kế tiếp Noãn Dương
Dương đứng lên cân, cái cân Trí Năng đã không chịu nổi sức nặng của nó
rồi, không chịu nổi quá nặng mà xuất ra cảnh báo: “Xin không cần hai con dê đứng ở trên, xin không cần hai con dê đứng ở trên.” Từ Du Mạn cảm
thấy Hỉ Dương Dương cùng Hôi Thái Lang cũng không ngây thơ nhàm chán như vậy, vẫn có thể xem. Nói không chừng có thể từ đó tìm được linh cảm
viết truyện nha. Đúng rồi, viết truyện!

Từ Du Mạn lại cầm điện
thoại của Cố Uyên lên, cũng may ngày hôm qua sau khi Yến Trầm Phong đi,
cô đã mượn y tá cái sạc pin điện thoại vạn năng rồi. Nếu không thì sẽ
không còn pin để gọi điện thoại, vậy thì sẽ không thể gọi điện thoại bảo A Dư mang giúp mấy thứ đồ tới đây rồi. Sao trong điện thoại của Cố Uyên lại có số điện thoại của Thẩm Mặc Dư, Từ Du Mạn không khỏi cảm giác có
chút ngoài ý muốn?

Điện thoại được kết nối: “A Dư, bây giờ cậu có rảnh không?”

“Có gì muốn tớ làm cứ việc nói thẳng, xấu hổ ngại ngùng, thật không giống
cậu chút nào. Cho dù có bận, thì chuyện gì có thể quan trọng hơn nhóc
Mạn nhà ta chứ?”

Từ Du Mạn từ đầu bên kia của điện thoại nghe
Thẩm Mặc Dư sau khi nói xong câu đó, Trương Chương Việt ở bên cạnh liền
hỏi: “Anh cũng không quan trọng bằng Mạn Mạn hả?”

“Nói nhảm, đương nhiên là không rồi.” Thẩm Mặc Dư tương đối thô bạo nói.

Thẩm Mặc Dư nói xong, bên này trên TV Hôi Thái Lang lại bị đánh, sau đó Hồng Thái Lang nói: “Bắt không được dê thì đừng trở lại.” Âm thanh TV hơi
lớn, Thẩm Mặc Dư bên đầu kia của điện thoại cũng đã nghe được.

“Cái bộ dạng này của em rất giống Hồng Thái Lang.” Trương Chương Việt nói, dữ như vậy.

“Anh còn không bằng Hôi Thái Lang đâu.”

“A…Đau…” Từ Du Mạn nghe Trương Chương Việt kêu đau một tiếng, nắm cái điện thoại cười đến rực rỡ. Cô đoán, A Dư mới vừa rồi nhất định là nhéo cánh tay
của anh ta rồi.

“Không cần lại miệng của anh, nếu không đánh bay anh đó.” Thật hung dữ!

Thẩm Mặc Dư lại nói với Từ Du Mạn: “Cậu nói đi, muốn tớ giúp chuyện nhỏ gì?”

“Cậu đến nhà tớ lấy điện thoại di động cùng máy vi tính của tớ mang đến đi. Chương trình TV rất nhàm chán.”

“Tớ đang nghĩ là chuyện gì đây, hóa ra là chuyện nhỏ này. Tớ lập tức lấy cho cậu.”

“Tớ không vội, cậu ăn sáng trước đi đã.”

“Ừ.” Bữa ăn sáng mới vừa được bưng lên, Thẩm Mặc Dư xiên một miếng trứng ốp
lết cho vào trong miệng: “Tớ nhớ rõ cậu hình như chưa bao giờ xem phim
hoạt hình nha, hôm nay sao lại xem Hỉ Dương Dương vậy?” Lúc cô bảo Mạn
Mạn xem phim hoạt hình này, Mạn Mạn nhất định không xem, cô ấy cảm thấy
phim hoạt hình rất ngây thơ.

“Không phải nói xem ti-vi nhàm chán sao.” Thật ra cũng không phải là nhàm chán như vậy.

“Hắc hắc, hay chứ?”

“Hay lắm.. hay lắm. Được rồi, cậu ăn trứng ốp lết của cậu đi, nói chuyện cũng không rõ nữa.”

“Ừ, đồ của cậu lập tức lấy tới cho cậu.”

“Cô ấy cũng có chìa khóa nhà em sao?” Vốn còn tưởng rằng ngoại trừ Mạn Mạn
thì anh chính là người đầu tiên có được chìa khóa nhà cô, không ngờ đã
có người còn sớm hơn anh. Trong lòng của anh có chút thất vọng, vô cùng
không thoải mái.

“Gần như vậy.” Cái chìa khóa kia vẫn luôn không
dùng đến, nó chỉ là vì đề phòng cô không mang theo chìa khóa không thể
vào nhà. Với lại chính là lúc A Dư tới, cô không có ở đây thì cô ấy cũng có thể đi vào. Sau đó chủ yếu là mỗi lần A Dư đều về cùng với cô nên
cái chìa khóa này cũng không còn tác dụng nữa. Lần trước Cố Uyên nói
muốn đánh thêm một cái chìa khóa nữa, cô mới nhớ tới còn có cái chìa
khóa dự bị này. Làm thêm chìa khóa dự bị kia cũng một phần là để cho A
Dư, nói ‘gần như’ là của cô ấy cũng không sai. Quả nhiên, sắc mặt của Cố Uyên trở nên khó coi, “Gần như là có ý gì?”

“Chính là ý trên mặt chữ, không hiểu đừng hỏi.”

Đã hiểu rồi còn cần hỏi sao? Không hiểu mới cần hỏi chứ, aiz. Yến Trầm
Phong mua ba phần bữa sáng, chính anh cũng còn chưa ăn sáng. Bữa ăn sáng đều là những thứ nhẹ nhàng, một quả trứng gà, một chén cháo, một cái
bánh bột mì. Từ Du Mạn lại đảm đương nhiệm vụ người giúp việc, đút cho
Cố Uyên ăn bữa sáng, vẫn giống như hôm trước, mổi người một miếng. Nhưng còn chưa ăn được một nửa, cô liền đặt đồ ăn xuống. Ăn no rồi? Không thể nào.

Từ Du Mạn đặt chén cháo xuống, đứng lên, đối mặt
với Yến Trầm Phong, đôi tay còn chống ngang hông. Đôi mắt cương quyết
bướng bỉnh của cô đang vô cùng… vô cùng nghiêm túc nhìn Yến Trầm Phong.
Thứ duy nhất ảnh hưởng tới khí thế của cô chính là, toàn bộ trọng tâm
của thân thể cô dồn trên một chân, cái chân kia căn bản không chống đỡ
người cô, cho nên trọng tâm có chênh lệch chút ít, thân thể cũng hơi
nghiêng. Nếu như chân của cô không phải còn đang được bó thạch cao, mà
một cước đạp lên trên ghế, vậy thì chính là đại tỷ xã hội đen mười phần
rồi:

“Aiz, tôi nói này, anh mà còn nhìn chằm chằm vào tôi nữa, coi chừng tôi móc mắt anh ra.”

“Em yên tâm đi, anh canh chừng cho em.” Cố Uyên nào phải canh chừng mà là đang quạt lửa bùng lên.