Kế Hoạch Làm Bố

Chương 13


Ông Minh và cô vợ trẻ đang cùng nhau ăn tối thì Nhã Trúc
đi về nhà. Ông Minh hỏi:

– Trúc, lại đây ba nói chuyện!

– Sao ạ?

– Ba yêu cầu con lại đây.

Nhã Trúc nhìn Thanh Nhi, cô vợ trẻ của ông Minh rồi lạnh lùng:

– Chị vừa mách lẻo gì ba tôi nữa đấy?

– Không. Chị không có.

– Chuyện gì vậy ba? Con bận lắm.

– Nhân viên của tòa soạn, Đỗ Vương Khang vừa bị đánh trọng thương. Đang
nằm ở bệnh viện và vẫn chưa tỉnh lại. Nghe đâu là bị đánh hội
đồng.

– Việc ấy thì liên quan gì đến con ạ?

– Nhưng nhiều người chứng kiến hôm đó con và cậu ta có xô xát nhỏ ở
tòa soạn. Nguyên nhân cậu ta bị đánh có phải vì vết sẹo nhỏ của con
không?

Nhã Trúc nghe tới đây đã tái mặt, cô mím môi bỏ đi:

– Con chả biết ba đang nói cái gì. Con không biết ai tên là Đỗ Vương
Khang hết!

– Ba gọi con lại không phải là để chỉ trích tội lỗi con gây ra. Ba
muốn con phải biết nhận lấy trách nhiệm nếu như con có làm điều đó.

– Tùy ba thôi! Con không có.

Đêm đó cô nàng cứ nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Cô gọi điện
thoại cho Ken – tên anh chàng Trúc đã hẹn hò khá lâu:

– Anh đang ở đâu đấy?

– Xin lỗi cưng. Anh có việc!

– Em chỉ bảo anh cảnh cáo anh ta thôi mà.

– Nó đã làm mặt em có sẹo. Anh phải trị nó thôi!

– Một mình anh chưa chắc gì anh ta thắng nổi, sao anh lôi cả đám tới
đánh một người thế.

– Giúp người phải giúp cho trót. Huống chi em lại là bạn gái anh!

– Không nói nữa. Lần sau em không nhờ anh nữa đâu. Gây ra họa lớn rồi!

– Không cần thiết phải lo lắng nó có trả đũa em hay không. Cho anh địa
chỉ bệnh viện, ngày mai nhà nó có tang.

– Ken, em gọi điện không để gọi anh thủ tiêu anh ta. Em không nói nữa!
Thôi cái trò côn đồ đó của anh nếu còn muốn em xuất hiện trước nhà
của anh.

Trúc bực mình tắt máy, sáng hôm sau, cô lại nhắn tin và nhờ Kỳ Tuấn
đưa đến bệnh viện thăm Vương Khang cùng một hộp thức ăn khá tử tế.
Kỳ Tuấn nói:

– Mấy lần hè em về đây chơi, anh nhớ một trong số đó có lần anh nằm
viện vì đánh nhau cũng tương tự thế này. Vậy mà lúc đó em chẳng
tặng anh thứ gì?

– Lúc đó…

– Thôi bỏ đi. Chuyện cũng qua rồi. Mà tại sao em lại tỏ ra quan tâm
tới cậu ta thế? Nghe đâu em có xô xát với cậu ta mà.

– Phải. Nhưng có phải vì thế mà em không được đến thăm hay không?

– Không. Nhưng lạ lắm! Em có đời nào ngó ngàng tới người em không
thích. Huống chi cậu ta đã từng có hiềm khích với em? Hay là…

– Anh chỉ giỏi đoán già đoán non. Thôi em vào đây!

Trong lúc Tuấn kiểm tra lại tin nhắn thì Minh Thư cũng đi tới. Thấy cô
nàng đang đứng nhìn vào phòng của Khang, Tuấn vội kéo Minh Thư ra chỗ
khác. Minh Thư nhăn mặt:

– Làm quái gì vậy?

– Tôi biết cô định làm gì. Nhưng con bé giấu diếm rất kỹ.

– Anh cũng biết cô ta liên quan à?

– Phải. Tôi chắc chắn là nó khi biết nó có hiềm khích với Vương
Khang.

– Vậy sao anh còn không vạch tội? Nể bố cô ta à?

– Không. Nhưng con bé là người hiểu chuyện, tôi tin rằng nó biết nó
đã quá tay và nó đang cố tìm cách làm một cái gì đó. Cho nó và
cho cả anh chàng nằm trong kia.

– Tại sao anh lại cản tôi?

– Suy cho cùng Nhã Trúc vẫn là một cô bé nhút nhát dám làm nhưng
nhận lỗi thì rất là khó. Xem như nể tôi đi!

Minh Thư kéo tay Kỳ Tuấn ra và cáu kỉnh:

– Anh chẳng có gì để nể nang cả.

– Đừng cố lánh mặt tôi. Vương Khang khó mà trở lại kịp để làm vị
trí mà cậu ta thay thế. Giờ chỉ con duy nhất tôi thôi!

Minh Thư không có cách nào che giấu chuyện này. Đúng là Kỳ Tuấn quá
hiểu vị trí của anh và chính cô cũng dần nhận ra đó không chỉ là
lời nói tự cao. Đó là sự thật. Kỳ Tuấn quá quan trọng và những tờ
tạp chí khá xa xỉ đối với tầng lớp trung bình, lực lượng chính
quyết định doanh số bán ra của tạp chí số đặc biệt này nếu không
thể đập vào bởi những tiêu đề, hình ảnh và màu sắc bắt mắt thì
khó có thể nào đạt chỉ tiêu đưa ra. Và nếu điều đó thất bại, Minh Thư
sẽ phải ra đi. Hơn thế, cô phải trở thành trò cười cho mọi người bởi
những lời nói mà cô đưa ra hoàn toàn đi ngược lại với thành tích mà
cô có được. Nghĩ tới viễn cảnh đó, Thư thấy khó chịu vô cùng, cô
không tin mình lại dễ dàng thất bại như thế. Nhưng, ai có thể giúp cô
bây giờ.

Đang suy nghĩ mong lung thì Phương Dung xuất hiện, cô mời Minh Thư một
viên Cool Air, Minh Thư nhoẻn cười:

– Cảm ơn!

– Nụ cười của sếp gượng gạo quá!

– Làm sao tôi có thể cười tự nhiên. Chị biết vì sao mà phải không?

– Nói chung thì, mỗi người đều được đào tạo bởi một sở trường riêng
của mình. Và không ai có thể hoàn hảo trong vai trò thay thế, có
chăng điều đó chỉ xảy ra 1 hoặc 2 lần chứ không mãi như thế được.

– Chị biết cũng nhiều đó.

– Dù tôi đến sau nhưng, là bản chất nghề nghiệp mà. Không thu thập
thông tin thì làm sao mà có tài liệu và nguồn tin để viết bài, để
làm việc, để có lương.

– Tôi đã dần nhận ra sự quan trọng của anh ấy.

– Nếu là tôi, tôi sẽ gọi anh ấy quay trở lại. Bằng giá nào cũng
được!

– Giá nào cũng được? Chị nghĩ có thể đánh đổi dù là thứ quan
trọng nhất à?

– Quan trọng nhất hay không thì đó cũng chỉ là một vấn đề cá nhân.
Nhiều khi sếp đã trở thành người đứng đầu của một tập thể thì sự
hi sinh “cái tôi riêng” vì “cái ta chung” thì chẳng có gì là không
đúng. Vì một cái gì đó mà sếp không muốn gọi chuyên viên thiết kế
của tòa soạn trở lại vì vấn đề cá nhân thì liệu điều đó có quan
trọng hay to tát bằng nguy cơ tòa soạn này phải dẹp vì không thanh
toán đủ nợ nần? Hơn trăm nhân viên phải chịu cảnh thất nghiệp? Tôi không
nghĩ điều gì quan trọng hơn những vấn đề tôi đặt ra nếu tôi đang giữ
chức vụ của cô. Vị sếp trẻ có tài nhưng kinh nghiệm vẫn còn khá non
nớt ạ!

– Thật tình những gì chị nói không phải là không đúng. Nhưng tôi không
đồng tình ở chỗ làm sao có thể hi sinh những gì mà mình có để cứu
lấy cả một tập thể.

– Vì trách nhiệm lèo lái là nằm ở cô. Nếu cô cho nó đi đúng hướng
mà nhỡ có gặp phong ba bão táp thì chả có ai có quyền để trách cô
cả. Còn đằng này, cô đã tự rẽ cho mình một hướng khác. Cô đã hi
sinh một Thái Kỳ Tuấn để làm gương cho những người còn lại. Cách đó
của cô bước đầu quả thực rất thành công, nhưng cái gì thì nó cũng
có mặt trái của sự việc. Cô đã dần tạo được kỷ luật ở nơi đây
nhưng cô cũng đã đánh mất đi nhân tố ảnh hưởng đến vai trò làm cầu
nối dẫn đọc giả chú ý đến tờ tạp chí của chúng ta.

Minh Thư ngồi thẩn thờ và suy nghĩ tất cả về cuộc đối thoại giữa cô
Phương Dung. Đúng là những lời nói đi rất sâu vào tâm lí đang trong
tình trạng khủng hoảng của cô. Những lời nói của con người này quả
thực đi không sai một li, như đã hiểu cô từ tận kiếp nào. Tuy nhiên,
Thư không dành nhiều thời gian cho điều đó. Cô đang bối rối không biết
có nên làm như vậy hay không? Con đường duy nhất để giúp cô cứu vãn
sự nghiệp của mình…

Đêm về khuya, Thư rất mệt mỏi. Cô gọi điện thoại cho Trình Can, anh
không nghe máy. Thư thở dài cất điện thoại vào trong túi xách rồi cho
xe vào bãi đổ xe. Cô mệt mỏi bước ra, trông thấy Trình Can đang ngồi
chờ ở cách đó vài bước chân. Minh Thư ngạc nhiên:

– Anh… Sao anh lại ở đây?

– Chào em!

– Mấy hôm nay anh không tới tìm em.

– Xin lỗi. Nhưng anh bận quá! Anh lại sắp chuẩn bị đi Singapore.

Đỡ lấy bó hoa từ tay Trình Can và nụ hôn nhẹ lên trán, Minh Thư hỏi:

– Anh đi trong bao lâu?

– Chắc là 1 tháng.

– Lâu vậy sao?

– Chuyện gì thế? Không nỡ xa anh hay là muốn theo anh?

– Em không thể rời chỗ này trong hơn 10 ngày nữa.

– Tờ tạp chí sắp ra số đặc biệt. Anh hứa với em, sẽ ủng hộ 1000
bản.

– Điều này càng cho thấy em kém cỏi.

– Không. Anh không có ý đó. Anh muốn khích lệ em thôi mà.

– Điều đó không cần thiết. Em chỉ cần một điều!

– Điều gì vậy?

Minh Thư tựa đầu vào vai Trình Can rồi nói:

– Anh có thể ở bên cạnh em, cùng em đương đầu vào 10 ngày tới không?

– Em vốn rất tự tin mà. Sao lần này lại yếu mềm thế?

– Có lẽ em không đủ sức nữa rồi. Em đang phải đối diện với một áp
lực lớn chưa từng có. Em không muốn thừa nhận sai lầm rằng em đã
đuổi Thái Kỳ Tuấn và càng không muốn thừa nhận chối bỏ tầm quan
trọng của anh ta dẫn đến thất bại của em.

Trình Can ôm Minh Thư vào lòng, trấn an cô bằng những cử chỉ âu yếm.
Rồi anh lại nhìn cô bằng ánh mắt lạ, Can hạ giọng:

– Em sẽ vượt qua được! Có phải không?

– Em không biết.

– Anh tin như vậy.

– Nghĩa là anh không thể ở bên em thời gian này?

– Anh xin lỗi. Nhưng công việc này rất quan trọng. Anh hứa sau khi xong
việc, anh sẽ ở bên em. Mãi mãi cũng được nếu em đồng ý.

– Vậy là hôm nay anh đến để từ biệt em sao?

– Phải.

Mắt Minh Thư lộ rõ sự buồn bã, Trình Can nói:

– Không sao. Anh có thứ này dành cho em…

Minh Thư nhìn Trình Can, anh lấy chiếc nhẫn trong túi áo ra và nói:

– Suy nghĩ và chấp nhận anh. Nếu em đồng ý, hãy đeo nó vào tay ngay
lần đều tiên gặp anh sau khi anh trở về.

– Anh cầu hôn em à?

– Chỉ là anh muốn em thuộc về anh. Để anh toàn tâm toàn ý chăm sóc
em, yêu em và ở bên cạnh em ngay lúc nào anh muốn.

Nói rồi Trình Can tiễn Minh Thư lên tận nhà rồi anh mới quay về. Đóng
chặt cửa lại, cô vào phòng tắm và dội nước liên tục, ngâm mình trong
nước ấm, Thư nhìn chiếc nhẫn cô để gần đó. Cứ nhìn mãi…

– Mình cần là cần anh ấy. Đâu phải lời hứa hoặc là thứ này…

Trình Can lái xe về đến nhà. Anh mở điện thoại và định gọi cho Minh
Thư, nhưng nghĩ gì đó Can lại đặt nó xuống và không gọi. Anh nói:

– Mình chưa thực sự muốn điều này nhưng cô ấy là thứ duy nhất có
thể làm mình quên mọi sự cám dỗ!