Hưu Thư Khó Cầu

Chương 9: Chương 6.2


Tôi với Nguyệt Nhi, giống như một đứa trẻ đơn độc trong đại dương bao la bắt được một cộng rơm, ra sức đem nỗi khổ tâm của bản thân đẩy ngược ra ngoài, cũng may Nguyệt Nhi là một cô nương nhã nhặn, lịch sự, dịu
dàng, thế nhưng vẫn im lặng mỉm cười không nói nửa chữ không phải.

Tôi nói: “Thiếu gia nhà ngươi sinh ra đã như vậy, sao lại kêu là một tên ngốc chứ? Ta… con bà nó chứ!”

Tôi còn nói: “Phu nhân nhà ngươi biết con trai mình là tên ngốc, sao còn
lừa công chúa…không phải, là ta đây gả vào chi chứ? Ta… bà của bà nó
chứ!”

Tôi lại nói nữa: “Lại còn gạt ta nói cái tên đại ngu ngốc
kia đi giải quyết công việc, khiến cho ta cũng phải ngu theo, bái đường
với con gà trống. Con mẹ nó, con gà trống kia còn có cái tên gọi cái gì
“Cát ca”? Ta “cát” cả dòng họ tổ tông An Lăng nhà các người! Tổ tông tổ
tông nhà các người”

Tôi liên tục liên tục nói, nói đến miệng khô
lưỡi ráo, nói cho đến sắc mặt của Nguyệt Nhi càng ngày càng khó coi, nụ
cười xinh đẹp ở môi biến mất không còn một mảnh.

Tôi lúc ấy còn
nghĩ, chẳng qua chỉ là một tiểu nha đầu, nghe tôi mắng, phát tiết cũng
quá sức chịu đựng, ai có thể biết, vị tổ tông ôn nhu đáng yêu, xinh đẹp
động lòng người này chính là em gái của chồng. Lần đầu tiên gặp mặt, tôi liền làm trò cười đem hết mười tám đời tổ tiên dòng họ An Lăng gia của
cô ấy mắng hết một lượt.

Chỉ có điều, cô em chồng của tôi là một
vị cô nương dịu dàng động lòng người, điển hình của một cô gái khôn
ngoan, thiên kim đại tiểu thư dịu dàng, sau khi nghe tôi mắng khóc lóc
kể lể xong, nuốt vào câu nói muốn giới thiệu, kéo ra nụ cười vô cùng khó coi ôn nhu nói: “Kỳ thật…thiếu gia cũng không xấu như người nói, lúc
trước huynh ấy đối xử với bọn muội tốt lắm…muội không vui, đều đi tìm
ca, không, đi tìm thiếu gia chơi đùa. Huynh ấy rất bình thường”

Còn nói, “Phu nhân lừa người gả vào đây nói thật không đúng. Bất quá chắc
công chúa từng nghe qua, “’Du tử trên người y, từ mẫu trong tay tuyến*’, nương, phu nhân bình thường mặc dù hơi độc đoán, nhưng đều để bảo vệ
huynh muội chúng tôi, ca, không…thiếu gia hai mươi lăm tuổi, cùng tuổi
với huynh ấy, nhiều vương tôn công tử quý tộc đã cưới tiểu thiếp, con
cái cũng đã hai ba đứa thành đàn, thiếu gia lại có vẻ rất cô đơn, phu
nhân lo lắng cũng là có tình có lý”

*mình không hiểu nghĩa câu này lắm, nên để nguyên văn, đại loại là con trai lưu lạc như áo mặc
trên người, người mẹ hiền chính là con đường gì đó.

Tôi uống
một ngụm trà, bắn con mắt hình viên đạn nhìn Nguyệt Nhi. Tôi cảm thấy
Mục vương phủ này chắc chắn là có vấn đề lớn, nghe ý tứ của nha đầu
Nguyệt Nhi này, việc công chúa được gả vào đây cũng rất đỗi kỳ quái. Bất quá ở trước mắt, tôi đang lo lắng là phải chăng người quản lý Mục vương phủ trước kia rất nghiêm khắc, vì sao ta chỉ mắng cả nhà An Lăng mà sắc mặt nàng từ tái nhợt lại chuyển sang bộ dạng hiện giờ? Càng nói càng
lắp ba lắp bắp, cái gì mà ca a tỷ a, nương a phu nhân, loạn hết cả lên.

Tôi đang thầm nghĩ xem nên trả lời nàng như thế nào, bỗng dưng nhìn thấy
một bóng dáng màu hồng phía xa xa đang vẫy vẫy tay với tôi, định mắt lại mới thấy, đúng là Kỳ nhi.

Kỳ nhi thở hồng hộc vọt tới trước mặt
tôi, ôi ô ơ a – ngâm cả nửa ngày, mới nói: “Công chúa, sao người lại
chạy tới đây? Nô tỳ tìm muốn chết!”

Nói xong, con ngươi đen láy
lại chuyển tới trên người Nguyệt nhi, hắc hắc cười thành tiếng, đột
nhiên khom lưng xuống, học dáng điệu của người Hán khom thành một cung
tròn có hình có dạng, ngoài miệng còn không quên chùi mật ong.

“Tiểu thư mạnh khỏe”

*Tớ định để là “Thỉnh an” nhưng từ này lại thường dùng cho vua chúa, hoàng
hậu. Còn “cát tường” lại dùng ở nhà Thanh, còn thường dùng ở giai cấp
cao hơn. Vì vậy tớ nhất quyết để mạnh khỏe luôn.

Sau khi nghe câu sau, lần thứ hai trong ngày tôi bị sấm sét bổ trúng hết năm lần.
Chép chép miệng, vả vào miệng, cứng mặt không biết nói gì, An Lăng
Nguyệt dường như cũng hơi xấu hổ, kéo kéo tay tôi nói:

“Tẩu tẩu
trách tội. Thật ra vừa rồi muội vốn định giải thích rõ, nhưng tỷ lại nói không ngừng…” Dừng một chút, có lẽ An Lăng Nguyệt cảm thấy bàn tay của
tôi đã lạnh đến dọa người, nên lại chuyển sang đề tài khác nói: “Lúc ca
ca và chị dâu thành thân, Nguyệt nhi phải thay An Lăng Gia cầu phúc ở
Mục Hoa tự không thể bỏ ngang được, cho nên không thể về tham gia hôn lễ của hai người, Nguyệt nhi có lỗi.”

Tôi thấy Nguyệt nhi nhu thuận
cúi người bái tôi, rốt cuộc cũng lấy lại được giọng nói của mình, nói
với nàng: “Không, không có sao, dù sao bái đường với gà trống cũng chẳng có gì hay để xem.”

Lời vừa ra khỏi miệng, toi chỉ biết lại làm
mất cân bằng. Bởi vì sắc mặt của An Lăng Nguyệt lại xanh rồi xanh, trên
khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp dường như còn treo thêm ba con hắc tuyến,
đầu cũng cúi càng lúc càng thấp.

Kỳ nhi vô cùng thông mình, sợ là
đã sớm nhìn ra kết quả, thấy tôi nháy mắt, vội pha trò nói: “Công chúa,
có lẽ chúng ta nên về trước, phu nhân đang tìm người đấy!”

Tôi vốn đang chờ những lời này, nhanh chóng nói: “Nguyệt Nhi này, ta phải đi trước, hôm nào lại tới tìm muội thưởng trà.”

An Lăng Nguyệt gật gật đầu, chỉ hơi bình tĩnh chút nói: “Chuyện vừa rồi
sau hòn giả sơn, là Tiểu Hoàn nha hoàn bên người muội thất lễ, mong tẩu
tẩu coi như nàng trẻ người non dạ, lại còn là tỷ muội với muội tha thứ
cho cô ấy, đừng nói cho mẫu thân, lần trước chút nữa cô ấy đã bị Lý ma
ma đánh chết.”

Dứt lời, trong đôi mắt đa sầu đa cảm của cô em
chồng An Lăng Nguyệt lại đỏ hồng, giờ này khắc này, kẻ chuyên làm trò ân cần hỏi thăm tổ tông mười tám đời tổ tiên nhà người ta như tôi nào dám
nói nửa chữ “không”, vội gật đầu như gà con mổ thóc. Lại vội vàng nói
hai câu an ủi, sau đó hai chân như quét dầu, chuồn nhanh như khói.

Dù sao cũng còn nhiều thời gian, chỉ cần tôi nhớ rõ ả lắm mồm kia là nha
hoàn bên người của ngươi, tên là Tiểu Hoàn, nên không cần phải sợ sau
này không tìm thấy người để báo thù.

Trên đường trở về, tôi kể cho Kỳ nhi tường tận chuyện sau hòn giả sơn, lại đem chuyện làm sao gặp
được An Lăng Nguyệt, làm sao vừa ngắm hồ vừa uống trà, kể hết từng
chuyện một. Đương nhiên, trong đó sẽ không có chuyện tôi nhìn em gái của chồng mình thành một tiểu nha hoàn.

Kỳ nhi nghe xong, vẻ mặt giận dữ, “Gặp tiểu nha hoàn nói công chúa chưa về, mới tìm đến, lúc đó mới
gặp được công chúa người. Bất quá ngược lại cũng là một chuyện tốt, nếu
tiểu thư không nói cho người biết ả kia chính là Tiểu Hoàn, xem ra còn
phải tốn công phí sức để điều tra ra”

Tôi cảm động đến nước mắt
lưng tròng, Kỳ nhi đúng là Kỳ nhi, không hổ chủ tớ một lòng, lại có cùng suy nghĩ với tôi, đúng lắm! Sau này tôi nhất định phải nắm bắt cơ hội
trả mối thù này! Mặc dù kiếp trước trong phim truyền hình, tiểu thuyết,
các bộ sách lịch sử bình thường thấy nhân sĩ ở Trung Nguyên rất coi nhẹ
và khinh thường người các bộ tộc, không nghĩ tới hôm nay đặt mình vào
hoàn cảnh của người khác, mới biết hóa ra tình cảnh lại nghiêm trọng như vậy, chỉ là một nha hoàn nho nhỏ, lại dám ỷ vào chút yêu thương của
tiểu thư đã dám chỉ vào mũi, đâm chọt sau lưng công chúa, còn lớn tiếng
rêu rao bổn cung là “đồ Man di”!

Tốt thật, mặc dù tôi đây kiếp
trước cũng giống như họ là người Hán, nhưng kiếp này, nhưng kiếp này, ta sẽ cho ngươi nếm thử công chúa Man di ta đây lợi hại như thế nào!

Sau khi khẩn thiết cùng với Kỳ nhi thương lượng một phen, tôi chỉ giả bộ lơ đãng hỏi một câu: “Đúng rồi, sao muội chỉ cần liếc mắt một cái liền
biết Nguyệt Nhi là tiểu thư An Lăng gia?”

Kỳ nhi nói vậy chứ trong lòng sớm đã biết rõ sự tình, chỉ là không nói để giữ mặt mũi cho tôi,
chỉ nhe răng cười nói: “Chắc là công chúa không phát hiện, tiểu nha hoàn trong phủ đều mặc xiêm y màu giống nhau, cùng một kiểu tóc. Hơn nữa
trên tóc tiểu thư còn có cây trâm hoa có giá hơn 12 lượng bạc, e rằng
ngân lượng bọn nha hoàn ký khế ước bán mình còn không có dư, làm sao nói đến khả năng mua nổi?”

OTZ…

Tôi giật mình đứng im tại chỗ, đạo lý đơn giản như thế sao lúc ấy tôi không nhận ra nhỉ?