Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại

Chương 16: Về nhà 1


Tôi và Tiểu Tây đang trên đường về ký túc xá. Đây là
chuyện mà tôi đã tưởng tượng vô số lần. Trên đường, có ánh mặt trời ấm áp, có
nhiều đám mây trắng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, còn có người tôi thích đi bên cạnh.
Nếu anh có thể nắm tay tôi thì tôi chính là người hạnh phúc nhất trên thế giới.
Nhưng buồn cười chính là, hai người chúng tôi một trước một sau, dọc đường
không nói được một câu. Cho đến cổng ký túc xá, tôi đã đấu tranh tư tưởng một
lúc lâu mới quyết đinh xoay người nói với Tiểu Tây: “Tiểu Tây, chúng ta hãy
cùng nhau cố lên đi!” Noi xong tôi còn làm một cái thế cô lên.

Tiểu Tây bất đắc dĩ lắc đầu: “Ôn tập cho tốt đi. Thi
xong rồi lại nói.”

Trở lại ký túc xá, tôi gọi một cuộc điện thoại cho Chu
Lỵ tuyên bố thủ tiêu gia sư phục vụ tại gia, thuận tiện kể lại chuyện xảy ra hôm
nay một lần từ đầu đến đuôi. Chu Lỵ ở bên kia đầu dây hận đến nghiến răng
nghiến lợi, con bé la hét: “Sao tớ có thể bỏ qua trò hay này nhỉ? Trên TV diễn
cũng không đặc sắc như các cậu, như truyền hình trực tiếp tám giờ tối hoàng kim
nha!”

Tôi thở dài một hơi, hiện tại chuyện tôi có thể làm
quả thật chỉ như Tiểu Tây nói, ôn tập cho tốt, đối phó với kỳ thi.

Sau khi thi xong môn máy tính, tôi tính toán điểm của
mình một chút, khả năng trượt tương đối thấp. Tôi sung sướng gửi một tin nhắn
cho Phương Dư Khả, cảm ơn mấy hôm trước đã bổ túc cho tôi. Tôi nghĩ trong lòng
nếu tên nhóc này nhân cơ hội bắt tôi mời cơm, tôi chỉ có thể cố gắng lọc ra
những tiệm ăn xấp xỉ 50 đồng trong danh sách. Không ngờ Phương Dư Khả lại thấu
tình đạt lý như vậy. Tin nhắn chỉ có mấy chữ: không cần cảm ơn.

Ngày đó thi xong các môn chuyên ngành, bầu trời đột
nhiên có tuyết rơi. Trong ấn tượng của tôi, từ sau khi học trung học, quê tôi
rất ít khi có tuyết. Dù có rơi cũng chỉ rơi một lát thấm ướt mặt đất rồi thôi.
Không ngờ tuyết Bắc Kinh lại rơi nhiều như vậy. Từng mảng tuyết lớn nhanh chóng
đọng lại trên đường, khi dẫm lên sẽ phát ra những tiếng kẽo kẹt. Thi xong, toàn
thân tôi rất thoải mái, phát ra cảm giác muốn phá hoại rất mạnh đối với tuyết
trắng thuần khiết. Chỉ cần là chỗ có tuyết tôi đều chạy tới dẫm cho một cái, ra
vẻ mi đã bị lão nương chinh phục hoàn toàn.

Khi đang dẫm rất vui vẻ, tôi nhận được điện thoại của
Phương Dư Khả. Giọng nói của cậu ta là giọng mũi rất nặng, tôi đoán cậu ta bị
cảm.

“Khi nào thì cô về nhà? Mua vé chưa?”

Bỗng nhiên cảm thấy phúc đến sáng lòng, tôi suy tính
tôi và Tiểu Tây có thể cùng về nhà, tự nhiên được ăn tiết gà, tôi hớn hở hỏi:
“Còn chưa có dự định gì. Cậu có về cùng Tiểu Tây không? Hắc hắc, ba người chúng
ta cùng về đi.”

Bên kia truyền đến tiếng sụt sịt: “Nếu tôi không về
cũng Tiểu Tây, cô sẽ về với ai?”

Đương nhiên là về cùng Tiểu Tây, nhưng tôi sợ trong
suốt hành trình sẽ chẳng nói với Tiểu Tây được mấy câu, đến lúc đó hai người
cùng xấu hổ. Quên đi, nóng ruột sẽ không ăn hết được đậu hũ nóng, cứ từ từ đi.
Tôi hì hì cười: “Tôi muốn ba chúng ta cùng về, như vậy mới náo nhiệt chứ. Thi
xong cũng không có chuyện gì khác, vì sao phải chia ra nha?”

Ở đầu bên kia Phương Dư Khả như lấy được đáp án thỏa
mãn: “Được rồi, ba chúng ta cùng về.”

“Nhớ mua vé ghế cứng, dùng thẻ sinh viên còn có thể
giảm nửa giá. Cậu đừng đốt tiền mà mua vé giường nằm nha. Tôi còn muốn tiết
kiệm một chút.”

Phương Dư Khả mất hứng nói: “Tôi trả giúp cô được
chưa? Ngồi mười mấy tiếng đồng hồ xe lửa mệt chết đi được.”

“Ai nha, sao cậu lại giống ông già như vậy. Mười mấy
tiếng đồng hồ thôi, ba người đánh bài là có thể qua. Cậu nghe tôi đi, đừng mua
giường nằm, có mua tôi cũng sẽ trả vé.”

Phương Dư Khả thỏa hiệp đồng ý.

Trước khi ngắt điện thoại, tôi an ủi cậu ta: “Bị cảm
sao? Uống nhiều thuốc một chút.”

Phương Dư Khả tức giận nói: “Sao cô vẫn nói như vậy?
Lại bảo người ta uống nhiều thuốc! Uống nhiều nước mới đúng…”

Ngày về nhà, tôi do dự hết lần này đến lần khác, cuối
cùng mặc vào một chiếc váy mỏng màu sắc nhẹ nhàng. Nếu là trước đây, tôi nhật
định sẽ biến thành mấy bà cô già rồi ra khỏi cửa. Nhưng lần này, tôi dự định
vứt bỏ hình tượng chim cánh cụt mập mạp. Tôi lầm bẩm trong lòng “Ta là cô gái
kim cương xinh đẹp vô địch! Ta muốn thúc ngựa hứng gió tây!” Sau đó tôi dứt
khoát đón gió bước ra khỏi cửa.

Thời điểm chờ xe taxi thật sự là đoạn thời gian khó
khăn nhất. Sự thực chứng minh dù sao tôi cũng không phải kim cương vô địch. Một
cơn gió nhỏ thổi qua, tôi không ngừng run rẩy, đông lạnh đến mức hàm răng kẽo
kẹt hưởng ứng, hận không thể ở trên đường nhảy mấy cái làm ấm người. Phương Dư
Khả rất “thân thiết” hỏi tôi, có phải tôi không có tiền mua quần áo ấm hay
không. Tôi nhẹ nhàng niệm một câu “Cậu đại gia” rồi ân cần hỏi thăm người nhà
cậu ta, tỏ vẻ cảm ơn sự quan tâm của cậu ta. Tiểu Tây vẫn đứng im ở bên cạnh
lập tức nói, áo lông ở Bắc Kinh rất đắt, nên về phía nam mua.

Rốt cuộc xe taxi cũng không nhanh không chậm dừng lại
trước mặt ba chúng tôi. Tôi dùng ánh mắt ý bảo Phương Dư Khả ngồi phía trước,
chớp đến mức con mắt cũng rút gân, Phương Dư Khả còn coi như không nhận ra,
ngược lại càng vội vàng chui vào ghế sau ngồi xuống. Tôi căm tức liếc cậu ta,
hung hăng đá cái xe một cái. Vừa mới đóng cửa, tài xế không bằng lòng nói, “Cô
gái, bước đi cẩn thận một chút, đừng đạp hỏng xe tôi.” Khốn! Xuất sư bất lợi!

Không biết vì sao, tôi cảm thấy từ sau khi tôi thổ lộ,
thái độ của Tiểu Tây đối với tôi thay đổi 180 độ. Trước đây dù không quá mức
nhiệt tình nhưng cũng có tình đồng hương, nay vừa nhìn thấy tôi lập tức cúi đầu
nhìn đất, nhìn đến mức giống như trên đất có rơi mấy trăm tệ, sợ bị người khác
nhặt mất vậy. Tôi đoán đây có lẽ là xấu hổ hoặc cố ý né tránh chăng? Nếu xấu
hổ, chuyện này chứng tỏ tôi có cơ hội rất lớn, tôi có thể điên cuồng mà theo
đuổi, không quá ba ngày sẽ làm anh ấy hết ngượng ngùng, da mặt dày như tường
thành, thản nhiện tiếp nhận tình ý của tôi; nếu cố ý né tránh, tôi lại càng
phải điên cuồng theo đuổi, làm cho da mặt anh mỏng như vỏ bánh rán ở Bắc Đại,
vừa chọc là bục, nhảy dựng lên giơ tay đầu hàng, tâm phục khẩu phục phục vụ
dưới váy của lão nương đây.

Đương nhiên đầu óc của tôi không thể nào có thể phụ
trách một đề bài có độ khó cao như thế. Xét thấy mặc kệ là đáp án nào, tôi đều
phải áp dụng hành động như nhau, phải có được kết quả như nhau. Vì vậy, tôi
cũng không phiền não nữa.

Vừa mới lên xe lửa, tôi đã nhận được điện thoại của
Như Đình. Tôi buồn bực nghĩ có phải cô ta gọi nhầm số hay không. Như Đình ở bên
kia vòng đông vòng tây hỏi quyết định cho học kỳ sau của tôi.

Tôi tức giận hỏi: “Như Đình, lần trước chúng ta náo
loạn thành như vậy, mình còn thật sự bội phục cậu có thể thẳng thắng như thế.
Hơn nữa, dự định của học kỳ mới không phải đều quyết định ngay trước học kỳ
sao? Đánh nhau xong mới thành bạn bè, cậu có chuyện gì thì nói thẳng đi.”

Như Đình cười mỉa: “Mình chỉ muốn chúc cậu và anh Tiểu
Tây phát triển thuận lợi, thuận tiện giúp mình giám sát chặt chẽ Phương Dư
Khả.”

“Vì sao lại gọi là thuận tiện a, giám sát chặt
chẽ Phương Dư Khả nhà cậu là nhiệm vụ hàng đầu của mình, thuận tiện phát triển
tình cảm giữa mình và Tiểu Tây một chút.” Tôi pha trò nói. Nghĩ trong lòng, Như
Đình coi như là bạn của Tiểu Tây, tôi cho Tiểu Tây thể diện, không tính toán
với cô ta; hơn nữa xét đến trình độ quan tâm khó hiểu của cô ta đối với tôi và
Tiểu Tây, tôi quyết định nói chút lời dễ nghe với cô ta; lại xét đến cô ta nắm
giữ thông tin tình báo về bạn gái cũ của Tiểu Tây, tôi nghĩ tôi lại phải làm
trái lương tâm và đạo đức của mình, kết làm chị em với cô ta.

Như Đình là người thông minh, nghe xong lời bảo đảm
của tôi lập tức nói: “Danh sách trao đổi sinh viên đã chốt rồi. Chị Di Liên và
hội phó kỳ sau sẽ đi Mỹ, có lẽ phải đến một năm. Cậu cứ yên tâm về anh Tiểu Tây
đi.”

Tôi đột nhiên nghĩ Như Đình thật sự là một người đáng
yêu nha ~~~

Trên xe lửa, tôi nhất định sửa chữa hình tượng rượu
chè ăn uống quá độ lần trước, vô cùng rụt rè uống một chút nước lọc. Mặc dù
nhân viên xe lửa đẩy một xe, vô số lần hét to bên cạnh chúng tôi: “Cánh gà
nướng tiêu, đùi gà thơm ngon đây —-” tôi vẫn rất ngang ngạnh với cốc nước trong
tay. Đồng chí Phương Dư Khả bỗng nhiên bỏ qua hình tượng nặng nề xoay bút ngày
tôi mới gặp cậu ta, mua mấy túi cánh gà và đùi gà, cũng không biết xấu hổ mà
gặm cùng Tiểu Tây.

Tôi không cách nào nhịn được nữa, rầm một phát vỗ bàn
đứng lên. Tiểu Tây nghi hoặc nhìn tôi: “Sao vậy?” Khí thế của tôi lật ngược nửa
giang sơn, chỉ chỉ cốc nước, nuốt nước miếng: “Em đi rót nước.” Phương Dư Khả
nhướng mắt nhìn tôi, không nói gì.

Tôi hỏi nhân viên tàu xin một cái cốc, rót đầy nước
nóng, cẩn thận bê tới chỗ ngồi bên cạnh. Tôi vốn dự định dùng một vẻ mặt nịnh
nọt nói với Tiểu Tây:”Ăn nhiều như vậy, uống nước đi ~~~” để không phụ lòng
định nghĩa “điên cuồng theo đuổi”. Nhưng thực tế, khi tôi bê cốc nước tới chiếc
bàn nhỏ, dũng khí của tôi đã tiêu hao gần như không còn, tôi cứng nhắc nói với
Tiểu Tây: “Uống!”

Không ngờ lần này Tiểu Tây không nhìn chằm chằm tìm
tòi nền nhà như trước, mà ngược lại cười cười với tôi, gật đầu nhẹ giọng nói:
“Cảm ơn.”

Ấm áp ùn ùn kéo đến. Có chút tình cảm mềm mại nảy sinh
trong lòng tôi, làm tôi có cảm giác như đang trên thiên đường. Sau khi thổ lộ,
tôi biến con đường tình yêu của tôi và Tiểu Tây thành một cuộc chiến tranh. Mỗi
lần tôi đều đeo mặc nạ, mặc giáp, té ngã lại đứng lên, chảy máu cũng không quan
tâm, tự cho rằng trái tim mình là một thứ rất kiên cường. Nụ cười của Tiểu Tây
giống như ánh sáng mặt trời, xuyên qua từng khe hở, bao vây thật chặt trái tim
tôi. Trước đây tôi luôn mồm muốn làm ánh mặt trời của anh, đuổi đi cái bóng
trong lòng anh. Thì ra, vĩnh viễn chỉ có người được yêu mới có thể trở thành
ánh mặt trời của đối phương. Giống như Di Liên là ánh mặt trời của anh, còn anh
lại là ánh mặt trời của tôi.

Khi nghĩ như vậy, tôi vừa cảm thấy cảm động lại vừa
phiền muộn. Còn tôi, là ánh mặt trời của ai đây?