Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại

Chương 22: Thẳng thắn thành khẩn gặp lại


Chu Lỵ ép tôi đi mua bikini cùng con bé. Lý do con bé
dùng để thuyết phục tôi vô cùng phong phú: người độc thân nên ăn mặc trêu hoa
ghẹo nguyệt. Sau đó, tôi đã kết luận được rằng Chu Lỵ nhất định là một người
rất biết toan tính. Bởi vì sau khi tôi và con bé cùng mặc bikini vào, tôi lập
tức hóa thành bia đỡ đạn, chủ yếu dùng để làm nền cho thân hình nóng bỏng của
Chu Lỵ. Tôi vĩnh viễn chỉ là nữ phụ nha~~

Tôi chấp nhận bộ bikini mà Chu Lỵ gợi ý còn có một
nguyên nhân, đó là lớp bơi chia ra lớp nam và lớp nữ. Vì vậy, trên lớp, dù có
mặc bikini hay loại áo bảo thủ thì cũng chẳng khác nhau là mấy. Nhưng tôi không
ngờ, mặc dù có chia lớp nhưng địa điểm học vẫn ở chung một chỗ. Bởi vì Bắc Đại
chỉ có một cái bể bơi, mà môn này lại là môn bắt buộc, vì vậy được chia ra làm
bốn làn bơi, đầu này là nữ sinh, đầu kia là nam sinh, hai lớp cách nhau một
khoảng cách mà lén lút liếc mắt là có thể nhìn thấy rõ ràng tình hình của bên
kia.

Ngày học đầu tiên, cô giáo thể dục mặc một chiếc áo
phông tới. Cô ấy còn thành thật giới thiệu: “Chào các em, cô vốn là giáo viên
môn bóng rổ, họ Trương. Năm nay cô giáo dạy bơi của các em một người mang thai,
một người phải trợ giúp đội tuyển bơi quốc gia, vì vậy hơi thiếu giáo viên mới
điều cô đến, trong quá trình học tập mong các em giúp đỡ nhiều hơn.”

Tôi trợn tròn mắt. Đây là tình huống gì? Học sinh sợ
nước đụng phải giáo viên hoạt động trên cạn, học kỳ này có phải không xong rồi
chăng.

Cô giáo còn nói: “Những bạn đã biết bơi mời giơ tay.”

Hơn 10 cánh tay nhỏ bé từ dưới đất giơ lên. Trong đó
có cả Chu Lỵ. Tôi tính toán, lớp chúng tôi có tất cả hai mươi học sinh, vậy số
còn lại chỉ được đếm trong hàng đơn vị rồi…

Cô giáo hài lòng bảo mọi người hạ tay xuống: “Lát nữa
những người nay bơi cho cô xem, nhớ rõ, là bơi ếch, những kiểu bơi vớ vẩn khác
không tính. Nếu tư thế đoạt tiêu chuẩn sẽ không cần thiết phải đi học nữa, cuối
tuần có thể trực tiếp tham gia cuộc thi 200 mét. Những người khác chỉ cần trong
lúc học có thể làm được tư thế chính xác của bơi ếch cũng có thể không cần phải
bơi hết 200 mét là có thể xin phép thi sớm. Những bạn đã thi xong chỉ cần cuối
kỳ quay lại thi lý thuyết, tôi coi như các bạn đã học xong khóa này.”

Lòng tôi nghĩ, thôi xong rồi, sẽ không phải là cô giáo
và 19 sinh viên xem một mình tôi thi 200 mét đấy chứ? Chuyện mất mặt như vậy,
ngàn vạn lần đừng có rơi vào đầu tôi.

Cô giáo còn hoàn toàn làm tôi tuyệt vọng, bổ sung:
“Những người còn lại, trước giờ chưa từng xuống nước giơ tay.”

Tôi run rẩy giơ tay lên, nhìn lại, hai mươi người, tôi
chính là người duy nhất.

Cuộc đời, có thể không cần giống vở hài kịch như thế
hay không?

Tôi là học sinh tồi, nhưng không được ức hiếp tôi như
thế.

Cô giáo bảo chúng tôi chạy một vòng quanh bể bơi, vận
động làm nóng thân thể trước khi xuống nước. Tôi ủ rũ làm theo nhịp tiết tấu
của cô giáo, duỗi duỗi tay, xoay xoay cổ. Khi tôi chuyển cái cổ đến vị trí
chính giữa, tôi nhìn thấy trong đội ngũ nam sinh bên kia bể một bóng người vừa
quen thuộc vừa xa lạ — Phương Dư Khả.

Tôi giật mình thiếu chút nữa bẻ gãy xương, vội vàng
nháy mắt với Chu Lỵ ở bên cạnh. Chu Lỵ cũng nhìn thấy Phương Dư Khả. Nhưng con
bé bạo dạn hơn tôi nhiều, không chút kinh ngạc, chỉ thán phục than: “Dáng người
thật là tốt!”

Tôi ngã lăn… Đây vốn là lần đầu tiên trong học kỳ tôi
nhìn thấy Phương Dư Khả. Lần trước, khi nói với cậu ta những cảm nhận của tôi
trên QQ, tôi chỉ coi cậu ta như nhân vật không có thật, hiện tại nhìn thấy cậu
ta có chút không tự nhiên, còn hơi hơi hối hận đã nói quá thành thật. Con người
khi bỏ đi lớp ngụy trang, lộ ra suy nghĩ thật, sẽ có cảm giác không an toàn,
giống như tôi mặc bikini, đứng trước một đám nam sinh cách tôi xa xa cũng không
được tự nhiên. Nhưng tôi ngàn lần không nghĩ tới, lú đó tôi lại thành thật với
Phương Dư Khả như vậy… Tuy tôi nói từ nay tôi sẽ xếp cậu ta vào danh sách bạn
tốt, nhưng ông trời cũng không cần phải dùng cách như thế này để tôi và cậu ta
gặp nhau chứ.

Nhưng, sắc đẹp trước mặt, không thể không nhìn. Tôi
cũng nhìn vài lần là được rồi…

Ừ, quả thật là dáng người không tệ…

Có cơ hội phải sờ cơ ngực một chút, để xem có thật sự
rắn chắc như nhìn thấy không…

Bộ phận ở giữa không tiện bình luận, nhưng thứ cần có
đều có là được…

Chân cũng rất thon rất thẳng…

Nói tổng thể, có thể đi quảng cáo cho CK…

Tôi toét miệng cười. Bởi vì cách cậu ta một khoảng nên
tôi cũng không cần quá kiêng dè. Ha ha…

Tôi nhẹ giọng nói với Chu Lỵ: “Chu Lỵ, bây giờ cậu còn
muốn thi sớm nữa không?”

Chu Lỵ lập tức nói: “Sao có thể thi sớm chứ? Mỗi lần
tới đây lại rèn luyện cơ thể, bồi dưỡng tình cảm mới được a.”

Tôi hy vọng Phương Dư Khả có thể chào mời những bạn
học nữ khác đến khi tôi học được bơi mới thôi. Tôi cũng hy vọng một cách mâu
thuân, tốt nhất cậu ta cũng thi trước đi, như vậy tôi cũng không từ từ “bị vạch
trần” trong đám người mà mất mặt.

Sau khi tan học, tôi và Chu Lỵ tắm rửa xong xuôi ở nhà
tắm của bể bơi, đang suy nghĩ có nên tới căn tin gần đây ăn cơm hay không. Chưa
đi được mấy bước, tôi đã thấy Phương Dư Khả cũng từ nhà tắm đi ra, trên cổ còn
vắt một cái khăn mặt. Tôi nhanh chóng kéo Chu Lỵ đi, Chu Lỵ không hiểu gì, nhìn
chung quanh điều tra tình huống, vừa nhìn thấy Phương Dư Khả liền bỏ tay tôi
ra, cao giọng hô với cậu ta: “Phương Dư Khả —”

Aiz, bên cạnh tôi tại sao không có ai có chút rụt rè
nữ tính nha?

Phương Dư Khả gật đầu ra vẻ chào hỏi. Cậu ta ngược lại
có chút mất tự nhiên.

Chu Lỵ kích động nói: “Ăn chưa? Nếu chưa thì đi cùng
chúng tôi đi. Cậu giúp chúng tôi bổ túc môn máy tính, tôi còn chưa kịp cảm ơn
cậu. Cải lương không bằng bạo lực, hôm nay chúng tôi mời cậu ăn cơm.”

(Cải
lương khồn bằng bạo lực: Suy nghĩ không bằng hành động)

Tôi vội vàng nói: “Cậu ta không quen để con gái mời
cơm, cậu cũng đừng nịnh bợ, chúng ta nhanh về ký túc xá đi.” Tôi quay đầu cười
cười với Phương Dư Khả: “Hẹn gặp lại ~”

Không ngờ Phương Dư Khả lại nói: “Tôi có chút đói
bụng, tiếc là không mang theo phiếu ăn.”

Chu Lỵ cười hì hì: “Đi thôi.”

Cứ như vậy, trong trời đông giá rét, ba người chúng
tôi ẩm ẩm ướt ướt đi tới miếu Thành hoàng ngoài cửa nam.

Chu Lỵ còn chưa ăn đã hững phấn. Con bé ríu rít nói:
“Phương Dư Khả, chúng tôi và cậu học cùng một khóa thể dục, thật khéo nha. Cậu
biết bơi chưa?”

Aiz, vừa rồi là ai nhìn cậu ta bơi đến mức con mắt cũng
rơi xuống đất vậy?

Phương Dư Khả cười: “Cũng tạm.”

Chu Lỵ lại hỏi: “Nếu các cậu đã biết bơi có thể thi
trước không?”

Phương Dư Khả lắc đầu.

Chu Lỵ hài lòng cười, lại nháy mắt với tôi mấy cái.
Tôi buồn bực, cô nàng này sao lại kích động như sắp đánh tiết canh vậy.

Tôi im lặng uống trà nóng, không biết nên nói cái gì.

Nghiêm chỉnh ăn cơm có khi còn kì quái hơn. Trong lúc
đó, chỉ có một mình Chu Lỵ luôn mồm như đang làm một bản báo cáo chuyên đề, tôi
và Phương Dư Khả chỉ phối hợp làm người nghe, thỉnh thoảng nói “đúng”, “vậy
sao?”, “không sai”, tương tự như vậy.

Khi Chu Lỵ đi toilet, Phương Dư Khả đột nhiên mở miệng
nói: “Thì ra cô không biết bơi.”

“Sao cậu biết?” Tôi lập tức hỏi.

Phương Dư Khả cười cười.

Thì ra khi tôi giơ tay nhận là người chưa từng xuống
nước, cậu ta đã nhìn thấy tôi. Vậy bộ bikini kia không phải cũng bị cậu ta thấy
rồi, tôi không nhịn được đưa hai tay che ngực, giả bộ nói: “Sau này không cho
phép nhìn. Bơi đường bơi của cậu đi.”

Phương Dư Khả miễn cưỡng nói: “Cô nhìn tôi lâu như
vậy, tôi còn chưa nói gì. Không cho phép người khác nhìn thì đừng ăn mặc hở
hang như thế. Huống hồ cũng chẳng có gì đáng nhìn.”

Hừ, người này sao lại có cái mỏ nhọn lợi hại vậy nha.
Tôi vô cùng buồn bực, lại không thể phản bác. Quả thật tôi cũng không có gì
đáng cho người ta nhìn…

Phương Dư Khả còn nói: “Tôi vốn tưởng khi cô cởi đồ
mới thấy gầy. Bây giờ nhìn, quả thật cô gầy đi nhiều.”

Tôi không có ý kiến. Chuyện tình cảm của tôi, cậu ta
còn rõ hơn cả Chu Lỵ, tôi cũng không có gì để giải thích. Nhưng cái câu “cởi đồ
mới thấy gầy” làm tôi thoáng khó chịu.

Chu Lỵ từ toilet trở về, nhìn chúng tôi nói chuyện rồi
nói: “Tớ cứ nghĩ hai người đang cãi nhau, vì sao vừa rồi một câu cũng không
nói. Thì ra hai người trò chuyện sau lưng tớ nha. Nói cái gì vậy?”

Phương Dư Khả nói: “Cũng không có gì, chỉ là bảo cô ấy
chú ý thân thể một chút. Lại gầy hơn nữa sẽ không có ai cần.”

Tôi tức giận lấy đũa đánh cậu ta: “Ai nói là không ai
cần? Lão nương đây người gặp người thích, ngày mai tôi sẽ tới cầu Hỉ Thước thả
ảnh, đảm bảo điện thoại sập nguồn, hòm thư tắc nghẽn.”

Phương Dư Khả cười: “Ừ, nhất định là như vậy, đều là
trách cứ cô. Diện mạo khó coi cũng không sao, diện mạo khó coi không ngoan
ngoãn lặn xuống nước, lại đi ngồi phao làm người ta sợ thì là sai.”

Tôi hối hận vì đã quên cậu ta rất độc mồm độc miệng,
làm sao có thể đấu võ mồm với cậu ta chứ?!…