Hưu Thư Khó Cầu

Chương 3


Chương 3

Bởi vì không có chú rể, nháo động
phòng, giở khăn voan, ẩm lễ hợp cẩn từng cái từng cái nghi lễ phiền phức dứt
khoát được miễn hết. Mặc dù ba mẹ chồng bị náo loạn hết một phen, nhưng Mục
vương phi xem ra cũng hiểu đạo lý, đến giờ Dậu, vẫn không quên sai lão bà tử
đem rau quả, các thức ăn nguội tới mỗi thứ đều có tám món, trong đó có một chén
cháo bào ngư được hầm trong niêu đất rất hợp khẩu vị với tôi, hương thơm ngào
ngạt, vào miệng ngon lành.

Đại thẩm thấy tôi ăn uống hăng say,
cũng vui vẻ đứng một chỗ không chịu đi, chỉ bảo rằng chén cháo này dù nhìn ư
đơn giản, thế nhưng chế biến rất công phu. Trước hết phải dùng loại gạo được
vận chuyển từ phương Bắc tới, nấu hỗn hợp gạo và nước suối trên lửa liu riu
ninh trong vòng nửa canh giờ, sau đó rắc lúa mì lên nồi cháo đang sôi, dùng lửa
to nấu nhừ trong vòng hai canh giờ, cuối cùng mới dùng nước bào ngư loại bỏ
sạch hoa giao, một nồi cháo bào ngư tìm hoa giao lúc này mới hoàn thành.

Tôi với Kỳ Nhi vừa nghe kể chuyện
say sưa, vừa nhét một chút tâm lót bụng, vừa thấy cái bát cạn đáy, đại thẩm
không đợi tôi mở miệng đã dọn bát đi, để lại cho tôi một phen oán giận. Chén
dĩa của quý tộc vốn rất nông, tôi vừa mới nếm được có một chút, hạ nhân của quý
tộc không hiền lành chút nào, cũng không hỏi xem chủ tử có ăn no không, cứ thu
dọn chén dĩa rồi mở cửa chuồn mất.

Thế nhưng là một cô gái rộng lượng
của thế kỷ 21, tôi quyết định những bất hòa này đều do tàn dư chế độ phong kiến
đầu độc nên không so đo với nam nữ phụ lão ấu, vì thế tôi và Kỳ Nhi nói chuyện
được một lát rồi bảo chuẩn bị dọn dẹp đi ngủ.

Nói đến chuyện từ lúc tôi xuyên qua
tới giờ chưa được yên tĩnh chút nào, một phen kinh ngạc lúc ban ngày. Đại kinh
là vừa mở mắt ra đã không biết bị cái tên đẹp trai nào giở trò, cường hôn; nhị
kinh là vô cớ bị Kỳ Nhi nhét vào kiệu hoa, xuất giá; tam kinh là vì cùng với vị
“cát ca” làm cho sợ hãi kia, bái đường. Quả thật là… một ngày nhiều màu
nhiều vẻ.

Bây giờ nằm trên một cái giường lớn
vô cùng thoải mái, mới đột nhiên phát hiện ra thể xác của vị công chúa này
không chịu nổi sức ép, vô cùng mệt mỏi, Kỳ Nhi cũng coi như lanh lợi, vừa giúp
tôi kéo kéo chăn vừa nói huyên thuyên:

“Công chúa nên đề phòng với Mục
vương phi, chuyện hôm này nô tì nghĩ bà ấy sẽ không bỏ qua đâu”.

Tôi nhắm mắt lại không lên tiếng,
mặc kệ đi mặc kệ đi, bây giờ tôi chỉ muốn ngủ một giấc.

Kỳ Nhi lại nói:

“Ngoài ra còn chuyện Phò mã đi làm
công vụ cũng rất kỳ quặc, nô tì vừa mới hỏi mấy nha hoàn trong phủ việc thế tử
đi đâu, các người họ ai cũng ấp úng”

Tôi đã nói Kỳ Nhi không tham gia
vào đội chó săn rất đáng tiếc, chậc chậc, mới đến vương phủ có nửa ngày, nàng
cũng đã tìm rõ được thật hư.

Kỳ Nhi lại nói: “Nô tì thấy chuyện
“cát ca” bái đường hôm nay đều do Vương phi toàn quyền sắp xếp, tỉ mỉ sắp đặt.
Mục đích chính là trả thù chuyện công chúa ngủ lại khách điếm, ngày mai công
chúa nhất định không được sơ suất”.

Kỳ Nhi chăm sóc chủ nhân tôi rất
tốt, nhưng tôi e rằng tối nay cô ấy sẽ không ngừng huyên thuyên ở bên lỗ tai
của tôi, liền dùng cái lỗ mũi “ân” một tiếng, trở người, đi ngủ.

Lúc tỉnh lại, đã là sau nửa đêm, Kỳ
Nhi thì chẳng biết tung tích ở đâu, ngược lại ở đây lại có một vị khách không
mời mà đến.

Nhìn chằm chằm tên Hắc y nhân đang
đứng bên giường của tôi, tôi theo bản năng rụt chân lại, mồ hôi lạnh nhỏ giọt.

Đại ca à, ngươi xem ngươi tới thì
cũng đã tới rồi, còn che mặt làm gì hả? Bộ ngươi nghĩ ngươi che mặt là ta
không có cách nhận ra đôi mắt phượng trong veo của ngươi chính là của cái tên
lúc ban ngày đã hô hấp nhân tạo giúp ta sao, chính là anh mắt phượng đẹp trai
thuận tiện giúp ta lau nước miếng sao? Cho dù trời tối mù mịt gương mặt của
ngươi cũng không cần phải như rừng rậm u ám ôm ngực đứng ở bên giường của ta a,
ngươi không biết người dọa người, dọa chết người sao?

Tôi há miệng thở dốc, nhưng lại
không phát ra tiếng.

A? Có khi nào là bị điểm á huyệt
như trong truyền thuyết? Hèn gì đại ca mắt phượng đẹp trai này lại cứ kiêu ngạo
mà đứng ở bên giường của tôi cũng không sợ tôi la lên.

Tôi vừa đỡ cổ vừa thử thử, mồ hôi
trên trán của rớt lộp độp. Ôi chúa ơi, ban ngày vị đại ca đẹp trai này giúp tôi
làm hô hấp nhân tạo thì cũng đành, giờ này là nửa đêm, hắn cũng
không cần phải lẻn vào đây cứu chuộc linh hồn của tôi chứ?

Ca mắt phượng đẹp
trai ánh mắt thâm thúy, hạ giọng nói:

“Công chúa thật sự muốn gả cho An
Lăng Nhiên?”

Nghe vậy, lưng tôi cứng đờ, mắt
choáng váng.

Có ý gì?

Đại ca mắt phượng đẹp trai thấy
thế, đột nhiên ánh mắt sáng quắc, kích động tiến lên một bước nắm lấy tay của
tôi run rẩy nói:

“Chỉ cần ngươi lắc đầu, ta có thể
lập tức mang ngươi đi!”

Tôi tiếp tục há hốc mồm, đủ loại sự
tình sáng sớm hôm nay bắt đầu nhanh chóng vận hành trong đầu óc tôi, phút chốc,
một suy nghĩ đáng sợ từ đáy lòng tôi xuất hiện, tôi cực kỳ sợ hãi. Nhưng bên
tai còn vang vọng giọng nói gì đó, tôi nín thở lại nghe, thiếu chút nữa là té
xuống đất.

Giọng nói kia cũng không chịu dứt,
triền triền miên miên mà cứ bên tai tôi hát:

Em là gió, anh là cát…

XX nhà ngươi cái XX! Sao cả cái tình tiết Hương phi và Mông Đan cũng đem vô
đây hả? Không chừng đại ca mắt phượng đẹp trai này là bạn trai cũ của công
chúa, công chúa vì nước hi sinh, tự nguyện gả vào Trung Nguyên, chàng trai si
tình này tâm liền trông ngóng theo sát tới đây. Lúc ở khách điếm, ca mắt phượng
đẹp trai phát hiện người mình yêu bị trái mận tra tấn đến chết đi sống lại,
liền giúp đỡ phun trái mận ra, thuận tiện độ khí. Sau khi cùng bọn Kỳ Nhi trở
về, hắn không tiện ra mặt, nên đợi đến bây giờ mới lẻn vào Mục vương
phủ?

Tôi sợ tới mức toàn thân run run, nếu để cho Mông Đan biết tôi là Hương phi
giả, không biết sẽ tra tấn tôi như thế nào. Ca mắt phượng đẹp trai thấy tôi run
lẩy bẩy, lại cho là tôi xúc động. Tròng mắt lóe sáng, ôn nhu nói:

“Ngươi đừng sợ, ta liền giải huyệt cho ngươi.”

Dứt lời, ngón tay ca mắt phượng đẹp trai xoát xoát hai cái lướt nhanh trên
ngực của tôi, bị ăn đậu hủ xong tôi chỉ thấy cổ họng hơi hơi căng thẳng, dường
như đã có thể nói chuyện được.

Ho khan hai tiếng, đầu óc tôi lại bị uốn cong thêm hai vòng.

Nếu ca mắt phượng đẹp trai này là tình lang của công chúa, hai người gặp
mặt nhau phải ôm đầu khóc lóc, tình ý triền miên mới đúng, tại sao lại điểm á
huyệt của đối phương chứ?

Bàn tay bị ca mắt phượng đẹp trai nắm chặt, lúc này tôi mới phát hiện bản
thân mình thất thần đến lợi hại.

Một phen đẩy đại ca đẹp trai ra, tôi đưa lưng về phía hắn trầm giọng nói:

“Ngươi đi đi. Tâm ý của đại hiệp bản cung xin nhận, nhưng nếu bản cung đã
gia nhập Mục vương phủ, lại cùng tướng công bái đường thành thân, bản thân sống
là người của Mục vương phủ, chết làm ma ở Mục vương phủ.”

Nói xong câu nói cuối cùng, đến bản thân tôi cũng phải run rẩy, buồn
nôn thật. Bất luận vị đại ca mắt phượng đẹp trai này có phải Mông Đan hay
không, nếu hắn đã che mặt, thì vị Hương phi giả tôi đây
đành tạm thời lấy cớ trời tối không biết hắn là ai vậy. A di đà phật thỉnh các
loại Bồ Tát phù hộ, nhất thiết không được lộ ra dù nửa điểm sai lầm, bằng không
mặc kệ người trước mắt này có phải là Mông Đan hay không, tôi cũng sẽ bị đại
biểu nhân dân trong Mục vương phủ gỡ thành tám mảnh.

“Ngươi ——” phía sau truyền đến một tiếng thở dài thật mạnh, một lát sau mới
nghe thấy hai chữ:

“Bảo trọng.” Sau đó là tiếng của sổ mở, tiếng gió lùa vù vù.

Thật lâu thật lâu sau, lâu đến nỗi sau lưng tôi đều ướt nhẹp mồ hôi, tôi
mới dũng cảm quay đầu lại xem xét. Trăng sáng nhô cao, cửa sổ mở toang, ca mắt
phượng đẹp trai quả thực đã đi rồi. Tôi hung hăng thở phào nhẹ nhõm, còn chưa
kịp lấy tay vỗ vỗ trái tim nhỏ bé đã chịu đủ giày vò, tiếng đập cửa liền truyền
đến.

Tôi giật mình từ trên giường nhảy dựng lên, bất quá cũng không tốt, tiếng
đập cửa này là từ của lớn truyền đến, kèm theo, còn có tiếng gọi ngọt ngào của
Kỳ Nhi:

“Công chúa, nên rời giường rồi.”

Tôi lau một phen mồ hôi lạnh trên đầu, “Đến đây”.

Mở cửa trước, tôi quay đầu lại ngắm nhìn cửa sổ đã bị mở một nửa, bên ngoài
trăng sáng sao thưa, dựa vào! Lúc này rõ ràng vẫn là buổi tối, sao Kỳ Nhi lại
kêu tôi rời giường.

Ở trước cái gương đồng, tôi miễn cưỡng ngáp một cái lần thứ mười hai.

Đang chuyên tâm giúp tôi bới tóc Kỳ Nhi nhìn thấy hai cái đồng tiền lộ ra
xinh xắn, “Chắc tại tối hôm qua công chúa ngủ không được ngon?”

Tôi lặng lẽ cười một tiếng, ngoài miệng nói: “Không tồi không tồi”. Trong
lòng cũng đã thầm kêu rên một trăm lần, tôi vốn không ngủ có được hay
không? Bị vị đại ca mắt phượng đẹp trai làm phiền, còn chưa kịp chuẩn bị ngủ
tiếp đã bị ngươi mang theo ba tiểu nha hoàn hùng hùng hổ hổ tới gọi – rời
giường.

Tôi lần đầu chứng kiến cổ nhân chải tóc, đương nhiên ngạc nhiên gấp trăm
lần, mở to mắt nhìn chằm chằm Kỳ Nhi trong gương đồng, chọc cho ba tiểu nha
hoàn cười đến rơi nước mắt. Tôi cũng không so đo tính toán, chỉ nghe Kỳ Nhi
nói, Trung Nguyên không giống ở quê nhà, chải tóc cũng không giống nhau. Tôi
nghe xong mới phát giác hôm nay Kỳ Nhi cũng không chải tóc thành bím, ngược lại
giống mấy tiểu nha hoàn bình thường, chải búi tóc thành hình ngọc thố đính ở
trên đầu, trâm hoa, điếu trụy, ngay cả vòng tay và quần áo đều cùng ba người
kia giống nhau như đúc, bất quá Kỳ Nhi của tôi trời sinh lanh lợi, lại là tâm
phúc của vị công chúa xấu số trước kia, so với ba nàng tự nhiên là ba phần xuất
chúng hơn.

Thế nhưng so với cái kiểu đầu đầy tóc tối hôm qua, tôi cảm thấy kiểu tóc
này thiếu đi bảy phần linh khí, hơn ba phần cũ kĩ. Nghĩ đến đây, tôi không khỏi
thổn thức, quả nhiên bước vào cửa Mục vương phủ, chính là người của Mục vương
phủ, mà ngay cả nha đầu, cũng lấy gà theo gà lấy chó theo chó.

Đầu óc đang ngao du đến lợi hại, tôi tự nhiên cảm thấy suy nghĩ trầm xuống,
kéo cái cổ cũng không thể nhúc nhích theo.

Nhìn búi tóc phượng hoàng to đùng trên đầu trong gương, cùng đủ loại các
thứ lay động, thoa cài tóc ngọc trai của công chúa, tôi líu lưỡi nói:

“Không cần phải mang tóc giả nặng như vậy chứ? Đổi cái khác được không?” Bộ
dạng này thật đúng là giống một con chim công.

Kỳ Nhi mở to mắt, “Đương nhiên không được!”

Một hồi nháy mắt ra hiệu Kỳ Nhi mới xoay người nói nhỏ với tôi:

“Chắc công chúa đã quên, lúc ở nhà mẹ đẻ, chúng ta đặc biệt mời người từ
Lạc Vân quốc đến dạy người, nữ tử xuất giá phải tuân thủ tam tòng tứ đức. Trong
tứ đức này dung nhan* của phụ nữ chính là điều quan trọng nhất.”

*Công dung ngôn hạnh.

Da mặt tôi run lẩy bẩy, khóe mắt liếc qua ba tiểu nha hoàn, vội vàng giả bộ
cười to ra vẻ như đã hiểu.

“Ha ha, làm sao lại không nhớ hả, ha ha ha!”

Chuyện tôi “mất trí nhớ” chỉ có mình Kỳ Nhi biết rõ, bằng không bị ba người
của Mục vương phủ này nghe thấy, nói không chừng có ngày truyền tới trong lỗ
tai của bà Mục vương phi nham hiểm kia, thế thì…không phải rất tuyệt vời
sao.

May mắn là, Kỳ Nhi rất dễ lừa, tôi nói tôi mất trí nhớ nàng cũng tin, đúng
là một đứa nhỏ ngu ngốc chỉ biết bảo hộ chủ nhân, cũng không định bán đứng tôi
nói cho người của Mục vương phủ chuyện công chúa bị “mất trí nhớ”, tại hạ bất
tài, cũng may kiếp trước học chuyên ngành nghiên cứu cổ văn, biết được chút ít
tập tục của cổ nhân:

Con gái trước khi xuất giá, trong nhà nhất định phải mời chị dâu hoặc mẫu
thân đại loại là trưởng bối đến chỉ dạy con gái, sau khi xuất giá phải ưng
thuận hiếu kính với cha mẹ chồng, hầu hạ trượng phu, phải đoan trang hiền thục
như thế nào, phải làm một thê tử tốt ra sao.

Đương nhiên, hay nhất là ở phía sau, chị dâu hoặc mẫu thân sẽ lấy một ít
đông cung đồ dạy con gái làm sao nối dõi tông đường. Lạc Vân quốc so với tập
tục bộ lạc của công chúa khác xa một trời một vực, nói vậy chính là như vậy, đổ
mồ hôi mới có thể đặc biệt từ Lạc Vân quốc mời một người trên danh nghĩa là
“cô” đến dạy công chúa tam tòng tứ đức.

Nói tới tứ đức này, tôi cũng tính như là biết được một phần, vì thế nhanh
chóng khoe khoang học vấn để loại bỏ nghi ngờ trong lòng mấy tiểu nha đầu.

“Phụ dung ta biết ta biết, trong tứ đức còn có phụ đức, phụ ngôn, phụ
công.”

Tôi bắt đầu đếm ngón tay, Kỳ Nhi vừa lòng mà gật gật đầu: “Công chúa là kim
chi ngọc diệp, phu nhân lại là Vương phi, lần đầu tiên người đi thỉnh an, đương
nhiên phải ăn mặc trang trọng một chút mới xứng với thân phận của hai người.”

Tôi nhếch miệng không nói, không ngừng gật đầu, ấn tượng tốt trong lòng đối
với Kỳ Nhi bất giác lại tăng thêm ba phần.

Tiểu nha đầu dâng trà bên cạnh nói:

“Nếu thiếu phu nhân đã hiểu rõ, vậy cần phải nhanh lên, phòng bếp đã chuẩn
bị tốt củi lửa.”

Tôi nháy mắt mấy cái, có chút không tin vào lỗ tai mình.

“Đùa đấy hả?” Củi lửa? Chẳng lẽ Lạc Vân quốc bọn họ có thói quen tắm rửa
lúc sáng sớm? Ách ~ phải chi có thời gian rảnh rỗi, tôi tình nguyện trở về
phòng ngủ thêm một lát.

Một tiểu nha hoàn khác thấy tôi hỏi vậy, trái lại thể hiện thái độ khá tốt.

“Thiếu phu nhân chỉ mới đến, đại khái có điều không biết, cô dâu mới của
Lạc Vân quốc chúng ta điều phải tự tay mình pha trà cúng bái bài vị tổ tiên và
cha mẹ chồng, hành lễ như vậy mới được cho là có hiếu đạo”.

Ai phát minh ra cái quy tắc biến thái này hả? Ngủ cũng không cho tôi ngủ
một giấc ngon, lại bắt tôi đi xuống bếp tự mình nấu nước pha trà cho bọn họ?!

Kỳ Nhi thấy tôi trừng trừng mắt, lại kéo kéo ống tay áo nhẹ giọng nói:

“Công chúa không phải vừa mới nói sao? Tứ đức chính là phụ đức, phụ ngôn,
phụ dung và phụ công. Phụ đức, phụ ngôn Mục Vương phi từ lúc
cưới cô làm dâu đã cho người dò la rõ ràng, phụ dung này nô tì đã
giúp cô trang điểm xong rồi, còn phụ công… thì cứ dựa vào chính
bản thân của cô đi.”

Dứt lời, Kỳ Nhi lại vỗ vỗ bả vai của tôi coi như an ủi, đưa lưng về phía ba
tiểu nha đầu cho tôi một cái nháy mắt khó hiểu. Nhất thời, tôi có cảm giác kinh
khủng của một kẻ trộm thuyền bị bẽ mặt.

Ngoại trừ châm trà lạy tổ tiên, phụ công này… sẽ
không có cái gì không tốt đang chờ tôi đó chứ?