Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại

Chương 47: Tập quân sự 4


“Anh yêu em, Lâm Lâm.”

Ra khỏi nhà vệ sinh, Phương Dư Khả như thần giữ cửa đi
về phía tôi, tiện tay nhận lấy bình dịch, đỡ tôi trở về.

“Lâm Lâm, sau nay em còn qua lại với Văn Đào, anh sẽ
không để ý tới em nữa, biết chưa? Anh bước chân ra khỏi cửa sẽ không bao giờ
quay về nữa, vì bất cứ lý do gì cũng không trở lại.” Phương Dư Khả bỗng dừng
lại, đôi mắt nghiêm túc nhìn tôi mà nói.

“Biết sập cửa thì giỏi lắm chắc? Có bản lĩnh thì phá
cửa đi. Hơn nữa, dựa vào cái gì em không thể qua lại với Văn Đào? Không phải
anh cũng thân thiết với Như Đình lắm sao?”

“Chuyện này khác.”

“Khác ở chỗ nào. Chỉ cho châu quan phóng hỏa, không
cho dân chúng đốt đèn. Đừng lấy chủ nghĩa đàn ông ra đây. Hiện giờ vận động vì
nữ quyền rất sôi nổi, anh đừng đem tam tòng tứ đức ra yêu cầu em. Toàn bộ nữ
đồng chí trên thế giới cũng sẽ không đồng ý.”

“Ý của anh là, em không phải đối thủ của Văn Đào. Một
ít trí thông minh của em dùng để đối phó với anh là được rồi.”

“Hừ, cái ý gì đây, sao lại động tới chỉ số thông minh
của em. Ý của anh là chỉ số thông minh của anh cao, vì vậy có thể chân đạp hai
thuyền chứ gì.”

“Lần thực tế lần trước nói em còn chưa hiểu sao? Như
Đình là em gái anh, bọn anh chỉ có quan hệ nam nữ thuần khiết.”

“Phi, vậy Văn Đào cũng là anh trai em, quan hệ giữa
bọn em còn tinh khiết hơn nước khoáng Lavie.”

“Văn Đào cầm tay em, em còn nói là thuần khiết?”

“Vậy lúc đó anh chủ động ôm Như Đình, hai người thuần
khiết chắc?”

“Lúc đó chỉ là anh trai ôm em gái, so với Văn Đào say
đắm cầm tay em là hai chuyện khác nhau.”

“Anh đừng nghĩ hình ảnh mờ ám như thế. Anh là thầy bói
trên cầu vượt chắc, trí tưởng tượng thật phong phú…”

Hôm nay, tài ăn nói của tôi bùng nổ, vừa định phát huy
năng lực chém gió với thần thánh này mà bồi thêm vài câu, đột nhiên lại thấy
Phương Dư Khả khom người tới gần mặt tôi. Mặt anh càng ngày càng phóng đại, mắt
mũi càng ngày càng rõ ràng, khi chỉ còn cách mặt tôi một cm, anh đột nhiên dừng
lại nhìn tôi tôi thì thầm: “Gần đây nó thật ồn ào…”

Tim tôi ngừng đập.

Toàn bộ thế giới đều yên lặng.

Trong hành lang như kéo dài vô tận, ánh mặt trời chói
lọi xuyên qua từng ô cửa kính hình vuông, chiếu lên mặt đất, để lại từng bóng
sáng loang lổ. Ánh mặt trời chiếu vào bình nước muối thủy tinh, chiết xạ ra
những tia sáng đẹp mắt, sáng đến mức tôi gần như không mở mắt ra được.

Nhưng tôi vẫn bướng bỉnh mở to mắt, nhìn thấy hàng
lông mi dài dầy như hàng rào của Phương Dư Khả, đôi mắt đen như mực, tôi nhìn
thấy trên cái mũi cao thẳng của anh có một nốt ruồi nhàn nhạt xinh đẹp, tôi
nhìn thấy đôi môi đang cong lên của anh có một nụ cười nhạt dụ dỗ tôi. Tôi
kiễng chân, hai tay nắm lấy tác phẩm khiến thượng đế phải đắc ý kia. Máu đỏ
trên tay tôi chảy ngược lại vào trong ống tiêm, hắt lên mặt Phương Dư Khả một
tia sáng đẹp đẽ. Như bị đầu độc, tôi đưa môi về hướng anh.

Nhẹ hôn một cái, tôi lập tức chớp chớp mắt. Thời khắc
hạnh phúc nhất của đời người là được ôm hôn người yêu, khi chạm vào môi Phương
Dư Khả, tôi giống như một đứa trẻ nằm trong tử cung của người mẹ, cảm thấy vô
cùng an toàn thoải mái. Tôi sẽ nhớ kỹ Phương Dư Khả kéo lấy thắt lưng tôi như
thế nào, cẩn thận giơ bình dịch làm sao để tránh không cho tôi bị thương, và nhẹ
giọng nói với tôi: “Sau này không được ồn ào nữa, được không?”, “Ngoan một
chút, được không?”

Cùng với câu thì thầm bên môi tôi, “Anh yêu em, Lâm
Lâm.”

Tôi cảm thấy đôi môi mềm mại của Phương Dư Khả đang
nhẹ nhàng đặt lên môi tôi, như chuồn chuồn lướt nước, làm cho tôi nhớ lại khi
còn bé đến nhà bà ngoại, dưới mặt trời chiều, trong khe suối, tôi sắn ống quần,
đắp một cái đập chắn nước nhỏ bằng bùn, cầm một cái hót rác ngăn cản một con cá
nhỏ. Bọt nước bắn lên, mát lạnh đến tận tim gan. Trong vô thức, tôi ôm lấy cổ
Phương Dư Khả. Miệng Phương Dư Khả có một mùi hương bạc hà dễ chịu, giống như
hương thơm dược thảo thiên nhiên của đồng ruộng. Tôi say mê hưởng thụ Phương Dư
Khả cạy nhẹ răng tôi, nghe được hơi thở nóng bỏng của chúng tôi quyện lấy nhau,
tôi hơi buồn cười, ai nói hôn cần có kỹ thuật? Đây rõ ràng là bản năng của tình
yêu…

Trở lại phòng y tế, trái tim thiếu nữ hay ngượng ngùng
kia của tôi mới chậm rãi tỉnh lại. Tất cả tiểu thuyết ngôn tình và phim truyền
hình tôi từng xem chỉ nói đến đoạn hôn đến trời đất mờ mịt, hôn xong liền cắt
cảnh, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì tiếp tục ân ân ái ái, tiếp tục lãng
mạn; nếu không sẽ trực tiếp nhảy lên giường, khi tỉnh lại sẽ ôm chăn bị ông xã
đùa giỡn một lần nữa là lập tức cũng over. Ai nói cho tôi biết, sau khi hôn
xong nên nói cái gì đây? “Môi của anh thật mềm”? Thật con mẹ nó kích thích;
“Anh phải chiu trách nhiệm, đây là lần đầu tiên của em”? Thật con mẹ nó ngây
thơ.

Tôi hắng giọng nói: “Hôm nay… mặt trời hôm nay không
tệ…” Nói xong tôi muốn cắn lưỡi tự sát.

Phương Dư Khả cười quỷ quái, khoan tay nhìn xem tôi
tiếp tục nói cái gì.

“Ý của em là, đều là mặt trời gây họa, em mới thế kia,
thế kia…” Mặt tôi nóng sắp bốc cháy.

“Ừ, đúng thế, người ta đều là ánh trăng gây họa, em
tương đối đặc biệt, cấp bậc phải thẳng tới hành tinh luôn.” Phương Dư Khả vẫn
tiếp tục ung dung nhìn tôi.

Tôi cúi đầu càng thấp, hận không thể nhét luôn cả cái
đầu vào lồng ngực cho xong chuyện.

“Chu Lâm Lâm, anh không biết thì ra em chủ động như
thế. Tuy anh cũng không chống cự, nhưng sau này chuyện như vậy tốt nhất vẫn nên
để anh tới.” Phương Dư Khả cười cười bổ sung.

Tôi ngẩng đầu: “Chuyện này là có nguyên nhân. Ai cho
anh dựa vào em gần như thế? Đây người ta gọi là sắc dụ! Em đây có lòng yêu cái
đẹp, nếu Ngô Ngạn Tổ, Brad Pitt đứng trước mặt em, không cần gần như vậy, em
cũng muốn nhào tới hôn một cái thật nồng nhiệt.” Đám trai đẹp như đèn kéo quân
lướt qua đầu tôi một lượt, tôi tin lúc này tôi đang tỏa ra ánh mắt thèm khát.

“Đồ ngốc. Nước miếng sắp chảy lụt thao trường rồi, tất
cả mọi người sẽ cảm ơn em vì được hủy bỏ huấn luyện đấy.” Phương Dư Khả bỗng
nhiên nhớ đến cái gì, “Không được để Văn Đào đến gần, biết chưa?”

Nói đến đây, Văn Đào cầm đồ uống cùng bác sĩ bước vào.
Hai người vừa nói vừa cười, xem ra Văn Đào đã làm việc xong.

Văn Đào ngồi xuống bên cạnh tôi, lấy từ trong túi ra
một quyển sổ da, vô cùng chuyên nghiệp chuẩn bị phỏng vấn.

Bác sĩ nói với Phương Dư Khả: “Tôi vừa gặp lớp trưởng
lớp cậu, bảo cậu trở lại luyện tập; con bé không có việc gì nữa rồi, chúng ta
đừng ảnh hưởng đến công việc thu thập tin tức của người ta. Tôi cũng tránh đi
một lúc.”

Phương Dư Khả không cam lòng đứng lên, ánh mắt liếc
qua tôi đe dọa, rồi đi ra cửa.

Văn Đào cười rất khó nhìn: “Xem ra đã làm hòa rồi.”

Tôi có chút xấu hổ gật đầu.

“Ván cầu, em nói xem anh có bỉ ổi hay không? Hai người
cãi nhau, anh để lại cho hai người không gian và thời gian làm lành. Người khác
nói anh thông minh, anh lại nghĩ mình rất ngu ngốc. Trước đây anh vẫn nghĩ, chờ
em bị tổn thương, anh sẽ tới chưa thương giúp em, cuối cùng em sẽ có chút cảm
động. Nhưng chờ khi em thật sự bị thương, thấy em tức giận cãi vã với Phương Dư
Khả, thấy em lại chủ động nhân nhượng, vì lợi ích toàn cục mà thỏa hiệp với cậu
ta, anh lại mềm lòng. Thì ra nếu em không cười vì anh, anh cũng không muốn cho
em bất cứ lý do gì để khóc. Khi anh thích em, chẳng phải cũng vì nụ cười từ đáy
lòng đó sao?”

Tôi không biết phải trả lời thế nào, đành phải im lặng
là vàng.

“Trước đây anh từng thích một cô gái…”

“Như Đình?” Tôi vừa nghe thấy bát quái, tinh thần lập
tức lại lên dây cót.

Văn Đào lắc đầu: “Vòng tròn không nhỏ như vậy. Cô gái
anh thích trước đây hiện đang định cư tại Mỹ. Khi đó cô ấy cũng rất thích cười,
cười rộ lên cũng bất cần đời như em. Nhưng cô ấy đẹp hơn em…”

Vẻ mặt tôi đen sì, bĩu môi kháng nghị.

“Nhưng cô ấy có chỗ không bằng em. Khi xảy ra vấn đề
gì đó, bọn anh sẽ từng bước tiếp cận, không tranh cãi đến một sống một chết, cá
chết lưới rách. Mà anh cũng tại thời điểm nên giải thích lại không giải thích,
khi nên giữ lại lại không giữ lại. Cuối cùng hai người mệt mỏi không chống đỡ
nổi, buộc lòng phải chia đôi đường.”

“Vậy anh còn thích cô ấy không? Anh đi nước Mỹ để tìm
cô ấy đúng không?” Hiện giờ biến thành tôi phỏng vấn anh ta.

“Em còn thích Tiểu Tây không? Anh đi nước mỹ chỉ vì
học tập, mục đích rất đơn giản. Tình cảm lần đó dạy anh một điều, tình yêu quá
ngây thơ, hai người sẽ không thể lâu dài. Phương Dư Khả và em có thể sẽ phạm
lỗi như bọn anh từng phạm phải, đến lúc em đau đớn, ủ rũ thì hãy tới tìm anh.”

Tôi cúi đầu nói: “Tôi biết tình yêu cần chậm rãi hòa
hợp, nhưng chỉ cần có tình yêu, tôi tin chúng tôi sẽ dần dần học được cách
khoan dung. Trước đây tôi đều học đà điểu, không muốn đối mặt với vấn đề; thật
ra sau khi yêu, tôi mới biết tôi cũng có thể hao tổn hết tâm trí để giải quyết
vấn đề.”

Văn Đào nở nụ cười: “Ván cầu, anh phát hiện mỗi lần
nói chuyện với em, là một lần em có thể sâu lắng cùng với anh. Có phải anh có
gương mặt đau khổ lắm hay không, chẳng làm sao cũng trở thành tiêu điểm thăm hỏi?
Em cho rằng trái tim anh làm bằng sắt à? Đâm anh một nhát lại một nhát.”

“Rõ ràng là anh nói trước, tôi cũng chẳng muốn chia sẻ
quan điểm tình yêu của tôi với anh.”

“Ván cầu này, nếu anh buông tay em, anh rất không cam
lòng; nhưng anh cũng không phải loại người chỉ cần đứng nhìn từ xa là thỏa mãn.
Em nói xem anh có nên rất không phong độ mà sáng tạo ra các loại điều kiện để
xen giữa em và Phương Dư Khả không? Anh nghĩ khi đó em sẽ ghét anh mất. Lần nào
em cũng chẳng cho anh chút thể diện, nói không là không. Aiz, không phải em
thuộc chòm sao Nhân Mã sao? Vì sao em không thể phong lưu một chút, cho anh ít
cơ hội được không?”

Tôi ngửa mặt lên trời: “Thật ra tôi rất muốn làm như
vậy, nhưng lại sợ các anh không vui thôi. Nếu hai người có thể thương lượng với
nhau, một người chịu trách nhiệm bưng nước, một người chịu trách nhiệm bóp vai;
một người nấu cơm, một người rửa bát; một người kiếm tiền, một người cùng cô
nương đây dạo phố, được không?”

Văn Đào gãi gãi đầu: “Thì ra em vẫn còn tính chất đặc
biệt của chòm sao Nhân Mã, anh cứ tưởng mẹ em nhớ nhầm sinh nhật em, nhớ em từ
Thiên Yết thành Nhân Mã chứ.”

Tôi cười nói: “Văn Đào, sau này chúng ta cứ như trước
đi. Khi anh bận thì cứ tiếp tục bận, khi nhàn rỗi có thời gian lại gửi cho tôi
một cái tin nhắn, nhưng không nên lợi dụng việc công để làm việc tư. Anh không
hợp với nhi nữ tình trường. Giờ anh còn cầm sổ định phỏng vấn tôi, sợ đến phát
hoảng.”

“Anh hợp với cái gì?”

“Anh hợp với kiểu cuồng công việc, hoặc là… hợp làm
cường thụ…”

Văn Đào ngẩn người, bất đắc dĩ lắc đầu: “Sau đây chúng
ta vào chủ đề phỏng vấn. Bạn học này, xin hỏi bạn bước vào con đường hủ nữ, một
bước thành nỗi hận thiên cổ, không đường về này từ khi nào?”

Miệng tôi toét tới tận mang tai: “Từ khi các nam đồng
chí này mặc áo cổ chữ V, đeo khuyên tai, tô son môi… Còn nữa, Văn Đào, có một
câu thề sống thề chết tôi cũng muốn nói với anh, mặc dù nói xong có thể bị trả
thù tàn nhẫn, giết rồi hủy thi thể, nhưng vị thần hủ nữ bát quái chính nghĩa
giao cho tôi chức trách này, tôi không thể không nói: sau này anh nhất định
không nên đeo khuyên tai hình hoa cúc nữa, thật sự làm cho người ta miên man
suy nghĩ, những suy nghĩ không đúng đắn thật có lỗi với anh nha…”