Giáo Sư Khó Chịu Chớ Lộn Xộn

Chương 9: Chú Ơi Xe Cháu Kêu Mà


“Đúng, có chuyện gì sao? Tôi còn rất nhiều việc.” Từ Du Mạn làm bộ bình tĩnh nói.

“Tôi có thể đi vào sao?”

Mộ Trường Phong hỏi. Từ Du Mạn không nghĩ để Mộ Trường Phong đi vào,
nhưng không biết vì sao cô lại không tự chủ được mà tránh ra. Mộ Trường Phong nhìn Từ Du Mạn , không có nói chuyện gì mà hỏi:

“Không mời tôi uống nước sao?”

Yêu cầu thật đúng là nhiều. Từ Du Mạn tức giận lấy một ly nước cho Mộ Trường Phong:

“Chỉ có cốc giấy, anh cầm đi , uống xong có chuyện gì nói nhanh rồi đi ra.”

“Tuyết Tuyết khi nào thì chuyển đến?”

“Năm tháng trước.”

“Cô ấy. . . Có hay không đề cập đến tôi?”

Mộ Trường Phong hỏi cẩn thận như vậy nhưng lại sợ nghe được đáp án không
mong muốn. Nhưng Từ Du Mạn sẽ không bởi vì dạng này mà nói dối, Từ Du
Mạn không chút khách khí đả kích Mộ Trường Phong

“Không có, một lần cũng không có.”

Mộ Trường Phong rõ ràng rất thất vọng, Mộ Trường Phong hỏi tiếp:

“Cô ấy, thân thể có khỏe không?”

“Tốt, tốt lắm, phụ nữ mang thai mà không có người làm bạn có thể tốt không?
Hiện tại mới đến quan tâm chị Tuyết, anh không biết là quá muộn rồi sao? Hỏi cũng hỏi rồi, anh có thể đi rồi đó? Ngay bây giờ.”

Thấy Mộ
Trường Phong mặt bi thương, Từ Du Mạn cảm thấy bản thân mình có phải hơi quá đáng rồi chăng? Vừa định nói vài lời an ủi Mộ Trường Phong đang bi
thương thì thấy Mộ Trường Phong đã đứng lên.

“Vẫn là câu nói kia, giúp tôi chiếu cố đến Tuyết Tuyết nha.”

“Được, tôi sẽ chiếu cố giúp anh” Từ Du Mạn ít ra không có phản bác Mộ Trường Phong.

“Cám ơn cô.” Mộ Trường Phong lại đánh giá cái nhà này một chút, mới rời đi.

Vừa đóng cửa lại, chuông điện thoại Từ Du Mạn liền vang lên.:“A Dư, có chuyện gì sao?”

“Từ Từ, buổi tối ra ngoài chơi không.” Từ Du Mạn nghĩ rằng bảo thảo tiểu
thuyết đã xong, bài vở cũng không cần ôn tập gì, buổi tối cô có thời
gian rảnh.

“Được thôi”

“Buổi tối gặp.”

“Ừa”

Cúp điện thoại, Từ Du Mạn làm một ít món ăn là ăn được rồi. Dù là tùy tiện
nhưng so với cơm căn tin trường học ngon hơn nhiều. Ăn cơm xong, Từ Du
Mạn lại mở máy tính ra, bắt đầu cuộc sống trạch nữ của cô. Thời gian cô
đánh chữ rất nhanh, thời điểm cúi đầu vùi vào máy tính là giữa trưa,
ngẩng đầu lên đã là chạng vạng rồi. Ra khỏi nhà không thể tùy tiện giống như ở nhà được, Từ Du Mạn thay đổi bộ quần áo, trang điểm một chút sau
đó cầm túi xách rời đi.Trong khi rời khỏi nhà, Từ Du Mạn gọi điện thoại
cho Thẩm Mặc Dư.

“Xin lỗi, số điện thoại quý vị đang gọi hiện tại đang bận, xin quý khách vui lòng điện lại sau…….”

Sau vài phút, Từ Du Mạn lại gọi điện, vẫn là giọng nói lạnh băng của nhân
viên tổng đài. Cô bạn này thiệt là không biết đi đâu mà gọi điện không
bắt máy, Từ Du Mạn cúp điện thoại, không có điện lại nữa. Ngay sau đó
Thẩm Mặc Dư liền gọi điện thoại lại.

”Mình còn tưởng cậu không gọi điện cho minh, không ngờ cậu lại điện cho mình nên điện lại cho cậu nè.” Thẩm Mặc Dư nói.

Từ Du Mạn đổ mồ hôi. “Đi chỗ nào thế?”

“Quảng trường Kim Phủ đi, nghe nói hôm nay chỗ đó có mở một yến hội xem mắt rất lớn đấy.”

Thanh âm Thẩm Mặc Dư rất hưng phấn, xem ra cô ấy đã chờ đợi thật lâu rồi.Từ Du
Mạn không phản đối Thẩm Mặc Dư, nhưng cũng rất hiếu kỳ, A Dư thế nào
bỗng nhiên đối với xem mắt cảm thấy hứng thú rồi?

“Nghĩ như thế nào mà lại đi xem mắt?”

Từ Du Mạn cau mày nói, vừa hướng tới taxi vẫy vẫy tay. Thấy có người gọi,
lái xe liền chạy tới, hơn nữa đối phương là đại mỹ nữ, liền nhanh chóng
chạy tới trước mặt Từ Du Mạn. Từ Du Mạn vừa mở cửa xe, còn chưa có đi
vào, nào ngờ có một người phụ nữ đột nhiên xông tới, người phụ nữ trang
điểm thật đậm nhanh chóng vọt vào xe taxi. Giờ phút này là giờ cao điểm
tan tầm, kiếm taxi rất khó. Tài xế xe taxi cũng không nói gì, kỳ thực
lúc này làm ăn tốt lắm, phía trước Từ Du Mạn còn có vài người vẫy tay
muốn muốn đi xe hắn, hắn cũng không làm. Hiện tại tốt rồi, bị một người
phụ nữ như vậy nhanh chân đến trước rồi. Thẩm Mặc Dư đang chuẩn bị nói
nguyên nhân của mình, lại bị Từ Du Mạn ngắt lời.

“A Dư, chuyện gặp mặt của cậu một lát rồi nói, hiện tại mình có một phiền toái nhỏ.”

“Ừa.” Thừa dịp Từ Du Mạn gọi điện thoại, người phụ nữ liền thúc giục tài xế
lái đi. Lái xe giống như biết Từ Du Mạn sẽ hành động tiếp, cũng không có lái xe.

“Thím này, xe là tôi kêu.” Từ Du Mạn lộ ra một nụ cười
ngọt ngào có tính lừa gạt. Chiêu này đối với nữ dùng không nhiều lắm
nhưng đối với nam mới hay dùng. Bà cô này tuy rằng không dễ dàng nhìn ra là một người phụ nữ, nhưng sự thật thì đây là một phụ nữ.

“Cô
kêu ai là thím đó hả?” Phụ nữ luôn để ý tuổi của mình, nhất là ở độ tuổi này càng thêm để ý. Người phụ nữ này rất để ý tuổi bản thân rồi. Bà ta
trực tiếp xem nhẹ câu nói sau của Từ Du Mạn. Câu nói kia đối với bà ta
mà nói không quan trọng.

“Không phải là thím sao?” Từ Du Mạn làm
bộ nghi hoặc hỏi. Người phụ nữ kia rõ ràng bị lời nói Từ Du Mạn đả kích
đến, vô cùng tức giận nói:

“Cô mới là thím, cả nhà cô đều là thím.”

“Phốc. . .” Lái xe bị lời nói người phụ nữ chọc cười.

“Không phài là thím à, thực xin lổi, tôi nhìn nhầm rồi.” Từ Du Mạn vô tội nói, vừa hài lòng nhìn vẻ mặt người phụ nữ mà nói tiếp với lái xe:

“Chú ơi, xe là cháu kêu .”

“Ha ha ha ha. . .” Không chỉ có vui vẻ, còn mừng rỡ vô pháp vô thiên rồi.
Người lái xe ghé vào trên tay lái, cười ha hả. Cô gái xinh đẹp này thật
thú vị .

“Cô, mắt cô bị mù hả đến cả nam hay nữ cũng không phân biệt được sao?” Bà thím bị tức đến mặt lúc trắng lúc xanh.

“Mắt tôi tốt lắm, ngay cả mắt cô có một đống ghèn tôi còn thấy nữa là. Chỉ
trách bộ dạng cô thật sự làm cho người ta không biết rõ sống mái.” Sống
mái chính là phái nam và phái nữ,Từ Du Mạn nói, thật ác độc nhưng thực
sự có tính nghệ thuật.

“Cô. . . Cô. . . Cô. . .”

“Chú ơi,
chú không chỉ có không phân biệt được sống mái, còn cà lăm? Thật đáng
thương. Xe này vẫn là nhường cho chú ngồi đi, nhìn chú thật sự rất là
đáng thương mà.” Lời này càng có tính nghệ thuật rồi.