Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại

Chương 7: Mua máy tính 1


Ở trường mà không có máy tính quả thật không tiện,
hiện nay làm gì cũng phải cần đến điện tử, làm một cái đề mục cũng phải chạy
đến trung tâm máy tính. Chỗ đó tuy rằng thu phí không đắt nhưng vẫn không bằng
đóng 5 tệ ở ký túc xá để độc hưởng, trung tâm máy tính thật sự không tiện. Chưa
nói đến vừa làm vừa ăn đồ ăn vặt, chân thối của bọn con trai bên cạnh cũng hun
tôi đến mức không chịu nổi nữa. Tôi quyết định mua máy tính.

Nhưng loại người dốt đặc cán mai về máy tính như tôi
đây thật sự đã gặp phải đề bài khó giải. Tuy Thung lũng điện tử và chợ điện tử
xung quanh đây rất nhiều, nhưng tôi ngu ngốc về máy tính, hoàn toàn xem không
hiểu quảng cáo của người ta về CPU, nội hạch ngoại hạch gì đó. Tôi hỏi Chu Lỵ:
“Chu Lỵ, cậu mua máy tính chưa?”

“Khi đỗ Bắc Đại, bố tớ đã thưởng cho tớ một quyển sổ
điện tử rồi. Nhưng tớ sợ mới vừa khai giảng đã mang theo một quyển sổ điện tử,
quá khoe khoang.”

“Khốn, cậu trực tiêp nói với tớ như vậy thì không khoe
khoang chắc? Tớ làm sao bây giờ? Chẳng lẽ ra thẳng Thung lũng điện tử ở cửa
nam, đập tiền lên bàn: Ông chủ, bán cho tôi một cái máy tính a!”

“Cũng không tệ. Có khí phách, có cá tính của ông chủ
nhà quê, nhà giàu mới nổi. Ha ha… Cậu gọi Tiểu Tây ca ca của cậu ra giúp, còn
có thể sáng tạo cơ hội gặp mặt, thường xuyên qua lại mời ăn cơm, trước lạ sau
quen.”

“Cái này cũng không tệ nha. Nhưng mà. Nếu người ta hỏi
tớ có yêu cầu gì với máy tính, tớ lại nói không biết, lúc đó tự làm xấu mặt thì
làm sao bây giờ?”

“Trời ạ, cái này có gì đáng lo. Kiến thức về máy tính
luôn luôn là yếu điểm của con gái, chuyện này lại càng thể hiện thành công của
con trai. Không phải càng có chuyện để các người thảo luận CPU thế nào, trò
chơi nào hay, chỉnh sửa ảnh cấp tốc thế nào sao?”

Tôi nghĩ cũng thấy có lý, IQ cao không nhất định phải
cái gì cũng biết. Ngốc ngốc một chút về máy tính anh ấy cũng không nhìn ra tôi
chỉ số thông minh thấp ha. Có khi còn nghĩ là tôi ngốc ngốc đáng yêu không
chừng a. Nghĩ vậy, tôi lấy di động ra, bắt đầu soạn tin nhắn: “Tiểu Tây, cuối
tuần này có rảnh không?” Khi viết xong, nghĩ tin nhăn này quá bình thường, lại
đổi thành: “Tiểu Tây, cuối tuần làm ơn có thể giúp em một chút không?” Không
được, quá khách sao. “Tiểu Tây, nhờ anh cuối tuần này sắp xếp công việc bớt
chút thì giờ hỗ trợ em.” Không được, quá nghiêm túc.

Suy nghĩ cả nửa ngày, cuối cùng tôi gửi đi một tin
nhắn: “Tiểu Tây, cuối tuần này có rảnh không?”

Gửi xong, tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại đến mức
đôi mắt cũng xót lên, di động lại một chút động tĩnh cũng không có. Thật vất vả
mới có tiếng động, mở ra nhìn, là 10086: tài khoản của bạn còn lại 10 đồng. Tôi
hoàn toàn sụp đổ, quyết định ra ngoài chạy một vòng rồi lại về nhìn.

Khi xuống tới tầng một, tôi cảm thấy chạy bộ là một
chuyện tiêu hao đồ ăn, lại tiêu hao thể lực, lại không thể nâng cao chỉ số
thông minh. Tôi chỉ quẹo trái đi siêu thị mua kem thôi.

Chưa đi được mấy bước, tôi đã phát hiện Tiểu Tây đá
một quả bóng đi tới từ phía đối diện. Tôi đang suy nghĩ mình nên làm bộ không
nhìn thấy quay về chờ anh trả lời hay đi tới bắt chuyện, tôi phải chào hỏi thế
nào đây. Không đợi tôi đấu tranh tư tưởng xong, Tiểu Tây đã vẫy vẫy tay nói với
tôi: “Nghĩ cái gì vậy, Lâm Lâm? Cúi đầu mà đi cần thận đâm vào người ta nha.”

Tôi ngây ngô cười: “Em đang nghĩ một đề khó. Chưa giải
được. Ha ha.”

Tiểu Tây đá quả bóng dưới chân, hỏi tôi: “Bọn em không
phải là không cần học số học sao? Còn có đề bài gì làm khó em?”

Tôi nghẹn lời trong chốc lát: “Đề logic học, trên tạp
chí em thấy một đề logic, nhàn nhàn không có việc gì làm nên xem một chút. Có
thời gian sẽ nói cho anh.” Nói xong chính tôi cũng đỏ mặt. Tạp chí của tôi chỉ
có một quyển “tri âm”, chẳng lẽ tôi còn nghiên cứu tiểu tam dùng loại axit nào
để hủy dung vợ cả?

Tiểu Tây vui vẻ trả lời: “Được.” Mồ hôi trên trán lấp
lánh dưới ánh mặt trời.

Tôi cười nói: “Em vừa gửi tin nhắn cho anh, muốn hỏi
anh xem cuối tuần này có kế hoạch gì không. Em muốn mua một cái máy vi tính,
nhưng một chút cũng không hiểu, sợ bị lừa.”

Tiểu Tây chỉ chỉ quả bóng, nói với tôi: “Vừa rồi đi đá
bóng, anh không mang theo điện thoại. Cuối tuần này chắc cũng không có chuyện
gì, nhưng về máy tính thì Dư Khả mạnh hơn a. Lúc đầu cậu ấy muốn đăng kí khoa
máy tính, nhưng cậu ta không có hứng thú học lên chuyên nghiệp nên mới đăng kí
vào kinh tế.”

“Ha? Còn có người không có hứng thú học lên chuyên
nghiệp a?”

“Suy nghĩ mỗi người không giống nhau. Cậu ấy nghĩ nếu
mỗi ngày phải đối mặt với những loại sách chuyên môn, ép chính mình tham gia
các loại cuộc thi sẽ làm hứng thú của cậu ta giảm xuống.”

“Thật là quái nhân. Nhưng cuối tuần cậu ta hẳn la phải
đi cùng Như Đình. Thôi, anh giúp em mua đi, Tiểu Tây.” Tôi năn nỉ.

“Em quen Như Đình?” Tiểu Tây có chút ngẩn người, sau
đó nói rõ ràng: “Không thành vấn đề, cuối tuần gặp lại.”

Tôi như nhặt được báu vật chạy về kí túc xá, cũng quên
luôn chuyện định đi mua kem.

Ngày cuối tuần, tôi dậy thật sớm, kèm theo đánh thức
cả Chu Lỵ: “Chu Lỵ, Chu Lỵ, dậy đi, tớ sắp đi gặp ông xã tớ rồi. Cậu nhìn xem
tớ đã ăn mặc thanh khiết chưa?”

Chu Lỵ xoay người: “Chị hai, thật vất vả mới có một
ngày cuối tuần, chị để em ngủ một giấc yên ổn đi.”

Tôi nhéo nhéo mặt Chu Lỵ: “Cậu liếc mắt giúp tớ một
cái, chỉ liếc mắt một cái thôi. Thanh khiết chưa?”

Chu Lỵ mơ mơ màng màng ngồi dậy: “Làm gì có ai hỏi xem
ăn mặc đã thanh khiết hay chưa nha? Ông xã nhà cậu thích người thanh khiết
sao?”

“Diện mạo anh ấy gọn gàng như thế, nhất định là thích
ngọc nữ.”

“Còn ngọc nữ nữa a? Cậu đổi cái thắt lưng đi. Trang
phục hiện tại của cậu quá trẻ con, cho thêm hai bím tóc nữa thì như học sinh
trung học. Còn đi giày thể thao nữa. Cậu đi dạo phố hay đi leo núi vậy?”

“Vậy làm sao bây giờ?” Tôi lo lắng hỏi Chu Lỵ.

Chu Lỵ đứng dậy đến tử của mình kéo ra một cái váy
liền màu xanh, hoa chân múa tay trước người tôi: “Mặc cái này đi. Trước khi
giảm béo tớ đã mặc một lần, bây giờ cũng không mặc nữa. Thắt lưng cũng ở trong
cả đấy.”

“Vậy giày thì sao?” Tôi giương mắt nhìn cô ấy.

Chu Lỵ nói: “Cái này chỉ có đi siêu thị mua một đôi
thôi. Cửa hàng gần đây còn chưa mở đâu. Giày của tớ cậu nhất định sẽ bị rộng.

Cứ như vậy, sáng sớm tôi đã chạy đến siêu thị, mua đôi
giày cao gót đầu tiên trong đời.

Cho đến khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, tôi nhìn đồng
hồ, đã đến giờ hẹn. Tôi thở sâu hỏi Chu Lỵ: “Nhìn đã muốn tiếp cận chưa?”

“Tiếp cận, tiếp cận, có khí chất của áp trại phu
nhân.”

Tôi gật đầu đi xuống lầu. Nói thật, lần đầu tiên đi
giày cao gót mà đi gặp người trong lòng là quá mạo hiểm. Nhưng to gan có ăn,
nhát gan chết đói, tôi quyết làm bằng bất cứ giá nào. Như Đình người ta đi gầy
cao gót như đi giày thể thao, tôi sao lại không thể? Hừ.

Tôi xuống lầu trông thấy Tiểu Tây, đang định vẫy tay
ra hiệu lại nhìn thấy Phương Dư Khả. Tôi thấp giọng hỏi: “Sao cậu cũng tới?”

Cậu ta nhíu mày: “Tiểu Tây nói cô muốn mua máy vi
tính, gọi tôi đi cùng tham khảo.”

Tiểu Tây phụ họa: “Đúng vậy, nhiều người tham khảo tốt
hơn.”

Khốn, vô duyên vô cớ có thêm một cái bóng đèn. “Như
Đình đâu?” Tôi giả vờ giả vịt hỏi.

“Không biết.” Phương Dư Khả xoay người nói, “Đi thôi.”

Vì vậy buổi hẹn hò hai người của tôi biên thành ba
người đồng hành.

Dọc đường đi tôi than thở không thôi. Bọn họ là hai
người con trai, bước đi vốn rất nhanh. Tôi lần đầu tiên đi cao gót, bước một
bước lại một bước, hơn nữa giày mới cọ xát rất đau. Từ Bắc Đại đến thung lũng
điện tử vốn có mấy phút, tôi phải đi rồi lại dừng, còn thiếu nước cởi giày đi
chân không nữa thôi.

Tiểu Tây quay đầu lại nhìn tôi một chút rồi hỏi: “Lâm
Lâm, sắc mặt em không tốt lắm, có phải không thoải mái hay không?”

Tôi lập tức tươi cười: “Sao có thể? Bình thường em đi
đã tương đối chậm rồi.”

Phương Dư Khả nhìn tôi một chút, rồi lại nhìn chân tôi
một chút, nói thầm: “Tự làm khổ.”

Tôi hận không thể cởi giày ném lên mặt cậu ta, cân
nhắc một chút rồi nói với Tiểu Tây: “Tiểu Tây, như vậy đi, em nghĩ không cần
nhiều người cùng đi mua máy tính như vậy đâu. Ba người chúng ta mua một cái máy
tính, vào cửa hàng có khi người ta còn nói chúng ta muốn đánh cướp.”

Tiểu Tây cười: “Sẽ không đâu, đã đi đến đây rồi, anh
đi mua cùng em đi.”

Tôi cố chấp nói: “Không cần, thật sự không cần. Em đi
cùng Phương Dư Khả là được.”

Tiểu Tây có chút xấu hổ, gãi gãi đầu: “Vậy được rồi,
anh về xem bóng đá. Khi mua được rồi thì nhắn tin cho anh.”

Tôi gật đầu: “Vâng, nhất định. Làm phiền anh rồi, Tiểu
Tây.”

Nhìn Tiểu Tây một mình bỏ đi, trong lòng tôi cũng kỳ khó
chịu. Vì sao đã đun nước sôi rồi mà vịt đều bay mất? Quên đi, dù sao cũng còn
hơn là để anh nhìn thấy bộ dạng khập khiễng của tôi. Hôm nay thật quá thất
sách, đi giày rơm còn tốt hơn là đi cao gót a.

Tôi thở dài một hơi, cởi giày cao gót ra, nói với Phương
Dư Khả: “Chúng ta đi thôi.”

Phương Dư Khả chỉ chỉ chân tôi: “Đi như vậy a?”

Tôi nổi giận, tâm tình uất ức vừa rồi cũng bùng nổ
theo: “Đi thế này thì sao? Tôi muốn mát mẻ một chút không được à? Mất mặt cậu
chắc? Mật mặt thì cậu về đi. Hôm nay đã cố gắng làm đẹp, ông trời sao lại thích
làm khổ tôi thế chứ?” Nói một lúc, mắt tôi bắt đầu lên men.

Phương Dư Khả có chút luống cuống, cậu ta không ngờ
lần này tôi bạo phát hoàn toàn như thế: “Tôi không có ý này. Tôi nói chân trần
đi rất khó chịu, nhỡ may đứt chân có thể bị uốn ván, hay gì đó.”

“Cậu nguyển rủa tôi đấy à? Vậy làm sao bây giờ a? Cậu
cõng tôi chắc? Câu cho là đang đóng phim à? Cậu nghĩ cậu là công tử cao quý nhà
ai? Hơn nữa tôi cũng không phải cố bé lọ lem, tôi là cô gái kim cương xinh đẹp
vô địch!” Tôi càng nói càng xa, đại khái là tức giận đến phát điên rồi, nói cái
gì cũng chẳng có chút liên quan.

Phương Dư Khả vui vẻ: “Nói cái gì vậy chứ? Cô muốn tôi
cõng cô thì cứ việc nói thẳng a. Cô không nói tôi sao biết cô muốn tôi cõng cô?
Cô nói thẳng có khi tôi cũng cõng cô không chừng nha?”

Cậu ta khoác lác như Đường Tăng niệm kinh trong Tây Du
Ký. Lần đầu tiên tôi mới biết Phương Dư Khả cũng biết ba hoa.

Tôi nhìn chằm chằm Phương Dư Khả, không nói gì.

Phương Dư Khả bị tôi nhìn có chút hoảng hốt, sợ hãi
hỏi tôi: “Sao không nói gì?”

Tôi hừ một tiếng: “Phương Dư Khả, cậu có hai tính cách
à? Sao bỗng nhiên từ sát thủ mặt lạnh biến thành Đường Tăng ngây thơ như thế?
Sau này khi cậu thay đổi tính cách thì báo cho tôi biết trước một tiếng để tôi
còn chuẩn bị tâm lý, tôi sợ tâm hồn yếu đuối của tôi không chịu nổi loại đả
kích này. Nhỡ may tôi không cẩn thận mà gầy hạc sương mai, cậu đành lòng làm mẹ
tôi thất vọng sao?”

Phương Dư Khả buồn cười phản bác: “Tôi tâm thần phân
liệt làm sao lợi hạ bằng cô a? Trước mặt Tiểu Tây còn giả dạng như tiên nữ
không cần ăn uống, trước mặt tôi lại như phụ nữ chanh chua.”

“Cái gì mà phụ nữ chanh chua? Cậu nói ai là phụ nữ
chanh chua?” Tôi chống hông hỏi cậu ta.

“Nhìn tư thế của cô như thế, chân không, tay chống
thắt lưng, không giống phụ nữ chanh chua thì giống cái gì?”

“Ít nhất cũng phải là tiên nữ chân trần, tiên nữ, biết
chưa?”

“Mẹ kế của tiên nữ thì có.”

Tôi tức giận, rống lên với cậu ta: “Cậu đi mua giày
cho tôi ngay!”

Thật ra cách chỗ chúng tôi cãi vã không xa có một siêu
thị thời trang. Phương Dư Khả cầm đôi cai gót của tôi đi để so sánh kích cỡ.
Một lúc sau cầm một đôi giày thể thao về.

Phương Dư Khả vẫy vẫy đôi giày thể thao: “Tiên nữ, có
cần tôi quỳ xuống thay giày cho cô hay không?”

“Cái này không được. Công việc thần thánh như thế phải
để cho ông xã nhà tôi làm, không thể để cậu trục lợi.” Tôi giật lấy đôi giày.

“Hừ! Ngay cả váy, cả quần, nay lại cả giày không phải
đều là tôi mua sao?” Vẻ mặt Phương Dư Khả rất thối.

Tôi vội vàng rút một tờ nhân dân tẹn chuẩn bị để mua
máy tinh ra: “Trả cậu, trả cậu, cứ làm như sợ tôi thiếu tiền cậu vậy. Cũng
chẳng phải hàng hiệu gì, cậu có cần nhắc mãi thế không? Dù sao cậu không mua
quần áo trẻ con cho tôi là được.”

Vẻ mặt Phương Dư Khả lại càng thối. Cậu ta nhét tiền
vào trong túi xách của tôi, bốc hỏa phừng phừng đi phía trước.

Đi xong giày thể thao, tôi lập tức có thể bước đi như
bay. Tôi đuổi theo cậu ta: “Đại ca, em nói đùa với đại ca thôi. Em đây không
danh không phận, sao có thể để đại ca tiêu pha mua quần áo cho. Lần trước cũng
chỉ là tình cờ thôi, đúng không?”

Sắc mặt Phương Dư Khả vẫn chưa dịu lại: “Có danh phận
mới có thể mua quần áo, vậy mua quần áo là chứng minh có danh phận sao? Thật
là.”

“Cậu nói chuyện có nghe trọng điểm không vậy?” Tôi
cũng phát hỏa, cậu ta cũng chẳng phải ông xã nhà tôi, vì sao tôi phải dỗ dành
cậu ta nha. “Trọng điểm của tôi là, trọng điểm là —” Trọng điểm của tôi là cái
gì nhỉ, tôi bị cậu ta làm cho hồ đồ rồi.

Vẻ mặt cứng nhắc của Phương Dư Khả đột nhiên nở nụ
cười: “Cô xem cô đi, tính tình sao vẫn hấp tấp như vậy nha?”

“Đừng có làm như tôi rất thân quen với cậu đi. Cái gì
gọi là vẫn hấp tấp như vậy? Tính tình tôi rất tốt, bình thường đều nói năng nhỏ
nhẹ êm tai, luôn là thục nữ, bình thường người ta còn chê giọng nói tôi quá mức
ôn hòa. Chỉ có cậu mới thích gây sự, không thể trách tôi.”

Miệng Phương Dư Khả cũng sắp kéo đến mang tai: “Ừ,
trước đây cô thật sự là thục nữ, tuyệt đối là thục nữ!”

Tôi bị cậu ta cười đến mức có chút hoảng hốt. Hồi ở
phổ thông tôi cũng có lúc dũng mãnh, nhưng khi đó chúng tôi còn chưa quen biết
nha, cậu ta sao lại cười như cái gì cũng biết vậy. Tôi trừng mắt liếc cậu ta:
“Này, cười cái gì mà cười? Diện mạo tôi có chỗ nào không giống thục nữ đâu?”

Phương Dư Khả vẫn đang cười: “Đầu tiên chúng ta bàn về
việc cô có phải là nữ không, sau đó rồi mới chúng minh cô là một thục nữ.”

Tôi tức giận đến cực điểm: “Cậu chứng minh đi chứng
minh đi, chứng minh tôi không phải là nữ đi!” Những lời này hơi lớn tiếng một
chút, khiến cho người bên đường đều ghé mắt sang.

Phương Dư Khả có chút xấu hổ: “Cô cũng cởi mở quá nhỉ,
giữa nơi công cộng bảo tôi chứng minh cô là con gái.”

Tôi rốt cuộc tức giận xoay lưng đi.

Đến trước Thung lũng điện tử, Phương Dư Khả hỏi tôi:
“Cô chủ yếu dùng máy tính làm gì? Công dụng khác nhau thì chọn lựa cũng khác
nhau.”

Tôi hì hì cười: “Đánh chữ.”

Phương Dư Khả ngẩng đầu nhìn trời, lúc lâu mới hỏi tôi
một câu: “Xin hỏi vị đồ ngốc này, ngoại trừ đánh chữ còn làm gì khác?”

“Lên mạng.”

“Xin nói cụ thể một chút.”

“Ví dụ như lên BBS, dạo diễn đàn, đọc truyện online,
viết thư tình cho ông xã.” Tôi đếm đếm trên đầu ngón tay.

“Lại cụ thể một chút, vị ông xã ấy là?”

“Đương nhiên là Tiểu Tây.” Nói xong mới phát
hiện nói nhầm, lập tức làm động tác kéo phéc-mơ-tua trên miệng: “Trời biết, đất
biết, cậu biết, tôi biết, biết chưa?”

Phương Dư Khả bỗng nhiên không nói gì, chỉ nhìn tôi
chằm chằm. Tôi thấy sợ hãi trong lòng, bổ sung thêm: “Cùng lắm thì để Như Đình
biết.”

Phương Dư Khả bất đắc dĩ cười nói: “Chu Lâm Lâm, cô
không cảm thấy giữa chúng ta lại có thêm một chuyện bí mật sao?” Không đợi tôi
đáp lời, cậu ta lập tức bước vào cửa hàng vi tính.