Kế Hoạch Làm Bố

Chương 1


Giới thiệu nhân vật:

Thái Kỳ Tuấn: 28 tuổi, designer kỳ cựu nhưng rất có tài văn
chương và luôn có những bài viết gây tranh cãi gây gắt. Không đẹp trai, thái độ
ngông cuông nhưng lại là một đối tượng của rất nhiều cô gái. Dù vậy, Tuấn chưa
thuộc về bất cứ riêng cô gái nào và luôn tận dụng sự quyến rũ của mình để làm
những việc lớn, hệ trọng. Chức tổng biên tập là một mục tiêu trong tầm tay của
Tuấn nhưng anh chưa bao giờ muốn đạt được bởi vì anh không nghĩ nó cần thiết
với anh.

Âu Trình Can: 31 tuổi, con trai của Âu Văn Minh, chủ tờ tạp chí
“Người thời thượng”, bản thân anh cũng có một công ty thời trang riêng. Là một
người lãng mạn và rất tôn trọng tình yêu một khi đã thực sự yêu. Còn không yêu
thì miễn bàn. Cho đến khi người con gái đó xuất hiện trong đời…

Đỗ Vương Khang: 22 tuổi, cậu ký giả tập sự dẻo miệng nhưng trẻ
con. Thân thiết với tất cả mọi người nhưng lại cực kỳ dị ứng kiểu tiểu thư nhà
giàu, đó là lí do tại sao anh chàng rất hay cãi cọ với cô tiểu thư Nhã Trúc

Hoàng Ngọc Minh Thư: 25 tuổi, người Hà Nội, xinh đẹp, sắc sảo và
làm việc rất kỷ luật. Chuyện tình cảm không thực sự là một con đường dài và
phẳng trải đầy hoa với cái vẻ ngoài quyến rũ của mình. Trong công việc, theo
lời ông Minh, đó là một cô gái xuất sắc nhất trong những cô gái xuất sắc mà ông
đủ tin tưởng hợp đồng giúp ông cứu cánh tờ tạp chí “người thời thượng”.

Lương Trần Phương Dung: 27 tuổi, là bạn gái của Gia Hòa-bạn thân
nhất của Kỳ Tuấn. Người đã tự tử với một thông điệp để lại là đã chết vì bị
thiên sứ *** hại. Cô luôn muốn trả thù cho người yêu, Phương Dung gia nhập tờ
tạp chí “người thời thượng” vì biết rằng người mà cô muốn tìm đang ở đây và tìm
mọi cách lôi kéo Kỳ Tuấn giúp mình trả thù.

Âu Nhã Trúc: 19 tuổi, bướng bỉnh, ích kỷ và coi mọi người dưới
đẳng cấp của mình là cỏ rác. Sinh ra đã là con nhà giàu nên tính tình gắt gỏng
làm cô nàng luôn bị bạn bè xa lánh. Đau nhất là lúc bị người mà cô bé say đắm
bỏ rơi, sau vài lần tự tử, cô đã tìm thấy tình yêu mới, thay đổi cách nhìn với
mọi người nhờ một bàn tay của một người…

Summary:

Victor Hugo từng nói: “Trên đời, chỉ có một điều ấy thôi,
là thương yêu nhau”

Thù hận đôi khi có thể là một cái gì đó lớn lao. Tuy nhiên điều đó hoàn toàn có
thể hóa giải bằng thứ tình cảm thiêng liêng. Đó là tình yêu!

Chap 1:

Buổi sáng bắt đầu, tại tòa soạn tạp chí khá tên tuổi.
Tạp chí “Người thời thượng”

Xôn xao trong căn-tin:

– Hôm nay sẽ ra mắt tổng biên tập mới!

– Nghe đâu là người miền ngoài.

– Hà Nội. Đà Nẵng. Hay Huế nhỉ?

– Dù sao thì đó cũng là một cái giọng lạ lẫm ở cái đất Sài Gòn
này.

– Tôi đã nhìn lén sơ yếu lí lịch, đó là phụ nữ.

– Thế trẻ hay già? Độc thân hay kết hôn? Đẹp hay xấu?

– Từ từ đã… Có vẻ rất đẹp! Là dân du học, không phải là tuyển
dụng mà được ông Minh, chủ tờ tạp chí này đích thân mời đấy.

Tiếng đồn xôn xao. Vì là một tạp chí thời thượng nên những con người
từ cấp cao tới cấp thấp, từ già hay trẻ bé hay lớn đều chỉ quan tâm
thứ duy nhất chính là “thời thượng”. Công việc đối với họ dường như
chỉ là một trò chơi nhàn rỗi. Đó là lí do uy tín của tờ báo ngày
càng đi xuống với những thông tin sai lệch, bài viết thiếu trau
chuốt,… Không muốn tâm huyết cả đời bị đẩy vào vực thẳm, ông Âu Văn
Minh, chủ tờ tạp chí này đã đích thân mời một tổng biên tập mới,
có thể giúp ông quản lí khắt khe hơn lấy lại uy tín trước kia của
tờ báo. Người duy nhất tâm huyết với nghề ở đây là Thái Kỳ Tuấn,
chuyên viên thiết kế trang đầu của tờ tạp chí. Anh là đại diện rõ
rệt nhất cho câu nói “có tật có tài” – làm việc thì rất có năng
lực nhưng tính tình tự cao tự đại và kiêu căng cũng khiến nhiều sếp
khó bật Tuấn mãi làm anh chàng phải làm lính lác trong 7 năm công
tác ở đây. Tuy nhiên, Kỳ Tuấn lại là một anh chàng giỏi thu hút mọi
người, đặc biệt là phái nữ, rất trọng tình nghĩa và lạnh lùng.
Tuấn vừa đặt túi xách xuống thì đã có cả đám con gái bu lại:

– Anh Tuấn, uống cà phê nhé!

– Thôi. Anh có việc một lát.

– Anh Tuấn, bánh qui mà anh thích nè! Em làm đấy!

– Ừ. Anh sẽ ăn.

– Anh đã ăn sáng chưa?

– Ăn rồi. Cảm ơn em.

Là một anh chàng hào hoa chính hiệu nhưng Tuấn không ngả lòng với
bất cứ ai trong cái tòa soạn của tờ tạp chí toàn những kiều nữ
này. Với anh, Chúa đã phú cho anh những cái lợi thế như thế thì nên
làm những việc lớn hơn thay vì chỉ thu hút những cô gái chỉ vì tách
cà phê, đĩa bánh ngọt. Tuấn nhận được điện thoại của ông chủ, anh
lên phòng riêng và gặp mặt:

– Ông chủ gọi tôi?

– Bắt đầu từ mai tôi sẽ không làm tổng biên tập nữa. Chiếc ghế này
sẽ thuộc về người khác.

– Tôi có nghe. Chỉ là chưa biết lí do.

– Cậu nhìn xuống thử đi… Có ai thực sự chú tâm với công việc không?

– Điều đó không phải lỗi của ông.

– Nằm ở tôi cả đấy chứ. Tôi già rồi, tôi đã làm việc suốt hơn 30 năm
qua rồi. Bây giờ là lúc tôi dành thời gian cho gia đình, đặc biệt là
bà vợ già của tôi. Những chuyến du lịch châu Âu, châu Phi hay Châu Mỹ
chính là mục tiêu sắp tới của tôi… nhưng tôi không muốn từ bỏ tờ
tạp chí này.

– Tùy ông. Sao cũng được! Tôi chỉ là nhân viên.

– Tôi tưởng cậu sẽ thắc mắc tại sao tôi không chọn cậu ngồi chiếc
ghế này.

– Tôi cũng không cần thiết phải biết. Tôi chưa đủ tài, chắc là vậy
phải không?

– Kỳ Tuấn, cậu nên biết là cậu hoàn toàn có thể. Chỉ một chút xíu
nữa thôi!

– Đó là gì?

– Vì cái câu “Tùy ông. Sao cũng được” mà cậu vừa thốt ra đấy.

– Nếu tôi nói với ông tôi muốn là có được cái ghế này dù không cần
phải thay đổi câu đó ông có tin không?

Ông Minh chỉ mỉm cười và đứng dậy vỗ vai Tuấn rồi nói:

– Chuyến bay đáp lúc 10 giờ. Còn khoảng 1 tiếng cho cậu chuẩn bị để
đón Tân Tổng Biên Tập về ra mắt đấy.

– Tại sao lại là tôi?

– Vì ngày hôm nay tôi vẫn là chủ. Còn cậu vẫn là nhân viên của tôi.

Tuấn lầm bầm mấy câu rồi trở về bàn làm việc lấy chìa khóa xe và
đi ra sân bay. Không quên mua một bó hoa hồng to thể hiện chất lịch
thiệp lãng mạn của Tuấn. Chờ mãi một lúc, một cô gái bước ra, tóc
rất đẹp và có làn da trắng, ăn mặc rất phong cách và đeo kính râm
bước ra. Tuấn nhìn lâu một tý rồi tiếp tục quay lại tìm, cô nàng đi
ngang mặt anh và hỏi:

– Đang tìm người à?

Tuấn gật đầu rồi mỉm cười:

– Nhưng rất tiếc người tôi tìm không phải là cô gái xinh đẹp như cô.
Tôi cần tìm một cô nói giọng Bắc cơ.

Cô nàng mỉm cười bỏ đi. Tuấn đứng gần một tiếng đồng hồ rồi anh
lại phải tặt lưỡi quay trở về vì lúc đi gấp quá quên hỏi tên tuổi
và làm cách nào để tìm gặp. Trời giữa trưa nắng mà lại không một
giọt nước thấm giọng phải chạy tùm lum. Tuấn về tới tòa soạn, máy
lạnh thổi vù vù làm anh cảm thấy dễ chịu, anh nghe có tiếng xôn xao
từ phòng họp, Tuấn vừa định bước vào thì mọi người đã đi ra và
gương mặt nhăn nhó. Tuấn hỏi:

– Này, có chuyện gì thế?

– Ra mắt sếp mới, tình hình căng đây. Chết mấy bà tám chuyên lo nhiều
chuyện đỏng đảnh rồi.

Tuấn đang gãi đầu nhăn nhó thì ông Minh bước ra và trách móc:

– Cậu ra sân bay tán gái hay sao mà để sếp mới của cậu tự về tòa
soạn luôn thế? Giỡn mặt với tôi hả?

– Tôi đã đứng cả buổi. Có thấy ai đâu? Chào hỏi mà tôi cũng chỉ
chào có một người mà.

– Ý anh là chào tôi đấy hả?

Tuấn quay lại nhìn, anh ngạc nhiên đến mức không còn nói được gì.
Chính là cô nàng xinh đẹp Tuấn đã chào xã giao một câu ở sân bay. Anh
chàng ú ớ:

– Sao lúc nãy… cô nói giọng Nam…? Ôi trời ơi…

– Cứ phải là người miền Bắc thì phải nói giọng Bắc sao?

– Tôi không nghĩ cô tài đến mức có thể nhại giọng nhanh như thế.

– Impossible is nothing. Nhớ câu đó khi làm việc với tôi nhé!

Cô nàng nghiêm giọng rồi bỏ đi. Trước khi thang máy đóng lại, cô nàng
nháy mắt với Tuấn:

– Vui vì được biết anh. Hợp tác vui vẻ!

Tuấn cay cú vì bị chơi một vố, ông Minh mỉm cười chép miệng:

– Impossible is nothing. Tôi rất bất ngờ với câu nói này, không phải vì
ý nghĩa của nó, mà là vì người nói câu đó. Và đó cũng là người
tôi nghĩ đủ sức có thể giúp tôi.

– Cô ta nói được thì chắc gì mà làm được?

– Ít ra thì đã thắng cậu một keo rồi.

– Tôi đã chiến hồi nào mà thua?

– Ơ… đợi chiến mới thua à?

Kỳ Tuấn nhếch mép cười nhìn dáng đi như người mẫu chuyên nghiệp của
Minh Thư. Anh chàng thầm mỉm cười, một cơn gió thổi ngang làm mái tóc
bồng bềnh của anh lay chuyển. Như một tiếng gọi tỉnh thức, Tuấn mỉm
cười:

– Đã đến lúc thay đổi thật rồi!