Hưu Thư Khó Cầu

Chương 5: Chương 4.2


Ở trong phòng bây giờ, ngoài Mục vương, Mục vương phi cùng vài nha
hoàn và bà tử bên cạnh, nghe nói ngồi hai bên trái phải và bên dưới còn
có 3 người khác nhau. Có lẽ là biểu muội Phương Viễn của Mục vương phi
cùng em trai và em dâu của Mục vương gia. Vì thời gian cấp bách, nên Kỳ
nhi vẫn chưa kịp tìm hiểu thông tin rõ ràng của ba người này. Thế nhưng
tôi nhìn ba cái tên mỏ nhọn nhiều chuyện bọn họ cũng chả có tốt lành gì. Trên danh nghĩa nói là đến xem con dâu mới về, không phải đến muốn coi
tôi làm trò cười sao?

Lúc này thấy tôi đột nhiên quỳ xuống, trong
mắt ba người này đều rực lên ánh sáng đủ màu. Nếu người ta đã vất vả như thế, ngồi cả buổi sáng cũng vì muốn xem trò hay, tôi sao lại không giúp bọn họ thành toàn!

Tôi thầm hắng giọng, trong mắt đầy ắp nước
mắt, ngẩng đầu dậy. Trong mắt Mục vương có phần kinh ngạc, Mục vương phi ngồi đối diện, làm bộ nâng tay áo lên lau nước mắt. Tôi âm thầm cười
mỉa: “Khi con dâu chờ lệnh đến Trung Nguyên liền quyết định, nhất định
phải làm thiên hạ đệ nhất vợ hiền. Bắt đầu từ thời khắc đó, con dâu đã
không quan tâm tên mình là gì. Trung Nguyên có câu nói, lấy chồng theo
chồng, lấy chó theo chó. Thế nên, phụ hãn* của con đặc biệt lấy cho con
một cái tên Hán gọi là —— Liêm Chi”.

*Phụ hãn: hoàng tôc người Hán thì gọi Phụ vương, còn dân du mục thì gọi là phụ hãn, đồng nghĩa là cha.

Yên lặng, yên lặng.

Yên lặng như chết.

Tôi một bên tiếp tục nức nở, một bên dùng khóe mắt quan sát bốn phương tám
hướng, có phải là diễn hơi bị quá không? Sao không có phản ứng gì hết ?

“Tốt lắm!” Một lúc lâu, trên đỉnh đầu tôi truyền đến giọng nói kích động khó mà kìm nén của An Lăng Tiêu, lại đỡ tôi đứng lên lần nữa. Anh mắt An
Lăng Tiêu nhìn tôi đã không còn như trước nữa.

“An Lăng Tiêu ta là một người thẳng thắn, chính là có sao nói vậy. Công chúa vừa mới vào
cửa, ta còn có chút do dự, lúc này xem ra…thật sự là lấy bụng tiểu nhân
mà đo lòng quân tử. Nếu đã như vậy, bổn vương từ chối thì thật bất kính, trước tiên gọi công chúa một tiếng Liêm Chi.”

Tôi nhìn An Lăng
Tiêu dõng dạc, bộ dạng hăng hái sôi nổi hái đầu người trên chiến trường, kìm lòng không đậu mà run lẩy bẩy. Đánh cho cái lương tâm ngủ gật của
tôi dần dần trở nên tỉnh táo, có phải tôi nói dối hơi quá đáng không?
Lừa những người khác còn được, Mục vương này từng chút một đều là tấm
lòng son, cái tình này tôi làm sao mà chịu nổi!

Chuyện này, đã
quấy nhiễu tôi một thời gian rất lâu về sau, thậm chí tôi thường hay gặp ác mộng. Trong mộng, An Lăng Tiêu oán giận hiện ra, vừa bóp cổ tôi vừa
hỏi: tại sao lại lừa ta, tại sao lại lừa ta?!!!

Về sau về sau đó
nữa, Kỳ nhi nói cho tôi biết, sau ngày hôm đó, trên đùi của nàng có thêm một vết bầm to. Nguyên nhân là do tôi biểu diễn thật sự rất khoa
trương, cô ấy mất sức của chín trâu hai hổ, nhéo đùi mới không cười ra
tiếng. Càng khủng bố hơn là, so với tôi đồng chí An Lăng Tiêu diễn càng
khoa trương hơn, thật sự là khổ thân cô ấy mà!

Cho nên mới nói,
tiểu nha đầu chính là tiểu nha đầu. Lúc đó Mục vương phi người ta cũng
nhìn ra tướng công bà đang cố ý thăm dò tôi, thấy chúng tôi một người so với một người càng diễn càng khoa trương hơn, cũng chỉ cười lạnh hừ một tiếng: “Trái lại cũng rất tốt!”

Ngồi ở phía dưới, biểu muội của
Mục vương phi thấy biểu tỷ mình lên tiếng, cũng sợ quá nhàn hạ, vuốt
mông ngựa cười khanh khách nói: “Cái tên này của công chúa ngược lại rất hay! Trách không được có câu, không phải người một nhà thì không vào
một cửa. Liêm Chi Liên Chi*, biểu tỷ ta tên Túc Phượng, công chúa kêu
Liên Chi, không phải vừa vặn là một nhánh hoa bị Phượng hoàng lửa của
biểu tỷ ta giẫm…lên sao?”

*Liên chi: hình như là hoa sen.

Cái bà biểu muội Phương Viễn quá ba mươi chết tiệt này, lại là một lão Từ
nương, nói chữ “giẫm” lại cố tình nhấn mạnh xuống. Tôi nghe mà nổi da
gà, nếu tôi biết mụ Mục vương phi này tên Túc Phượng, tôi sẽ gọi là Hải
Long, cắn chết ngươi, cắn chết ngươi! Ngao ngao ngao!

(Mèo lười: chị ơi, hình như rồng đâu có kêu như vậy… )

Mặc dù trong lòng đã đem Túc Phượng cùng biểu muội bà ta chà đạp chà đạp
hàng trăm hàng nghìn lần. Nhưng xét thấy quy tắc vàng đó là “Người dưới
mái hiên, không thể không cúi đầu” , tôi đang cân nhắc xem nên dùng từ
ngữ nào ôn nhu nhất, có hàm nghĩa ác độc nhất đánh trả Mục vương phi
kia, chợt nghe bên ngoài truyền đến một âm thanh vội vàng:

“Thiếu gia về rồi, thiếu gia về rồi!”

Giọng nói vang từ xa đến gần, từ thấp đến cao, bang bang bang vang vào phòng trong.

Nghe thấy tin này, bộ dạng xem náo nhiệt vừa rồi của mọi người đều thay đổi
sắc mặt. Ba cái tên người ngoài mỏ nhọn toàn bộ ngậm miệng hết, thở mạnh cũng không dám, như lâm đại địch*. Mục vương phi lại trở nên vô cùng
gấp gáp, bị kích động đến nỗi ra cửa ngóng trông. Mục vương còn kỳ quái
hơn, bộ dạng nghiến răng nghiến lợi tức giận quát: “Tên tiểu súc sinh,
biết về nhà rồi sao?” Dứt lời định lao ra giết người, cũng may có ba cái người ngoài kia dùng sức kéo ông lại khuyên bảo. Mục vương phi cũng chỉ nói, chờ Nhiên nhi trở về nói một hai ba bốn, lúc đó ông có động thủ
lần nữa bà tuyệt không ngăn cản.

*lâm đại địch: chắc là gặp trận lớn á.

Tôi nhìn xung quanh mọi người tập trung thành một vòng, cùng Kỳ nhi liếc nhau, rất ăn ý đứng vào trong góc.

Quả nhiên, tôi và Kỳ nhi đã dự đoán đúng. Cái gì mà đi tục vụ công sai, tất cả đều do công chúa qua loa tắc trách, tên An Lăng Nhiên này…đừng nói
là không phải do ghét công chúa Man Di ta, nên mới đào hôn đó chứ?