Kế Hoạch Làm Bố

Chương 21


Minh Thư về đến nhà, cô vừa đặt túi xách xuống và uống một chút
nước cam. Cảm giác mệt mỏi không lúc nào thoát khỏi Thư. Cô bước xuống nhà tắm
và bắt đầu xả nước. Thình lình nghe chuông báo cháy vang inh ỏi. Minh Thư hốt
hoảng, cô không biết làm thế nào. Chạy ra bằng lối thoát hiểm thì đã đông nghẹt
người. Căn nhà ở số cuối cùng đã bị cháy và lệnh mọi người ở tầng này phải sơ
tán gấp. Tuy nhiên cô không thể nào chạy khi mà gần như mọi người trên tầng
cùng căn hộ của cô cứ chen chúc nhau. Thư quyết định chạy vào nhà, khói đã bắt
đầu lan vào nhà cô. Thư mở cửa sổ để thở. Lúc chạy ra ban công thì cô định nhảy
xuống, nhưng nhớ ra còn đứa bé trong bụng. Minh Thư lưỡng lự một chút, nhân
viên cứu hộ hét to:

– Nhảy xuống đi! Chúng tôi sẽ bảo vệ cô an toàn tiếp đất

– Nhảy đi cô gái. Chúng tôi sẽ bảo đảm an toàn cho cô.

Minh Thư mím môi, cô biết, nếu gây chấn động mạnh, đứa bé trong bụng sẽ vĩnh
viễn ra đi. Ngày mai đã là ngày cô và Trình Can tuyên bố đính hôn, nếu như nhảy
xuống thì ngày mai mọi chuyện sẽ xảy ra đẹp đẽ như cô mong muốn. Thư đã bước
một bước lên thành ban công và mọi thứ ở bên dưới đang sẵn sàng chờ đỡ lấy cô.
Nhưng rồi một điều gì đó khiến cô không thể bước nữa, Thư đã lùi hẳn lại và hét
to:

– Tôi không thể nhảy. Nếu nhảy tôi sẽ mất nó.

Không còn cách nào khác, trước khi đám lửa lan nhanh, đội cứu hỏa phải cử người
lên đưa Thư xuống bằng cách khác. Vừa xuống đến nơi, Thư đã thở phào nhẹ nhõm.
Mọi người xung quanh đều thắc mắc, cô chỉ mím môi và nói:

– Mạng sống của em bé quan trọng hơn mạng sống của tôi.

Một lúc sau khi nhận tin, Kỳ Tuấn đã chạy đến. Kỳ Tuấn trông thấy Minh Thư đang
ngồi đó, anh mới là người chạy lại đầu tiên. Cảm giác lo lắng đổ ập xuống Kỳ
Tuấn mà anh không hiểu vì sao khi nghe có tin báo như vậy. Anh thậm chí không
muốn thông báo cho Trình Can mà tự chạy đến. Dù biết rằng ngày mai Minh Thư sẽ
đính hôn với Trình Can, dù biết rằng trò chơi này không đơn giản là một trò
chơi Tuấn đã chơi rất nhiều lần. Minh Thư không phải trò chơi. Vì trò chơi
không bao giờ làm cho Tuấn nao núng và lo lắng như vậy. Anh mở cửa xe và chạy
đến bên Minh Thư:

– Cô làm sao vậy?

– Tại sao anh lại đến đây?

– Tôi biết tin.

– Không cần anh lo.

– Được rồi, tôi chỉ đến đây để xem cô có sao hay không?

Kỳ Tuấn thấy chiếc xe của Trình Can cũng đã đổ xịch sau chiếc xe của anh. Tuấn
thở dài, vẻ mặt anh khá lạ lẫm nhìn Minh Thư. Anh chỉ nói:

– Ngày mai làm cô dâu vui vẻ nhé!

– Chưa phải là cô dâu.

– Nay mai thôi.

Rồi Tuấn bỏ đi trước khi Trình Can chạy tới, xốc Minh Thư lên và
ôm chặt vào lòng:

– Anh sợ chết được khi nghe tin đó. Em không sao chứ?

– Em hơi sợ một chút.

– Đêm nay em về nhà anh nhé!

– Như thế là không được. Đồ đạc em còn để ở trên kia.

– Thôi được rồi, không có kiên cử gì cả. Em vào xe trước, anh lên đó lấy cho
em.

Quả thực ở bên Trình Can thì Minh Thư như một nàng công chúa được bảo bọc bởi
một hoàng tử sẵn sàng che chở cho cô. Tuy nhiên, vẫn còn một nam tước bóng đêm
xen lẫn vào mối tình đẹp đẽ như cổ tích của họ. Thư trong vòng tay Trình Can
vẫn trông thấy Kỳ Tuấn lặng lẽ bước vào xe và bỏ đi. Tạm biệt Trình Can với vài
nụ hôn, Minh Thư đóng chặt cửa phòng, cô không thể tiếp tục để mình lún sâu vào
chuyện này, cần có những quyết định đau lòng trước khi để tất cả mọi người cùng
đau. Ai làm nấy chịu, Thư không thể dùng hạnh phúc của mình để đè lên một niềm
hạnh phúc khác. Có lẽ nó không thuộc về cô. Âu đành có duyên mà không phận. Thư
không dám khóc to vì cô sợ Trình Can sẽ nghe thấy, mọi thứ anh đã chuẩn bị sẵn,
chỉ cần thức dậy, trang điểm và khoác lấy bộ trang phục lộng lẫy kia vào, bàn
tay Thư sẽ nằm gọn trong bàn tay khỏe mạnh của Trình Can và cả hai sẽ trở thành
cặp đôi chính thức…

Nhã Trúc dọn dẹp đồ đạc sau khi ăn uống xong, Vương Khang nói:

– Trở về nhà rồi, cô sẽ nhớ căn bếp nhỏ như lỗ mũi của tôi đấy.

– Nhớ chứ.

– Ngày mai anh sẽ dắt tôi tới với cương vị là gì?

– Như một vệ sĩ.

– Anh đánh nhau dở tệ.

– Tôi đánh ngang cơ ấy chứ. Chỉ tại chúng đông quá.

– Tôi không phải là một tiểu thư.

– Hơn một tiểu thư nhiều.

– Không. Ở HongKong tôi cũng chỉ là một nữ sinh bình thường, vẫn có công việc
part-time, trăn trở việc vào đại học như ai khác.

– Nhưng khi về Việt Nam, vị trí của cô hoàn toàn khác.

– Tôi muốn thể hiện thứ gì đó với tất cả mọi người, mà chính tôi cũng không
hiểu tôi làm chuyện đó vì cái gì. Bởi vì, ở bên đó, tôi chả là cái gì của một
vùng lãnh thổ giàu có. Nhưng ở Việt Nam, tôi đã có thể là tiểu thư con nhà
giàu, tôi ức hiếp mọi người, y như tôi đã từng bị ức hiếp.

– Cô cho đó là trò vui à?

– Tôi biết là không đúng. Nhưng, chẳng ai quan tâm đến điều đó từ khi mẹ tôi
qua đời. Ba tôi có người phụ nữ khác, anh tôi chỉ quan tâm đến tôi như để tròn
khái niệm anh em.

– Dù sao họ cũng là người thân của cô.

– Tôi cần một nơi dựa dẫm nhiều hơn thế.

Vương Khang im lặng, Nhã Trúc cũng im lặng. Anh vẫn đứng đó nhìn cô lau dọn căn
bếp, Khang hóm hỉnh đùa:

– Vậy tại sao cô vẫn nấu ăn dở tệ? Còn phá hỏng căn bếp của tôi ngày đầu đến
đây?

– Ngoại trừ nấu ăn và ủi quần áo. Nấu ăn thì tôi không có năng khiếu, ủi quần
áo thì tôi không thích. Những việc đó mẹ luôn làm cho tôi.

– Cô có vẻ rất thương yêu mẹ của cô.

– Chỉ tiếc là tôi không có cơ hội làm điều ấy quá lâu. Mẹ đã ra đi rồi, trên
đời này không còn nhiều người để tôi yêu thương và nương tựa nữa. Ba và anh hai
là một thế giới khác so với thế giới nội tâm của tôi.

– Cô còn…

– Còn gì?

– À không… Ý tôi là cô còn mâm chén chưa rửa.

Nhã Trúc gật đầu và mỉm cười. Vương Khang lại bàn làm việc mà đầu óc cứ suy
nghĩ đâu đâu, anh đã bắt đầu quan tâm con nhỏ đỏng đảnh khó ưa này từ khi nào
thế? Anh đã để ý đến cảm nhận của nó từ bao giờ? Chẳng lẽ chạm môi nhau một lần
để cứu sống cô ta đã làm Khang thay đổi tình cảm về “oan gia” của anh. Thỉnh
thoảng Khang vẫn quay lưng lại xem Trúc làm việc, cô chỉ đáp lại anh bằng cái
nhoẻn cười hay đôi mắt to thỉnh thoảng long lanh trông rất đáng yêu.

Sáng hôm sau, Trình Can thức dậy. Anh mở cửa phòng để xem người
yêu đã thức hay chưa. Tuy nhiên, khi bước vào chỉ thấy mẫu giấy nhỏ để trên
bàn:

– Anh cứ tới trước. Em phải làm một số việc. Em sẽ tới. Anh đừng lo!

Trình Can nhún vai, anh gọi điện thoại cho Minh Thư nhưng cô đã tắt máy. Đúng
10 giờ, mọi người đã có mặt đông đủ tại khuôn viên rộng rãi của biệt thự mà ông
Minh sở hữu. Vương Khang đưa Nhã Trúc về nhà, trông thấy cô, ông Minh vui mừng
khôn xiết:

– Con gái, con đã về rồi!

– Chào ba.

– Chào chú!

Vương Khang cũng đứng đắn với áo sơmi đen và cravat màu xám. Ông Minh nhíu mày
dò xét:

– Cậu là…

– Anh à, đây là ký giả mới của tòa soạn chúng ta. Cậu ta là Đỗ Vương Khang,
người đã chăm sóc Nhã Trúc trong thời gian qua.

– Chào cậu! Cảm ơn cậu thời gian qua đã chăm sóc đứa con gái cưng của tôi.

– Không có chi.

– Con lên trên thay quần áo.

Kỳ Tuấn và Đàm Phúc vừa bước xuống xe, hôm nay trông Kỳ Tuấn không còn nụ cười
ngạo nghễ như mọi người vẫn thường thấy. Anh chàng khá lạnh lùng bước xuống xe,
thành thật mà nói hôm nay Kỳ Tuấn là người nhà ấy chứ. Đàm Phúc thúc nhẹ vào
hông:

– Trận đấu này là cậu quyết định dừng, thua thì phải chấp nhận. Không có quậy
nhé!

– Ai bảo tớ thua. Chưa gọi nhau là vợ chồng thì tớ vẫn còn cơ hội.

Kỳ Tuấn bước vào, Trình Can đang tiếp đãi bạn bè cũng chạy lại. Dĩ nhiên đối
mặt với Kỳ Tuấn bao giờ cũng thú vị:

– Xin chào!

– Chào anh, chúc anh một ngày vui vẻ và hạnh phúc.

– Cảm ơn anh bạn luật sư, dĩ nhiên tôi rất hạnh phúc. Tôi đã chiến thắng được
một trận đánh, tôi đã có được mỹ nhân mà ai cũng phải ghen tị. Phải không, em
trai?

Bị Trình Can khiêu khích, Kỳ Tuấn tức điên, nhưng nhận thấy sự có mặt của ông
Minh, kể cả mẹ của anh cũng xuất hiện. Kỳ Tuấn lườm mắt:

– Tôi và anh không có quan hệ huyết thống. Đừng tỏ ra quá thân
nhau như vậy!

Kỳ Tuấn bỏ đi, lúc đi ngang cố tình hất mạnh vai Trình Can. Bước vào bàn của
hai tiền bối, Kỳ Tuấn lễ phép chào:

– Chào ông chủ!

– Kỳ Tuấn, hôm nay có thể gọi ta là chú như lúc trước mà.

Kỳ Tuấn bỏ đi lại bàn và rót rượu uống, bà Kim tiến lại gần. Hai mẹ con nhìn
nhau như những người xa lạ, bà Kim giọng ồm ồm khá lạnh lùng:

– Con đến muộn đấy.

– Con việc gì phải đến sớm. Hôn thê của anh ta còn chưa tới kia mà! Mà cũng lạ
thật, một người quanh năm chẳng để ý con cái mình sống chết ra sao lại có mặt
trong buổi tiệc đính hôn của người dưng như thế này.

– Con luôn cho rằng mẹ chẳng để tâm đến con sao?

– Phải.

– Thế thì mẹ chẳng đến đây làm gì nếu mẹ không biết được vị hôn thê của Trình
Can là cô gái mà con đã từng kéo đến khách sạn gặp mẹ. Cộng với việc lúc nãy
thái độ con dành cho nó không có gì là vui vẻ cho lắm. Hai đứa có chuyện gì
thế?

– Tranh giành gái thôi mà mẹ. Có cần thiết phải lườm mắt kiểm điểm con ngay tại
đây không?

– Mẹ không muốn con tiếp tục là nhân vật chính của những cuộc phá hoại. Con đủ
lớn để làm những việc nên người hơn rồi, con trai.

– Nực cười, có đứa con nào hạnh phúc hơn con không? Có người mẹ toàn đi đứng về
người dưng.

– Họ không phải người dưng. Không có anh Minh thay mẹ bảo ban con, giờ này con
có là thiết kế sư tiếng tăm, con có được ngạo nghễ với cái thái độ không ai ưa
của con hay không?

– Con không nói với mẹ nữa. Đừng làm mất mặt nhau trong ngày vui của người
khác.

Trình Can thấy Phương Dung cũng xuất hiện, anh cố tình lãng tránh cô. Tránh
tiếp xúc nhau trong ngày hôm nay có thể giúp anh thoát khỏi cô và sợi dây vương
vít của hai người trong thời gian tới.

Đã gần 11 giờ nhưng vẫn chưa thấy cô dâu xinh đẹp ở đâu. Mọi
người đã bắt đầu nhìn đồng hồ, có vẻ khá căng thẳng, Trình Can thì liên tục gọi
điện thoại, vẫn đổ chuông nhưng không có người bắt máy. Ông Minh nhăn mặt:

– Sao vẫn chưa tới? Mọi người đang chờ đấy!

– Con cũng không biết.

Vương Khang trông thấy Nhã Trúc xuất hiện với cái đầm màu hồng xinh xắn, cô
nàng quả là một công chúa xinh xắn. Nhã Trúc lo lắng:

– Tại sao lại không thấy đâu?

– Tôi cũng không biết. Có lẽ sếp có một số việc quan trọng cần giải quyết.

– Kìa, cô dâu tới kìa!

Minh Thư bước xuống xe, mặt cô sắc lạnh hơn bao giờ hết. Lạnh một cách đáng sợ,
Kỳ Tuấn cũng ngạc nhiên khi cô bước đi ngang qua anh mà không có chút phản ứng
gì. Trình Can hớn hở ra mặt dù anh khá ngạc nhiên khi Minh Thư chỉ mặc quần
jean và khoác bên ngoài áo măng tô chứ không phải là trang phục dành cho lễ
đính hôn anh đã chọn cho cô. Trình Can chạy ra đón và nói:

– Em à, mọi người chờ em mãi. Sao em không thay đồ? Mà không sao. Quan trọng là
em đã tới. Có cần lên nhà trang điểm lại không? Trông em mệt mỏi quá.

Minh Thư không đáp lại bất cứ câu hỏi nào của Trình Can, lẳng lặng bước lên bục
và dõng dạc tuyên bố:

– Tôi xin lỗi mọi người vì đã đến trễ, tôi đã không làm tốt cái kỷ luật mà
chính tôi đưa ra cho tập thể các thành viên của tờ tạp chí “Người thời thượng”
chính tôi cũng sẽ kiểm điểm lại mình thật xứng đáng.

– Không sao hết, không phải ai cũng sống trong kỷ luật mãi được. Có trường hợp
ngoại lệ mà!

– Cảm ơn ông chủ đã độ lượng cho sự chậm trễ của tôi.

Mặt Minh Thư vẫn lạnh như một tản băng, cô dừng một chút rồi lại tiếp tục:

– Tôi xin tuyên bố, lễ đính hôn hôm nay chính thức bị hủy bỏ. Giữa tôi và Âu
Trình Can không có một lễ đính hôn nào hết.

Mọi người ồ ạt xôn xao nhìn nhau, Minh Thư thở phào một hơi nhẹ nhõm. Trình Can
chớp mắt liên tục nắm lấy tay Minh Thư:

– Em đang đùa phải không? Thư à, chúng ta đã chờ ngày này rất lâu. Chúng ta đã
qua thử thách, anh… anh nghĩ em đã có thể chấp nhận anh. Không sao, chúng ta
có thể đính hôn rồi không cần cưới gấp mà. Anh rất thoải mái. It’s okay!

– Xin lỗi nha anh Can, tôi không thể thực hiện điều đó được. Tôi không đùa mà
là rất nghiêm túc. Tôi không thể là nhân vật chính của buổi lễ đính hôn này.

– Lý do gì chứ? Em có thể cho anh một lí do không?

– Việc gì cũng có lý do của nó. Tôi có việc gấp phải đi! Cáo lỗi cùng mọi người
đã làm hỏng buổi tiệc.

Mọi người dạt ra chừa con đường chính giữa để Minh Thư rời khỏi biệt thự. Đi
ngang ông Minh và bà Kim đang ngồi nhìn cô với mắt chữ A, mồm chữ O, Minh Thư
nói:

– Xin lỗi nha ông chủ, tôi chỉ có thể có hợp tác cùng ông trên phương diện công
việc. Tôi không có duyên làm con dâu của ông.

– Mọi việc đều có lý do của nó. Tôi không trách cô.

– Sẵn tiện đây, tôi xin ông vắng mặt vài ngày. Tôi sẽ trở lại sớm nhất có thể!

Minh Thư lên xe thật nhanh, Trình Can lầm bầm gì đó rồi đuổi theo Minh Thư. Anh
nắm lấy cửa xe không cho đóng lại:

– Minh Thư, anh không thể để em đi mà không biết lý do. Nếu có khuyết điểm nào
từ anh mà không thể dung thứ, em có thể cho anh cơ hội chữa lỗi của mình. Em
không thể rời khỏi đây như thế này được.

– Được rồi, anh không làm gì có lỗi cả. Người có lỗi là em. Anh có thể thù hận
em suốt cả cuộc đời cũng được nhưng đính hôn với anh là điều không thể nào em
làm được.

– Có điều gì khiến em thay đổi chỉ trong một đêm.

– Có những điều đã thay đổi mà không chỉ trong một đêm. Anh sẽ không muốn cưới
em nếu anh biết được sự thật. Anh không muốn cưới em đâu.

– Có. Lúc nào anh cũng muốn cưới em. Đừng làm thế mà! Sao em lại bỏ anh ngay
cái giờ phút này chứ?

– Thà em chọn giây phút này còn hơn là kéo dài đến tận ngày cưới. Ánh Tuyết,
cho xe chạy đi!

Chiếc xe lao đi, Minh Thư không quay lại phía sau để nhìn Trình Can như thế
nào. Anh chàng cố đuổi theo cho đến khi không đuổi kịp nữa, Trình Can thất thần
quay trở về buổi tiệc kém niềm vui ngày hôm đó. Nhã Trúc chạy ra nắm tay Trình
Can bước vào:

– Ba ơi, anh hai về rồi!

– Trình Can, con không sao chứ?

Trình Can lắc đầu, cố hết sức để mình không rơi nước mắt. Anh nhoẻn cười gượng
gạo:

– Con không sao. It’s okay!

– Anh đừng nói câu đó nữa, trong anh không ổn chút nào hết.

– Minh Thư bỏ đi thật rồi. Minh Thư bỏ đi…

Trình Can chưa kịp nói hết câu, trông thấy Kỳ Tuấn đi ngang đã xô mọi người ra
và lao vào Kỳ Tuấn đánh túi bụi. Kỳ Tuấn không kịp trở tay nên bị dính đòn hiểm
của Trình Can khá nhiều. Cả hai lăn lộn ra nền cỏ mà cố hết sức đấm thật mạnh
vào đối phương.

– Là tại mày, tại mày mà Minh Thư bỏ tao. Đồ khốn! Tại sao mày luôn phá hoại
cuộc đời tao vậy hả?

– Anh điên vừa phải thôi, tôi đã làm gì chứ?

– Cô ấy thay đổi chỉ trong một đêm. Đêm qua tao đã thấy chiếc xe của mày, mày
xuất hiện trước khi tao đến gặp Minh Thư. Mày đã nói gì với cô ấy?

– Anh khôn lên một chút đi, cô ấy bỏ đi tại sao lại đi đánh tôi mà không tự đi
tìm lý do. Tôi nhắc lại một lần nữa tôi không dính líu tới vụ này.

– Mày có chắc là mày không tòm tèm với Minh Thư khi cô ấy đang là người yêu của
tao không? Mày luôn tìm cách ve vãn cô ấy mọi lúc tao vắng mặt.

– Bằng chứng đâu? Bằng chứng đâu? Tôi nhắc lại một lần nữa, chuyện cô ấy bỏ anh
không liên quan tới tôi. Hôm nay tôi bỏ qua, lần sau tôi kiện anh thật đấy.

Xô Trình Can ra rồi Kỳ Tuấn chỉn chu lại trang phục và bỏ đi, Đàm Phúc cũng
theo bước anh chàng. Trình Can chỉ lặng lẽ đứng dậy và lái xe bỏ đi mất. Bữa
tiệc kết thúc trong không khí u ám và căng thẳng…

Minh Thư mở điện thoại lên, giọng lạnh lùng:

– Tôi không làm phẫu thuật nữa, tôi nghe lời ông!

Minh Thư rơi nước mắt, cô đặt tay lên bụng và nói thầm:

– Trình Can, tha lỗi cho em. Anh không thể tốt với em nếu biết em đã mang thai,
tác giả lại là hắn. Em đã không can đảm nói ra sự thật với anh, bởi vì em cũng
đã yếu mềm không chịu từ chối một sinh mạng khác phá hỏng hạnh phúc của chúng
ta. Em đã kịp yêu thương nó trước khi sự nhẫn tâm đè nén lên em! Cái tình yêu
đến không biết từ lúc nào nhưng không thể vứt bỏ nó. Em đã chọn nó thay vì chọn
anh. Nhưng em thà mang lỗi với anh còn hơn là có lỗi với đứa trẻ, có lỗi với
chính em và có lỗi với Thượng Đế đã ban cho em cái quyền làm mẹ.