Hưu Thư Khó Cầu

Chương 22: Chương 16


Có câu thành ngữ thế này: chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng. (chó cậy thế chủ)

Bây giờ tôi mới cảm thấy câu thành ngữ này nói rất hay, rất rất rất chuẩn xác, rất rất rất đúng với Mục vương phi!

Ba tôi thường nói, trên thế giới này vốn không có chó, con người thuần hóa được loài chó sói, ba thời đại sau mới có chó săn, mãi về sau nữa, mới
có chó Nhật, chó Bắc Kinh, chó phốc…

Vì thế cho nên, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, nói xa nói gần, cũng có thể gọi là “sói dựa thế người”

Lúc này, Vượng Trạch mượn câu “sói dựa thế người” nằm bên giường của chủ
nhân nó, cản đường tôi. Tiểu ngu ngốc thấy tôi kích động bước vào, cũng
không thèm lên tiếng, có lẽ đang nghỉ trưa.

Tôi vốn không định so
đo với Vượng Trạch, bước tới bên giường, định báo tin vui mang dầu hoa
hồng trong tay đưa cho An Lăng Nhiên. Thế nhưng, có lẽ hôm nay Vượng
Trạch bị trúng tà thì phải, cứ nhìn tôi nhe răng nhếch mồm, nói sao cũng không cho tôi bước tới bên giường.

Tôi bước qua trái, nó liền
nhếch mồm di chuyển sang trái, còn dùng cái móng vuốt sắc bén giả bộ gãi gãi như muốn thị uy với tôi; tôi né sang phải, nó cũng nhe răng cảnh
cáo bước sang phải, cái mũi vừa nhíu nhíu, lộ ra hàm răng nanh đều vo.

Tôi đứng trước bậc thềm run rẩy, con sói này nuôi chưa quen sao. Câu nói
này ba tôi, ông nội tôi, ông cố tôi, ông cố nội tôi…đã nói qua. Đương
nhiên, ông cố tổ tôi tôi còn chưa có phước để gặp mặt, dù sao mấy đời tổ tông đều nói như vậy, đến ngay cả bác Triệu Tôn Tường chuyên lồng tiếng chương trình “thế giới động vật” cũng từng nói thế.

Thế nhưng tới tên tiểu ngu ngốc này, cũng y chang.

Vượng Trạch hết lòng bảo vệ chủ nhân, đến cả Kỳ nhi cũng không sánh bằng. Mấy ngày nay, có lẽ Vượng Trạch thấy tôi bất hòa với An Lăng Nhiên, vì thế
mới nhắm mắt theo đuôi sát bên cạnh An Lăng Nhiên, kể cả lúc ngủ trưa
cũng không chịu buông tha cho hai vợ chồng trẻ chúng tôi.

Tôi đứng ngoài bậc thềm suy nghĩ một hồi, cuối cùng quyết định không nên so đo
với con súc sinh này, vì thế ngồi xuống bàn. Kể cũng lạ, tôi vừa ngồi
xuống, Vượng Trạch liền thu lại hàm răng sắc bén của mình, cũng là bộ
dáng cúi đầu quy phục nằm dưới đất.

Tôi cười “Hắc” một tiếng, bật người đứng lên, nó cũng “Ô ——” rống một tiếng, hung thần ác sát đứng dậy.

Tôi lại ngồi xuống, nó cũng ngồi xuống.

Tôi tiếp tục đứng lên, bốn cái móng vuốt của đó cũng chống đất.

. . . . . . . . .

Cứ lặp đi lặp lại vài lần như thế, đại khái tôi với Vượng Trạch đùa hơn
nửa canh giờ, khi cả hai bắt đầu mệt rã rời, An Lăng Nhiên rốt cuộc cũng chịu tỉnh lại.

Hắn cựa cựa mình, không lên tiếng xoay mình ngồi dậy.

Tôi bị kinh hãi một phen, da mặt lại theo bản năng run rẩy: “Ngươi tỉnh rồi sao?”

Tiểu ngu ngốc quả nhiên không thèm nhìn tôi, chỉ lo gọi tiểu nha hoàn vào,
dặn ôm Vượng Trạch ra bên ngoài cho ăn. Mẹ nó Vượng Trạch này hóa ra là một con sói đực – bực bội, ở trước mặt tôi thì sáu con mắt dựng thẳng,
bộ dáng như muốn ăn thịt người, lúc tâm trạng tốt hơn một chút, cũng chỉ dùng lỗ mũi hừ hừ hai tiếng. Nhưng lúc nằm trong tay tiểu nha hoàn
trong phủ, nó còn ngoan ngoãn hơn cả mèo, chẹp chẹp liếm tay tiểu nha
hoàn, một đôi mắt ngập nước chớp chớp còn quan sát người trước mặt, chỉ
còn thiếu mỗi nước phe phẩy đuôi với tiểu nha hoàn.

Đối với điều này, tôi cũng không thoải mái cho lắm.

Nói cả buổi, tình trạng của tôi ở Mục vương phủ càng ngày càng đi xuống.
Tiểu ngu ngốc thì quái gở với tôi, ngay cả con sói tiểu ngu ngốc đang
nuôi cũng không muốn nhìn tôi.

Một hồi thổn thức, tôi không thể không tiếp tục nịnh nọt lấy lòng An Lăng Nhiên.

Tôi đứng dậy, nói: “Tiểu ngu ngốc, ngủ xong chưa?”

An Lăng Nhiên hạ mí mắt không thèm lên tiếng.

Tôi thăm dò bước tới trước một bước, “Tiểu ngu ngốc, chiều nay ta dẫn ngươi đi bắt châu chấu chịu không?”

Vẫn không trả lời.

Tôi cũng chả phải là một người dễ dàng buông tha cho người khác, cầm hộp
dầu hoa hồng lại cười hì hì bước tới thêm một bước nói: “Tiểu ngu ngốc,
tỷ tỷ…….”

Còn chưa kịp nói xong, rốt cuộc An Lăng Nhiên cũng chịu ngẩng đầu, mở miệng vàng.

Hắn ngẩng đầu, một đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm tôi, buồn bực nói: “Ai là đệ đệ của ngươi?”

Tôi chậc lưỡi, ngươi không cần phải nói. Nếu tính bằng đầu ngón tay, tôi
còn nhỏ hơn An Lăng Nhiên vài tuổi. An Lăng Nguyệt nói, ca ca cô ấy hai
mươi lăm tuổi, kiếp trước tôi dù gì cũng hơn hai mươi, nhập vào thân thể Ô bố lạp thác công chúa này càng thê thảm hơn, bảo là niên phương hai
chín, chẳng phải so với An Lăng Nhiên còn lớn hơn rất nhiều sao, vì lẽ
gì tôi lại phải gọi hắn một tiếng “đệ đệ”?

Cúi gập đầu, tôi rưng rưng thở dài.

Tiểu ngu ngốc mặc dù ngốc, nhưng náo loạn ầm ĩ cũng đều dữ dội hơn bất kì ai.

Vung tay áo, tôi định xoay người bước ra khỏi phòng.

Ai ngờ mới bước được một bước, lại đột nhiên nghe An Lăng Nhiên ở phía sau hỏi: “Tay ngươi đang cầm gì thế?”

Tôi mừng rỡ, quay đầu lại nhe răng cười ngọt ngào, giơ dầu hoa hồng lên
quăng nguyên một đoạn dài: “Có phải ngài đang vì phong thấp đau nhức
xương cốt, té ngã bị thương, đau đầu nhức óc mà phiền não? Có phải ngài
vì không thể đá cầu, không thể leo núi, không thể ngắm hoa uống rượu mà
buồn bực không? Không cần sợ! Dầu Hoa hồng chuyên dùng ngoài da, hiệu
quả rõ rệt, trong vòng N ngày, bảo đảm với ngài thuốc đến bệnh trừ. Vui
lòng phân biệt dầu hoa hồng chính hiệu ở các cửa hiệu lâu đời, sản phẩm
khác nhau công dụng cũng khác nhau.”

Tôi nở nụ cười đúng chuẩn của một nhân viên quảng cáo, nhìn về phía An Lăng Nhiên, hắn chỉ lại hơi
nâng mí mắt lên, rồi “à” một cái.

Tôi thực thất vọng.

Tương đối thất vọng.

Không ngờ, trong thời đại này, con người lại có thể phát triển tới mức như
vậy, ngay cả tin vui của quảng cáo mang lại cũng có thể mặc kệ.

Tôi thực khó hiểu.

Tương đối khó hiểu.

Không phải trước đó tiểu ngu ngốc vì tôi không mua dầu hoa hồng cho hắn nên
mới bực bội sao? Sao bây giờ dầu hoa hồng nằm ngay trước mắt, hắn cũng
không có tí gì vui vẻ hết vậy? Không ôm cổ của tôi mà lải nhải kêu
“nương tử”?

An Lăng Nhiên quả thực không như tôi đoán trước, hắn
còn lầm bầm nói: “Không nên tới đây?” Bộ dạng này, cũng không khác gì
Vượng Trạch, đúng thật là chủ nhân sao vật nuôi ấy.

Tôi đột nhiên cảm thấy câu nói này có phần chua xót, nhưng lại không biết vì sao.

Còn cầm hộp dầu hoa hồng trong tay nói: “Trương Thế Nhân, không, không đúng, Trương đại phu mua”

An Lăng Nhiên lại “à” tiếp, “Coi chừng vài ngày nữa Lão Trương tới đòi bạc của ngươi.”

Lời này đúng thật là nhắc nhở tôi, bản lĩnh lừa gạt của Trương Thế Nhân quả thực khiến tôi bội phục sát đất, nếu không sớm kêu Kỳ Nhi đem bạc mang
đến cho hắn, nói không chừng hắn còn đòi tiền lãi, ngay cả bản thân tôi
lỗ vốn với hắn cũng không hay biết. Một bên sợ hãi lo lắng không yên,
một bên đầu óc tôi đột nhiên đổi hướng.

Hí! Tên tiểu ngu ngốc này
phun rõ từng chữ, suy nghĩ nhanh nhẹn, tôi với Kỳ nhi còn chưa kịp nghĩ
tới chuyện vì lọ dầu hoa hồng này mà bị Trương Thế Nhân lừa thêm tiền,
hắn đã sớm nghĩ ra trước. Đây là chuyện mà một tên ngốc có thể nghĩ tới
hay sao.

Tôi nhìn cái người quái dị này mà trừng to hai con mắt, kỳ quái lạ lùng trừng An Lăng Nhiên.

An Lăng Nhiên dường như cũng phát hiện mình nói sai, ho khan một tiếng,
cười tươi như hoa, hì hì nói: “A? Dầu hoa hồng này không phải dùng để
thoa lên lưng cho Nhiên nhi sao?”

Giọng điệu không còn chút khàn
khàn thâm trầm, tiểu ngu ngốc khôi phục lại dáng vẻ hồn nhiên khờ khạo,
trạng thái ngu ngốc của “giọng trẻ con vô hạn”, tôi cũng lười suy xét
nhiều, chỉ cần tiểu ngu ngốc đừng giận dỗi tôi nữa là tốt lắm rồi, vì
thế “Ừ” gật đầu.

Đợi tôi ngẩng đầu lên, tiểu ngu ngốc lại làm một việc khiến tôi kinh hãi thế tục.

Hắn tao nhã nhấc tay, đang cởi. . . . . . từng lớp từng lớp quần áo của mình.

Con mắt tôi thiếu điều muốn rớt ra ngoài, theo phản xạ phóng lên trước một bước, nắm chặt ngực áo nói:

“Ngươi, ngươi muốn làm cái gì?”

Tiểu ngu ngốc vô tội chớp mắt, “Cởi quần áo a.”

“Nói thừa, ta đương nhiên biết ngươi đang cởi quần áo, ngươi cởi quần áo làm gì?”

Tiểu ngu ngốc bĩu môi, tựa hồ có chút oan uổng.

“Không phải nói giúp ta thoa thuốc sao?”

Khụ khụ, đúng rồi, vết thương của tiểu ngu ngốc ở trên lưng, không cởi quần áo ra làm sao thoa thuốc. Tôi tự làm xấu mình một phen, khuôn mặt của
công chúa này lại nóng đến đỏ bừng.

Tôi nói lắp bắp: “Vậy thì ngươi đến chỗ ghế quý phi mà cởi, giường chật chội, không thoa thuốc được.”

Tôi xin lỗi tiểu ngu ngốc, là tôi gạt hắn. Thật ra kêu hắn tới ghế quý phi
cởi áo ra không phải là vì không thoa thuốc được, mà vì tôi sợ chính
mình máu huyết sôi sục rồi chết mất. Mặc dù tân giường của chúng tôi rất lớn, có thể nằm ngủ đến bốn năm người, nhưng ngoài mép giường lại bị
từng lớp từng lớp bình phong che lại hơn phân nửa, nếu mà muốn thoa
thuốc, hai người nhất định phải ngồi đối diện với nhau, đối mặt với một
mỹ nam để trần, mặc dù chỉ là một tên ngốc… nhưng tôi sợ bàn thân tôi
nhất thời kiềm chế không được mà quật ngã hắn, thế nên đến chỗ ghế quý
phi rộng rãi vẫn hơn.

Có điều, tôi lại tính sai nữa rồi.

Ghế quý phi không chỉ rộng rãi, người tựa lưng vào cửa sổ, mà còn chiếu sáng ngời.

Tiểu ngu ngốc ngồi ở chỗ này thì sáng như ban ngày, quyến rũ động lòng người mà trình diễn mỹ nam thoát y, hết sức yêu nghiệt, quá trời gợi cảm, so
với ánh sáng hơi tối tối trên giường đúng là càng khiến tôi thêm buồn
bực khó chịu. Vì vậy việc tôi có thể làm, cũng chỉ có thoa hương vào
lòng bàn tay sau đó chà rồi chà, với cái cổ vừa nuốt nuốt nước miếng.

Vì vậy sau một hồi, tôi chợt cảm thấy tôi giống một phú bà giàu có bao
nuôi tiểu bạch kiểm, An Lăng Nhiên đang quyến rũ tôi quật đổ hắn chính
là tên tiểu bạch kiểm đó.

Thế nhưng, tên tiểu bạch kiểm trước mặt
này làn da không đen cũng không trắng, làn da màu mật ong khúc xạ dưới
ánh sáng mặt trời đúng thật mê người. Bình thường tiểu ngu ngốc vẫn được nuôi nấng ở Mục vương phủ, mỗi ngày ngoài việc ăn chính là ngủ, nhiều
nhất cũng là đến Tinh Nhu Các đập muỗi, ra sau vườn bắt châu chấu, tuyệt đối có thể nuôi thành một tên béo.

Đúng là không ngờ tới được a,
thân thể tiểu ngu ngốc cũng khá cường tráng mạnh mẽ, dáng người này,
diện mạo này… tuyệt đối có thể câu dẫn người khác phạm tội, hơn nữa còn
không phân biệt nam nữ.

Đang lúc tôi mơ tưởng xa xôi, An Lăng Nhiên a một tiếng:

“Đây là cái gì?”

Nói xóng, ngón trỏ và ngón cái còn vuốt vuốt, tôi cố gắng kéo lại suy nghĩ, định thần xong mới thấy, kêu to ra tiếng:

“Ôi nha, tiểu ngu ngốc, sao ngươi lại bị chảy máu nè ?”

Tiểu ngu ngốc cười tủm tỉm lại nhìn tôi, “Máu này hình như không phải của ta, nương tử là mũi ngươi chảy máu .”

Lưng tôi cứng đờ, tay không kiềm chế được tự mình sờ sờ cái mũi ướt sũng.

Hổ thẹn a hổ thẹn, cô công chúa này đúng là mất lịch sự thật, mới vậy thôi đã chảy máu cam. Cũng may tiểu ngu ngốc là tên ngốc, bằng không. . . . . .tôi không muốn sống a!

Tiểu ngu ngốc nói: “Bắt đầu thoa thuốc chưa?”

“Liền đây.”

Tôi lấy khăn tay lau lau cái mũi, lúc này mới run rẩy mà duỗi mống vuốt. . . . . . Không đúng! Là ngón tay ngọc ngà xoa quanh chỗ vết thương bầm tím mới đúng.

Có lẽ do tôi rất mạnh tay, tiểu ngu ngốc đau đến nỗi la lên rồi nói: “Nương tử, sao giống như ngươi đang chà thuốc quá vậy.”

Tôi tôi tôi, thật sự không phải là lỗi của tôi, là do ý chí của cô công
chúa này không kiên định, thấy trai đẹp là rối loạn phương hướng, tôi
hung hăng tự tát mình một bạt tai, lúc này mới nhanh chóng thoa thuốc
lên lưng tiểu ngu ngốc.

Vì động tác thật sự cực kỳ mờ ám, bản công chúa lại nắng mưa thất thường, nên cần phải tìm đề tài nói chuyện:
“Tiểu ngu ngốc, ngươi, mấy ngày nay ngươi rốt cuộc giận ta vì chuyện
gì?”

Tiểu ngu ngốc không lên tiếng, còn nghiến răng kêu “rột rột”.

Tôi nói: “Xoa hơi nặng tay hả ?”

Tiến sát lại gần tiểu ngu ngốc mới thấy, rõ ràng hắn còn nghiến răng giận dỗi.

Ách ~ bộ ta khiến ngươi giận thật sao ?

An lăng nhiên nói: “Ta hỏi ngươi, có phải ngươi với Kỳ nhi đang có mưu đồ bí mật gì không?”

Tôi kinh hãi, không cẩn thận, dùng sức đè lên vết thương tiểu ngu ngốc, hắn đau đến nỗi kêu trời.

Hắn nói đúng, sau khi Văn Mặc Ngọc nói cho tôi biết chân tướng sự thật, tôi với Kỳ nhi quả thật đã có âm mưu.

Âm mưu lập kế hoạch rời khỏi Mục vương phủ.

Quả thật hôm đó, tôi biết Mục vương phi lừa tôi gả vào phủ, tôi liền hạ
quyết tâm phải rời khỏi cái lồng chim này, không muốn sống cùng với con
phụng hoàng trụi lông kia. Kỳ nhi từng nói, nếu bỏ trốn, nhất định không thành công, ngược lại làm ảnh hưởng đến quan hệ bang giao hai nước, chỉ có thể dùng chính sách lấy lùi làm tiến là tốt nhất.

Tôi hỏi, vậy dùng cái gì là thượng sách?

Kỳ nhi nói, đương nhiên là dùng kế gậy ông đập lưng ông rồi, náo cho Mục
vương phủ đến gà chó không yên, báo thù một phen, khiến cho Túc Phượng
chịu không nổi, rồi hưu tôi.

Diệu kế diệu kế, Kỳ nhi quả thật là thiên sứ mà ông trời phái xuống cho tôi.

Diệu kế này không gì tốt hơn, làm cho Mục vương phủ gậy ông đập lưng ông,
lừa tôi vào rồi lại phải tự mình tống ra ngoài, như vậy vừa là không
phải lỗi của bản công chúa, đến lúc đó còn có thể trả đũa.

Cho
nên, từ hôm đó đến giờ Kỳ nhi đang nghiên cứu Trung Nguyên “Thất xuất
chi điều”, muốn tìm trong đó ra một hai điều để lập kế hoạch.

Không ngờ là, tiêu ngu ngốc lại biết.

Tôi dưới đáy lòng im lặng rồi lại im lặng, trước đó mấy ngày Kỳ nhi có tận
tâm nhắc nhở tôi một chuyện mà khiến tôi không thể không tự hỏi.

Kỳ nhi nhắc nhở tôi chuyện tiểu ngu ngốc nhược trí.

Cô ấy nói, An Lăng Nhiên nhìn thì thấy điên điên khùng khùng, gặp vấn đề thì lại tỉnh táo, cứ giống như giả bộ.

Lúc đó tôi đang ngồi sau hoa viên hóng mát nghe nhạc uống trà, nghe xong
câu này liền cười ha ha. Tôi được gả cho một tên ngốc, nếu ngay từ đầu
đã là như vậy, về sau tôi lại nhất định phải rời khỏi cái Mục vương phủ
chốn thị phi này, thoát khỏi mấy cái âm mưu quỷ kế của bè phái thái tử,
bè phái Huyền Nguyệt gì đó, cần gì phải quan tâm tới chuyện hắn ngốc
thật hay ngốc giả.

Nhưng lúc này, tiểu ngu ngốc lại phát hiện âm
mưu của tôi và Kỳ nhi, nói không chừng sau này còn cản trở kế hoạch của
tôi, chuyện này không được hay cho lắm.

Tôi nói: “Hóa ra ngươi nổi nóng vì chuyện này?”

An Lăng Nhiên lại có hơi giận dỗi, còn bực bội nói: “Lúc trước là do ngươi tự lựa chọn ở lại, ngươi ——” (Các bạn chú ý cái câu này nhé, nhớ lại cái đêm động phòng xem, làm sao anh Nhiên biết được, có bí ẩn gì ở đây???)

Dừng lại một hồi, mới nói: “Ngươi không được đổi ý!”

Hai mắt tôi hừng hực lửa giận, NND, ngươi nghe ta nói lựa chọn ở lại lúc nào hả, là nương của ngươi lừa ta đến! Lừa ta đến!

Tôi bực mình, từ trên cái ghế đệm ngồi dậy. Còn chưa kịp nói thêm câu nào, lòng bàn chân không ổn, đột nhiên lại bị vướng.

Bỗng chốc trời đất quay cuồng, sắp ngã về phía An Lăng Nhiên, An Lăng Nhiên
thấy vậy cũng muốn nhào tới đỡ tôi, nhưng cái vật dưới chân thì lại vô
cùng phiền phức, không ngờ lại còn ngáng chân tôi, tôi bất đắc dĩ, đành
phải nhắm mắt toàn thân nhào đại lên người An Lăng Nhiên, phút chốc, chỉ nghe “bẹp” một tiếng, tôi giống như đụng vào hai cái vật gì đó mềm mềm
êm êm.

Mở to mắt ra thấy, trong lòng rối rắm nhộn nhạo không nói nên lời.

Tôi với An Lăng Nhiên, miệng đối miệng, đang hôn nhau say sưa.

Tâm hồn của tôi “ầm” một cái xịt khói, nhấc đầu lên, không biết nên bay về
hướng nào, ngoài cửa tiểu nha hoàn Ngân Linh đang cười vui vẻ chẳng
kiêng dè gì bước vào: “Vượng Trạch, đừng chạy”

Tôi liếc mắt sang
nhìn, cái thứ vừa rồi ngáng chân tôi hóa ra không phải ai khác, chính là con tiểu súc sinh Vượng Trạch ăn no nê rồi tới tìm chủ.

Tôi dám chắc, kiếp trước tôi với nó nhất định có thâm cừu đại hận.