Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại

Chương 25: Tiệc sinh nhật Như Đình 3


Tôi quyết định tặng Như Đình một phiên bản mô phòng
của súng trường 79, thuận tiện nhắc cô ấy đây là thứ mà ông xã nhà cô ta thích.
Yêu ai yêu cả đường đi, cô ta nhất định cũng sẽ thích. Quà sinh nhật đã giải
quyết xong, thứ tiếp theo phải giải quyết chính là trang phục. Tôi quyết định
trao toàn quyền việc này cho Vương Tiệp. Con bé đặc biệt có thẩm mỹ về thời
trang, thỉnh thoảng còn viết bài cho tạp chí thời trang, tôi tuyệt đối tin
tưởng con mắt của con bé. Chỉ trên dưới 500 tệ hơi làm khó con bé. Nhưng tôi
lấy cớ rằng “người phụ nữ khéo léo chân chính, không có gạo cũng có thể nấu
thành cơm.”

Vấn đề khó giải quyết nhất chính là vấn đề bạn nhảy.
Tôi suy nghĩ nửa ngày, lọc qua nam sinh lớp chúng tôi mấy lần, thậm chí tính
đến cả Mễ Diệp mặt bóng loáng, rồi Trần Sóc hôi nách, nhưng cũng không cách nào
tìm được một người để vớt vát chút thể diện.

Xin sự giúp đỡ từ phía Chu Lỵ, Chu Lỵ phun ra một hơi
rất thẳng thắn “Tớ không phản đối cậu tham gia vở kịch của Như Đình kia, nhưng
tớ cũng không ủng hộ cậu làm vậy. Tớ không quen mắt nhìn cô ta diễn trò, một
đám diễn viên quần chúng các cậu còn phải múa phụ họa cho cô ta.”

Được lắm, gặp được một người thật trinh liệt…

Cuối cùng, tôi ra một quyết định làm toàn bộ ký túc xá
khiếp sợ, đó chính là treo biển thông báo tuyển dụng công khai.

Lần đầu tiên tôi mở một tài khoản trên bbs cầu Hỉ
Thước, bắt đầu viết tin tức:

Bản
thân, một cô gái bé nhỏ, thích kết bạn, thích đọc sách.

Đang
tìm một vị GG: khí chất tốt, hình tượng tốt, đồng ý làm công việc đặc biệt.

(GG
= ca ca)

Nếu
có thành ý mời gửi ảnh tới địa chỉ [email protected]

Trong địa chỉ của tôi, tôi chỉ để một tấm ảnh đại diện
chụp cái gáy của tôi, một tấm ảnh đặc biệt mông lung nha.

Viết xong, tôi để mấy người bạn cùng phòng xem.

Chu Lỵ nhìn thoáng qua: “Cậu không đi làm marketing
quả thật lãng phí tài năng. Cậu có sở thích kết bạn và đọc sách từ bao giờ
thế?”

Vương Tiệp ở bên cạnh sợ hãi nói không ngừng: “Cậu là
nhà văn, một nhà thơ, thật quá tuyệt.”

Đến giữa trưa, bài post của tôi đã đứng trong top mười
bài viết được chú ý. Một đám người buồn chán đang cổ động người ta hưởng ứng
lệnh triệu tập của công việc đặc biệt, mà người khởi xướng lên cuộc vận động
này, chính là tôi…

Hòm thư của tôi quả nhiên sắp nổ tung. Trực tiếp lọc
ra một số thư không gửi kèm ảnh chụp, sau đó lại lọc bớt những ảnh đi kèm với
hơn mười dòng giới thiệu. Số còn lại, tôi từng bước từng bước xem xét. Trời
không phụ tôi, cuối cùng, khi đèn đuốc ra rời, tôi cũng đã tìm được một tấm ảnh
vừa mắt. Tên giống với tên của bạn cùng phòng tôi, cũng là Văn Đào. Mà nguyên
nhân chủ yếu tôi chọn cậu ta chỉ vì cậu ta nhắn lại một câu: thật ra tôi chỉ tiện
đường ra ngoài mua xì dầu thôi…

Tôi lập tức gửi lại cho cậu ta một bức thư: Văn Đào
GG, xin chào. Nhìn ảnh chụp, hận đã gặp nhau quá muộn. Đêm dài đằng đẵng, ngủ
không ngon giấc, chi bằng 10 giờ đêm nay, gặp nhau tại Khang Bác Tư (căn tin thứ ba của
Bắc Đại). Còn nữa, xin để lại số điện thoại, tiện liên
lạc.

Khi sắp đến mười giờ, tôi nhận được thư của cậu
ta: đồng
ý. Ám hiệu nhận biết: tôi yêu Chu Tinh
Tinh*.

*我爱周星星: tên một bài hát hài
hài của Tung Của, mọi người hứng thú thì search xem nhớ

Té xỉu. Tên nhóc này coi điện thoại là để trang trí
sao? Khi tới thì gọi điện chẳng phải được rồi? Còn ám hiệu nhận biết nữa chứ.

Tôi lập tức khoác áo chạy tới Khang Bác Tư. Tôi chọn
thời điểm mười giờ là có dụng ý của tôi, thứ nhất, khi mười giờ, căn tin vắng
vẻ, dễ giao dịch; thứ hai, mười giờ Khang Bắc Tư sắp đóng cửa, nếu giao dịch
thất bại, nếu cậu ta dây dưa với tôi, tôi có thể mượn cớ căn tin đóng cửa rồi
chuồn mất.

Tôi sốt ruột nhìn đồng hồ, 10:05, vẫn chưa có ai xuất
hiện, chẳng lẽ bị đùa? Đợi tầm 10 phút nữa, thấy Khang Bác Tư sắp đóng cửa, tôi
thiếu kiên nhẫn, chuẩn bị rút lui, âm thầm mắng: **! Dám cho lão nương leo cây!

Bên tai truyền đến giọng nói xa lạ: “Hình như ám hiệu
nhận biết không phải câu này…”

Tôi ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn cậu ta: “Tôi yêu Chu
Tinh Tinh?”

Cậu ta gật đầu: “Đúng, cô thích nó.”

Tôi lấy ánh mắt mẹ vợ đánh giá con rể để quan sát cậu
ta.

Không thể không nói, ông trời luôn tại thời khắc mấu
chốt đứng ra giúp tôi một tay. Tên nhóc này diện mạo thật tuấn tú nha~~ ảnh kia
có phải chụp trước khi phẫu thuật chỉnh hình hay không? Lông mi dài, mũi cao,
oa, còn có cả má lúm đồng tiền nữa kìa… Tôi chết vì má lúm đồng tiền nha…

Nhưng hiện giờ không phải lúc để phát xuân. Tôi ra
hiệu bảo cậu ta ngồi xuống, ra vẻ thân quen xòe móng vuốt nắm lấy tay cậu ta,
ra sức lắc: “Hân hạnh gặp mặt, hân hạnh gặp mặt!”

Văn Đào lại trả về một câu vô vị: “Cô thông báo tuyển
dụng nhiều người như vậy, phải là tôi hân hạnh được gặp cô mới đúng. Cảm ơn cô
trong hàng vạn bụi hoa ngắt trúng một đóa là tôi. Tôi cứ nghĩ tối nay phải chiến
đấu với một nhóm đối thủ chứ.”

Tôi thè lưỡi. Miệng lưỡi quá chanh chua, so với Phương
Dư Khả mà tôi biết chỉ hơn chứ không kém.

Tôi cười nói: “Nói quá, vì sao cậu lại gửi thư cho
tôi?”

“Cô xem, bắt đầu phỏng vấn rồi. Tôi nói rồi, tôi chỉ
là đi ra ngoài mua xì dầu thôi. Nghĩ cũng thấy vui, cảm thấy có hứng thú với
công việc đặc biệt thôi.”

Tôi khụ khụ giả cười.

Văn Đào nhíu mày hỏi tôi: “Cô không phải đã tìm được
người rồi đấy chứ?”

Tôi cười nói: “Đương nhiên không phải. Nếu không chẳng
phải đã làm thất vọng lần tiện đường ra ngoài mua xì dầu của cậu rồi sao. Nói
thật, ngày mai tôi phải tham dự sinh nhật một người bạn. Người ta yêu cầu tôi
phải mang theo một bạn nhảy.”

“Aiz~, quả nhiên là tầm thường. Nếu tôi không tham gia
thì sao?”

“Cậu biết là sinh nhật ai không? Như Đình, nghe qua
chưa? Hoa hậu giảng đường học viện ngoại ngữ! Người muốn nhìn thấy dung nhan
của cô ấy xếp hàng dài từ trong trường đến tận cửa Đông đấy. Sinh nhật là cơ
hội tuyệt hảo để quen biết cô ấy. Ky bất khả thất thất
bất tái lai*, sao cậu có thể buông tay đơn giản như vậy? Cậu cứ coi
tôi là ván cầu, dẫm thỏa thích lên người tôi đi, tôi không ngại.”

*Thời
cơ tới không thể để mất, để mất rồi không thể lấy lại.

Má lúm đồng tiền trên mặt Văn Đào hơi động động: “Vậy
tôi phải cảm ơn cô rồi, ván cầu?”

“Đừng khách khí.”

“Phải hi sinh sắc đẹp, giả làm bạn trai cô sao?”

“Không cần. Cậu ăn mặc quá phong cách, đứng cùng một
chỗ với tôi, đừng nói người khác không tin, chính tôi cũng không tin cậu là bạn
trai tôi. Tôi không quan tâm những chuyện không cần mắt để nhìn như thế.” Tôi
nhìn Văn Đào đeo một đôi kính hình vuông, thời tiết tháng 3 nhưng chỉ mặc một
chiếc áo sơ-mi, quàng một chiếc khăn đã ra khỏi cửa, vừa nhìn đã biết chính là
một kẻ hay đi ngược với số đông, loại người này quả thật không hợp với tôi.

Văn Đào vòng vo: “Vừa rồi nói cũng có lý, tôi không đi
cũng phải đi. Được thôi, tôi nhập bọn. Cô tên gì?”

“Người nhà Chu Tinh Tinh, tôi là Chu Lâm Lâm.”

“Tên quá khó nghe, tôi gọi cô là ván cầu đi.”

Khốn kiếp! Có biết thế nào là không thay tên không đổi
họ không?! Không giáo dục, không tố chất, không lễ phép.

Aiz~, lão nương lòng dạ rộng lượng, để mi gọi vậy vài
ngày đi.

Trải qua một số câu hỏi đơn giản, Văn Đào lớn hơn tôi
hai khóa, học viện viễn thông. Còn lại không rõ. Bởi vì Khang Bác Tư đóng cửa,
mà anh ta chỉ mặc một cái áo sơ-mi, để anh ta đứng nói chuyện phiếm ở đầu đường
trong thời thiết đầu xuân, tôi thật sự không đành lòng. Tôi dặn anh ta về thời
gian và địa điểm gặp mặt ngày mai rồi trở về ký túc xá.

Ngày hôm sau, tôi mặc bộ lễ phục Vương Tiệp mua cho
tôi. Nói là lễ phục, chi bằng nói là quần áo con trai. Áo sơ-mi gắn hoa bằng
lụa, áo véc đen bó sắt người, quần tây màu đen, lại phối hợp với một chiếc thắt
lưng màu đỏ. Tôi đứng trước gương hỏi Vương Tiệp: “Sao cậu biết tớ còn vác một
khẩu súng trường vậy? Phối hợp như thế này cực kỳ trung tính nha. Tớ mờ hồ có
thể tưởng tượng được cảnh tớ đứng trước mặt mọi người…”

Vương Tiệp nhìn tổng thể một chút, bất mãn nói: “Aiz~,
vóc người này của cậu chỉ phối hợp được với đồ nam thôi, nhưng hình như còn
thiếu một cái gì đó.” Con bé vén vén mái tóc trước trán tôi, nói giọng dò xét:
“Lâm Lâm, chất tóc của cậu không tốt lắm. Tóc dài khó hấp thu dưỡng chất. Chi
bằng cậu cắt tóc ngắn đi?”

Tôi còn tưởng là con bé muốn vẽ nhăng vẽ cuội lên mặt
tôi cơ, thì ra chỉ là cắt tóc thôi sao? Khi còn bé, lúc tóc tôi dính kẹo cao
su, mẹ tôi đều dùng mấy nhát kéo là xong việc.

Vì vậy, tôi hấp tấp tiếp thu lớp học “thẩm mỹ”, cắt
một mái tóc ngắn nhẹ nhàng khoan khóa. Sau khi cắt xong, ngoại trừ nghĩ đầu có
hơi lạnh lạnh, lắc lắc cũng thấy nhẹ nhàng, chí ít thường ngày gội đầu cũng dễ
hơn.

Trước khi ra khỏi cửa, Vương Tiệp giúp tôi trang điểm
lại, thở dài hỏi tôi: “Lâm Lâm, cậu lăn qua lăn lại như thế, có phải để gặp
Tiểu Tây hay không?”

Tôi cúi đầu suy nghĩ một chút, do dự nói: “Thật ra, tớ
chỉ muốn học Sam Thái thôi. Biết đâu tớ sẽ thật sự từ chim sẻ bay lên ngọn cây
thành phượng hoàng thì sao.”

Bốn giờ chiều, tôi vác súng tự động, dựa theo lịch hẹn
đi trước đón bạn trai của tôi. Aiz~, trời sinh đã không phải số mệnh công chúa
thì ít nhất cũng phải là một người chăn ngựa chứ.

Văn Đào ung dung tới muộn, bởi vì buổi tối còn phải
nhờ anh ta diễn trò nên tôi phải nhịn lại một bụng lửa giận, nghẹn suýt chết.

Giống như đang quét hình, Văn Đào quan sát tôi một lần
từ đầu đến chân, cuối cùng anh ta nói: “Súng trong tay cô là đồ trang sức sao?
Rất có sáng ý.”

Tôi trợn mắt: “Đây là bản mô phòng của súng trường 79
đấy. Không được coi thường!” Tôi vừa nói vừa quan sát trở lại. Anh ta có thể
xưng là người mẫu tốt nhất cho những trang phục trên tạp chí của Vương Tiệp: áo
khoác hộp có mũ, ánh sơ-mi cách tân, quần tây, giày da cao cấp. Bắt mắt nhất
chính là trên cổ có chiếc khăn quàng cổ màu xanh đen rất lớn.

Văn Đào kiêu ngạo nhìn xuống tôi: “Thế nào, đi ra
ngoài không làm cô mất mặt chứ, ván cầu?”

Tôi nhìn chiếc khuyên tai hình hoa cúc bên tai phải
anh ta, cười nói: “Không mất mặt, không mất mặt. Tuyệt đối có
khí chất nữ
vương thụ*, rất hợp với quần áo tôi mặc ngày hôm nay.”

*Nữ
vương thụ: siêu cấp thụ, thụ áp đảo

“Nữ vương thụ?”

“Chính là khen ngợi khí chất cao quý của anh, ý là có
một không hai.” Tôi giải thích. Mạnh mẽ kiến nghị phả đưa những từ như Đằng
Đường Tĩnh, nữ vương thụ vào đề thi vào trường đại học.

Giao thông thành phố thật sự làm người ta nói không
nên lời. Taxi còn chưa đi được mấy bước đã nhìn thấy dòng xe rắc rối khó gỡ như
dây giày phía xa. Nửa giờ còn chưa tới nơi, tôi sốt ruột giục lái xe. Lái xe
còn có tâm tình nói đùa với tôi: “Cô gái, cô hướng súng trường của cô ra ngoài,
dù tôi không thể lái nhanh hơn nhưng cũng có thể đi đường thẳng một chút.”

Trên xe, tôi nhận được điện thoại của Phương Dư Khả:

“Đang ở đâu vậy? Tôi đang chờ cô dưới lầu, cùng đi
đi.”

Tên nhóc này sao còn chưa đi giúp Như Đình chuẩn bị
tiệc, còn lằng nhằng ở dưới lầu của tôi làm cái gì nha. Tôi vội vàng nói: “Tôi
đi rồi, cậu nhanh đi giúp Như Đình đi, nếu không hôm nay tâm tình chính chủ lại
không vui. Còn nữa, khi gọi xe thì đi hướng bắc đi, trung tâm thành phố tắc
rồi.” Nói xong tôi còn không quên làm một phát thanh viên giao thông.

Giọng nói Phương Dư Khả có phần mất hứng: “Cô đi một
mình?”

Tôi cười cười: “Không ngờ cậu lại thương cảm tôi không
tìm được bạn nam, đặc biệt chạy tới điểm danh nha? Cho dù tôi có dùng cam đảm
của mười người cũng không thể cùng tham gia bữa tiệc ngày hôm nay với cậu. Cảm
ơn nha~~” Tôi vui vẻ ngắt điện thoại.

Văn Đào hóa thân thành đứa trẻ tò mò: “Ai vậy? Còn ai
hưởng ứng lệnh triệu tập à?”

Tôi phất phất tay, ý bảo anh ta đừng tưởng tượng. Đàn
ông còn bát quái hơn cả phụ nữ, lần thứ N tôi phải nhấn mạnh điểm này.

Khi tới được bữa tiệc, chúng tôi đã tới muộn một
tiếng. Trong đại sảnh người đến người đi, ăn uống linh đình, cực kỳ náo nhiệt.
Tôi sốt ruột tìm kiếm bóng dáng Như Đình — tôi phải nhanh chóng tống khứ khẩu
súng trường này, nếu không người ta sẽ tưởng tôi là cướp giật mà báo cảnh sát
mất.

Rốt cuộc tôi cũng tìm thấy nữ diễn viên chính đêm nay
trong một góc của phòng khách. Một bộ lễ phục màu hồng màu nổi bật làn da trắng
nõn của Như Đình, làn váy hình cánh sen có vẻ trẻ trung linh động, tóc dài tới
vai đen như mực phát sáng dưới ánh đèn. Toàn thân làm cho người ta cảm giác
nhanh nhẹn như thỏ lại tĩnh lặng như xử nữ. Tôi túm lấy góc áo của Văn Đào, ý
bảo mắt anh ta đêm nay có phúc rồi!

Như Đình phát hiện ra tôi, bước từng bước trên thảm
trải sàn tới đón tiếp: “Lâm Lâm, suýt chút nữa không nhận ra, sao lại cắt tóc
rồi!”

Không đợi tôi trả lời, Như Đình lại như phát hiện ra
châu lục mới mà nói: “Văn Đào, em còn tưởng anh sẽ không đến! Thật là phúc ba
đời, vẻ vang cho kẻ hèn này nha!”

Tôi rất khó chịu, thì ra Văn Đào quen biết bọn họ,
điều này nghĩa là sau lần gặp mặt này, quan hệ giữa tôi và Văn Đào không còn
sạch sẽ. Tôi còn dùng Như Đình làm miếng mồi lừa anh ta tới đây, không ngờ người
ta coi tôi như khỉ trong rạp xiếc, chơi đùa với tôi mà tôi còn không biết; còn
nữa, dựa vào cái gì thấy anh ta thì vẻ vang cho kẻ hèn này, còn tôi tham gia
sinh nhật của cô ta lại không mang lại may mắn cho cô ta chứ! Bình thường tôi
rất ít khi tham gia tiệc sinh nhật đấy, có được không…

Văn Đào chỉ vào tôi cười: “Bị người ta lừa tới làm bạn
trai.”

Trời ạ! Sớm biết thằng nhóc này thành thật như thế,
chi bằng tôi đơn thương độc mã đến cho xong.

Như Đình kéo tôi sang một bên: “Tớ vừa thấy anh Tiểu
Tây tới một mình. Sao cậu không tới cùng anh ấy?”

Tôi cúi đầu cười khổ.

Như Đình hiểu ra nhìn tóc tôi nói: “Cũng tốt, đổi lại
tạo hình, đổi lại tâm tình…”

Tôi không nói gì, nhìn lên trời.

Như Đình cho rằng đã kích động tới tôi, tiếp tục an
ủi: “Cậu cũng đừng nhụt chí. Đàn ông tốt có ở khắp nơi, Văn Đào chính là người
được nhiều người thích lắm đấy. Cậu nghìn vạn lần đừng luẩn quẩn trong lòng,
mặc thế này tới đây, mình sẽ nghĩ cậu đã tuyệt vọng với tình yêu nam nữ…”

Tôi suy nghĩ một lúc lâu mới hiểu được Như Đình nghĩ
là tôi muốn phát triển theo khuynh hướng les.

Tôi tiếp tục không nói gì, ngửa đầu nhìn trời xanh…