Kế Hoạch Làm Bố

Chương 30


Ngày cưới đến rồi, nhộn nhịp, hoành tráng, xinh đẹp, trang
hoàng,… bao nhiêu từ có thể gợi tả về một đám cưới đẹp như cổ tích như thế
này. Thư đẹp hút hồn trong chiếc áo cưới Vera Wang mà Kỳ Tuấn đặt hàng từ nước
ngoài. Anh chàng diện veston màu trắng toát, hiệu Armani – nhãn hiệu yêu thích
của mọi quý ông. Lễ đính hôn diễn ra khá rườm rà nhưng lễ cưới thì khá là trang
trọng. Bà Trầm, mẹ của Thư từ Hà Nội đã được người của gia đình Kỳ Tuấn đến đón
và vừa đáp máy bay vài tiếng đồng hồ trước lễ cưới. Cả hai làm lễ cưới tại nhà
thờ Đức Bà, sau đó là lên đường tuần trăng mật. Minh Thư ngồi trước gương, cô
không có chút cảm giác nào trong ngày trọng đại này. Bà Trầm nhắc khẽ:

– Con à, đến giờ chúng ta đi rồi.

– Dạ.

Thư nhỏ nhẹ đáp rồi bước theo mẹ và ra xe. Trên đường đi, bà Trầm nói:

– Con có tâm sự gì phải không?

– Cô dâu nào cũng có tâm trạng như con trước khi làm lễ cưới mà mẹ.

– Mẹ biết chứ. Nhưng con là con gái của mẹ, và mẹ nghĩ đây không phải thứ cảm
giác con đang nếm trải. Con không muốn đám cưới này phải không?

Thư suýt òa khóc khi nghe bà Trầm nói, cô lại một lần nữa bị bà
Trầm nói trúng tim đen. Thư cố cắn chặt môi, không để cho nước mắt tuôn rơi.
Trước khi xuống xe, Minh Thư ôm chặt bà Trầm và nói:

– Mẹ à, nếu phụ nữ sinh ra không phải để lấy chồng, sinh con… Nhất định con
sẽ ở bên mẹ như thế này mãi mãi.

– Con gái khờ ạ, mẹ đâu thể ở mãi bên con. Anh ta sẽ chăm sóc con gái của mẹ
đến lúc mà mẹ không còn ở nơi đây nữa.

– Không. Mẹ sẽ sống mãi với con mẹ nhé.

– Con ơi, chết là con đường mà ai rồi cũng sẽ phải bước đi mà. Con không được
phủ nhận điều đó.

– Nên con muốn mẹ ở bên con nhiều hơn.

– Con đường kia mẹ sắp phải đi rồi con ạ. Nhưng hôm nay không phải là ngày nói
chuyện đó, bước xuống xe đi, anh ta đang chờ con.

Thư gật đầu, nghe theo lời bà Trầm, cô bước xuống xe, lập tức có mấy cô nàng
nhân viên trong tòa soạn bước theo và tung hoa giấy, Thư cầm bó hoa lan và từ
từ bước vào nhà thờ. Ánh Tuyết luôn đi phía sau và nâng váy cưới hộ Thư bởi
đuôi váy khá dài. Kỳ Tuấn và Đàm Phúc đang đứng ở phía trong, Đàm Phúc quay lại
nhìn và nói:

– Hey Guy, hồi hộp không?

– Một chút.

– Đẹp thật đấy.

– Tớ thiết kế mà.

– Cậu nói gì vậy? Tớ bảo là cô ấy, cô ấy rất đẹp.

Kỳ Tuấn quay lại, anh ngẩng ngơ nhìn cô, Minh Thư cũng nhìn Kỳ
Tuấn bằng ánh mắt vô cảm giác. Mọi người vỗ tay hân hoan chúc mừng về sự lộng
lẫy của cô dâu, bài hát Love Story vang lên nhẹ nhàng và khá sâu lắng. Trình
Can và Phương Dung cũng có mặt và họ ngồi cạnh bên nhau, Phương Dung nói:

– Ai cũng nói cô ấy đẹp.Còn anh thì sao?

Trình Can chỉ lặng im và hòa theo nhịp vỗ tay của mọi người, anh
nhìn Minh Thư không chớp mắt, đến gần Kỳ Tuấn hơn, anh chàng vội nắm lấy tay cô
và ghé sát vào tay:

– My Princess!

Minh Thư quay lại nhìn, đảo qua một vòng, cô nhận thấy ánh mắt
có một chút xót xa của Trình Can nhưng Thư chỉ vội gạt thứ cảm xúc ấy qua mà cố
diễn màn kịch đang bước vào hồi gây cấn. Sau khi làm lễ xong xuôi, đến lúc Đàm
Phúc đưa hộp nhẫn, Kỳ Tuấn nhếch mép cười nụ cười quen thuộc, nắm lấy tay Minh
Thư và nói:

– Anh là Thái Kỳ Tuấn, nguyện lấy Hoàng Ngọc Minh Thư làm chồng, sẽ yêu thương,
chăm sóc và sẻ chia cuộc sống này hôm nay, ngày mai, trong suốt cuộc đời anh.
Amen!

Minh Thư mím môi cố làm mọi thứ để con tim mình đỡ đau hơn. Tại sao cô lại phải
dành khoảnh khắc đẹp nhất cuộc đời trao đến cho một người mà cô căm hận. Tại
sao cô chọn cách trả thù này. Cô nhìn vào tượng Chúa Jesus trên tường mà tức
tưởi khóc thầm với ngài. Quên mất tới lượt cô đọc lời hứa trước Chúa, mọi người
sốt ruột nhìn Thư và theo dõi nhất cử nhất động của cô. Ánh Tuyết nhắc khéo:

– Thư…Thư à…

Minh Thư giật mình quay lại nhìn Ánh Tuyết, rồi cô lại quay sang nhìn Kỳ Tuấn.
Anh nói nhẹ nhàng:

– Tới lượt em!

Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn rất lâu, cô nhìn đến độ làm anh ngạc nhiên…

– “Từ giờ phút này, tôi bắt đầu trở thành cô dâu của địa ngục sao? Tôi có thể
chịu đựng được trong bao lâu? Tôi sẽ hạnh phúc khi trả được mối hận này chăng?
Làm ơn có ai đó trả lời giúp tôi câu hỏi này đi. Trước mặt tôi là con quỷ dữ mà
tôi phải nằm chung một giường đắp chung một chăn kể từ đêm nay. Hay là hơn thế
nữa? Tôi có phải trở thành công cụ để hắn vui chơi? Địa ngục của tôi sẽ ra sao
đây…”

– Minh Thư, em làm sao thế? Em không khỏe hả?

– “Không… mình phải làm được. Con đường này đã đi thì không thể quay lại
được. Mình sẽ phải chấp nhận đau đớn bước đầu để rồi niềm vui chiến thắng sẽ
tìm tới phía sau. Trước hết, phải chấp nhận dối lòng cho xong thủ tục…”

Thư lắc đầu, cô quay mặt lại và bắt đầu đọc lời hứa:

– Tôi, Hoàng Ngọc Minh Thư, bằng lòng lấy Thái Kỳ Tuấn làm chồng, hứa sẽ tôn
trọng, nguyện yêu thương, chăm sóc và lo lắng cho anh hôm nay, ngày mai, mãi
mãi suốt cuộc đời tôi. Amen

Đàm Phúc lấy hộp nhẫn ra, là hộp nhẫn cưới mà Kỳ Tuấn chính tay
thiết kế. Anh mỉm cười và lấy chiếc nhỏ hơn, nắm lấy tay Minh Thư. Tim Thư đập
nhanh hơn, chiếc nhẫn đã chạm vào đầu ngón áp út, rồi di chuyển từ từ vào ngón
tay cô, đến khớp tay cuối cùng, Thư có một chút sợ sệt và tiếc nuối, cô đã gập
ngón tay lại, Kỳ Tuấn cũng nhăn mặt cảm thấy lạ, nhưng bàn tay chắc khỏe của
anh đã giữ bàn tay bé nhỏ ấy lại và chiếc nhẫn đã chịu nằm yên đúng vị trí của
nó. Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn, ánh mắt có một chút giận dữ. Kỳ Tuấn còn mỉm cười
đặt lên bàn tay Thư một nụ hôn nhẹ nhàng và lãng mạn. Đột nhiên cảm giác thù
ghét Tuấn lại trỗi lên mạnh mẽ, khiến cô muốn tát Tuấn một tát tay như những
khi cô vẫn làm khi Kỳ Tuấn giở trò, nhưng cô không thể nổi cáu nơi đám đông này
được. Rồi đến lượt cô dâu đeo nhẫn cho chú rể, Minh Thư thực hiện hành động ấy
một cách hờ hững, cô đeo vào rất nhanh rồi nhanh chóng xoay người lại, tuy
không ai để ý nhưng Kỳ Tuấn nhận ra sự khó hiểu đến kỳ lạ của Thư. Linh mục
dõng dạc tuyên bố:

– Nhân danh Chúa Jesus, ta tuyên bố hai con đã trở thành vợ
chồng.

Thư hít một hơi thật mạnh cố bắt chậm nhịp thở, cô đã bước vào
một thế giới khác, một thế giới toàn bộ tối đen không một chút niềm vui. Kỳ
Tuấn vẫn đi bên cạnh và nắm chặt tay Thư, nhưng nếu cô bỏ tay anh ra thì mọi
người sẽ nghi ngờ, điều đặc biệt là mỗi khi bắt gặp ánh mắt của Trình Can,
người chưa hề rời mắt khỏi Minh Thư kể từ cái nhìn cuối cùng cô dành cho anh
trước khi Linh mục tuyên bố cô đã trở thành cô dâu của Thái Kỳ Tuấn. Cả hai rời
khỏi Thánh đường trên thảm đỏ, tràn ngập những bông hoa giấy được mọi người
tung lên. Cả hai chụp hình kỷ niệm với khách mời khá nhiều, xe hoa đã đợi sẵn,
đó là con ngựa chiến Lamborghini Gallardo khá quen thuộc của Kỳ Tuấn. Ông Minh
cùng cô vợ Thanh Nhi trao cho Kỳ Tuấn và Minh Thư chiếc hộp nhỏ rồi nói:

– Căn hộ này không xa căn hộ tôi cung cấp cho cô là mấy, nhưng rộng rãi, tiện
nghi và xinh đẹp hơn. Có khá nhiều không gian dành cho hai người đấy. Với lại,
đây cũng gần chỗ làm, sắp tới cô mang thai, không tiện di chuyển, tôi nghĩ đây
là món quà hợp với vợ chồng cô nhất.

– Cảm ơn ông chủ.

Thanh Nhi lại trao một cái hộp khác, cô nói:

– Đây là quà của Nhã Trúc, từ Hong Kong gửi về và nhất quyết phải trao tận tay
hai người đó.

– Cảm ơn con bé hộ tôi nhé!

Kỳ Tuấn mỉm cười trao cái hộp lại cho Minh Thư, anh ghé vào tai
cô và nói:

– Bọn con gái trong tòa soạn chờ bó hoa của em.

Thanh Nhi hào hứng:

– Phải đó. Suýt chút nữa thiếu màn tung hoa rồi. Xếp hàng đi nào mọi người!

– Tung đi! Tung đi! Tung đi!

Thư cố gắng mỉm cười và diễn cho đến hết vở, cô ra sức tung thật
mạnh, thật mạnh. Bó hoa đi quá đà, quá cao so với tầm với của những cô gái,
tình cờ lại trúng vào ngay Phương Dung và Kỳ Tuấn đang chuẩn bị ra về. Mọi
người đều ngạc nhiên nhìn, Trình Can thấy vậy, anh nhặt bó hoa lên cho Phương
Dung và nói:

– Của em đó! May mắn lắm đấy!

Mọi người hào hứng ùa lại chỗ bó hoa. Trình Can và Minh Thư lại
lén lút nhìn nhau, Kỳ Tuấn vỗ vai Trình Can cười đắc ý:

– Năm sau đến lượt hai người đấy nhé!

Tuấn quay sang Minh Thư:

– Tới giờ rồi em yêu!

– Đi đâu?

– Dĩ nhiên là đến nơi đãi tiệc, khách của mẹ nhiều lắm, hôm nay mệt cho em, cho
cả con nữa, đứng suốt luôn đấy.

Minh Thư và Kỳ Tuấn đã thay bộ trang phục khác, lần này là áo
cưới màu vàng đồng, Kỳ Tuấn trông rất sang trọng với bộ vest đen. Toàn là khách
mời có máu mặt đến dự tiệc, Thư phải nhai đi nhai lại cái điệp khúc mỉm cười và
uống nước cam, vì cô đang mang thai nên Kỳ Tuấn giành hết những ly champaige
chúc mừng từ các bàn tiệc. Cô phải diễn thật tốt, vì còn có cả bà mẹ già của cô
ngồi ở bên cạnh những bậc tiền bối, chủ hôn ở phía đằng kia. Thỉnh thoảng cô
phải tỏ ra niềm nở, chạy lại bắt chuyện với bà vài câu. Có vẻ như Thư đóng kịch
thực sự rất đạt, bà không nhận ra tâm trạng đau khổ của đứa con gái trong ngày
vui như thế này. Cả hai đứng suốt từ sáng đến tối, Kỳ Tuấn đã uống rất nhiều
nhưng nghĩ đến cô vợ xinh đẹp của mình đêm tân hôn thì anh vẫn tỉnh táo. Có lẽ
Thư là người đau khổ, cô đơn duy nhất ở cái không gian sang trọng, lộng lẫy và
xinh đẹp nơi đây. Minh Thư ra ban công đứng hít thở không khí một chút, cô lại
gặp Trình Can, anh đang đứng một mình. Minh Thư lùi lại và bước khi thấy Trình
Can đang di chuyển về phía cô. Trình Can chỉ chìa tay ra và nói:

– Anh chỉ muốn cùng em một cái bắt tay mà thôi. Như thế cũng không được sao?

– Thế thì được.

Hai bàn tay chạm vào nhau, một trong số đó giờ đã đeo nhẫn ở
ngón áp út. Trình Can cố mỉm cười và nói:

– It’s okay!

– Sao anh lại nói câu đó?

– Anh đã nói được câu đó tức là anh đã ổn. Anh không sao. Anh sẽ không hành
động nông nỗi nữa. Và…

Đột nhiên, Trình Can siết chặt tay Thư hơn, Trình Can phải cố
gắng nói hết những gì anh có thể nói. Dù lời nói đó có xót xa và đau lòng anh
biết bao…

– Hứa với anh, em sẽ luôn luôn hạnh phúc. Nhé!

Thư không nói được lời nào, cô chỉ im lặng và bỏ đi. Cô không
thể nói ra mọi chuyện cũng như không thể hứa với Trình Can, vì nếu đây là một
vở kịch thì cô cũng chưa bao giờ có cảm giác yêu thương dành cho Thái Kỳ Tuấn.

Thư đã về nhà mới và tắm rửa được gần một tiếng, dù hôm nay rất
mệt nhưng cô cũng không dám ngả lưng đi ngủ. Con quỷ dữ sắp trở về hang thưởng
thức chiến lợi phẩm của nó. Thư đã khôn khéo chọn cớ đang có thai mà hoãn lại
chuyến tuần trăng mật dài tới Singapore mà chỉ chọn Nha Trang làm chuyến du
lịch trăng mật ngắn hạn. Cả hai sẽ lên máy bay vào sáng mai, và đêm tân hôn,
theo ý bà Kim, nhất quyết phải diễn ra tại tổ ấm của hai vợ chồng. Kỳ Tuấn mở
cửa vào phòng, nhìn Minh Thư đang ngồi trên giường, anh sà lại và nói:

– Anh đã lo xong cho mẹ vợ chỗ nghỉ ngơi. Hôm nay anh tuy mệt nhưng vui lắm,
biết không bà xã… Vì anh đang chờ những phút giây sắp tới đây. Nhưng bây giờ
thì anh muốn tắm, sau đó chúng ta hãy…

– Anh nên đi tắm, rồi em sẽ cho anh cảm giác đặc biệt đêm tân hôn.

– Hứa đó nhé, babe!

Cái nháy mắt của Kỳ Tuấn mà Minh Thư cực kỳ căm ghét, anh chàng
thậm chí còn không biết Minh Thư sẽ làm gì. Cô chỉ im lặng, đợi Kỳ Tuấn bước ra
khỏi phòng tắm, Thư đã tắt đèn và đắp chăn lại. Kỳ Tuấn tưởng cô vợ muốn điều
đó diễn ra sớm hơn, anh nằm xuống bên cạnh Minh Thư và nói:

– Em yêu…

Minh Thư xô mạnh Kỳ Tuấn ra và lạnh lùng:

– Đi ra!

– Em sao vậy? Anh xin lỗi… Quên mất em đang mang thai! Anh sẽ cố gắng nhẹ
nhàng hơn.

– Tôi bảo anh đi ra. Có nghe không?

– Em nói gì vậy? Chúng ta kết hôn rồi mà. Đây là đêm tân hôn, lẽ nào em giữ
khoảng cách với anh.

– Im đi! Anh không có tư cách nằm bên cạnh tôi đâu.

Minh Thư xô Kỳ Tuấn xuống khỏi giường. Kỳ Tuấn mở đèn và chống
trả kịch liệt, nhưng Minh Thư đã nhanh chóng nắm cây dao gọt trái cây và kề sát
cổ mình. Kỳ Tuấn hoảng hốt:

– Thư, đừng manh động. Có gì từ từ nói!

– Đi ra ngoài cho tôi.

– Sao lại như vậy? Anh làm gì em không vui hả?

– Đứng đó. Bước lại gần tôi sẽ chết cho anh coi.

– OK! Anh sẽ đứng đây.

– Đi ra ngoài.

– Cho anh biết chuyện gì xảy ra được không?

Minh Thư đẩy Kỳ Tuấn được ra ngoài, ánh mắt sắc lạnh của cô làm
Kỳ Tuấn khá rợn người, Minh Thư lạnh lùng:

– Tôi đã hứa là cho anh cảm giác đặc biệt mà. Là như thế đấy. Đêm nay hãy nằm
ngoài đây, dùng tất cả các trí thông minh mà anh có được để suy nghĩ lại mọi
thứ đi. Vì sao tôi lại chịu kết hôn với anh? Vì sao tôi lại thay đổi nhanh
chóng như vậy? Vì sao tôi lại làm như thế này đêm nay?…

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Kỳ Tuấn, Minh Thư đóng chặt cửa lại.
Cô chợt cảm nhận có thứ gì đó đang chuyển động và chạm nhẹ vào bụng mình. Thư
thở dài và đặt tay lên bụng:

-“Đừng phản đối hành động của mẹ, con yêu. Dù đó là ba con nhưng hắn ta xứng
đáng bị mẹ đối xử như thế. Sự hiện diện của con là một hành động cầm thú của
hắn làm với mẹ. Con vừa là tình yêu nhưng cũng là nỗi đau của mẹ nữa. Thiên
thần nhỏ vô tội ạ!”

Thư nhắm mắt lại và ngủ, cô tự thưởng cho mình cái mỉm cười tự
đắc khi ở bên ngoài liên tục có tiếng va chạm như là những cú đấm vào tường.
Bước đầu của kế hoạch trả thù đã thành công ngoài mong đợi. Nhưng tất nhiên,
Thái Kỳ Tuấn đâu có dễ đối phó như thế. Và khi đã bắt đầu thì tất nhiên Thư đã
lường trước mọi chuyện, cô đang chờ xem anh ta nhận lấy thất bại này thì sẽ làm
gì cô trong những ngày tháng tiếp theo.

Đêm tân hôn của cặp đôi trai tài-gái sắc này đã diễn ra như thế.
Quả thực, rất đặc biệt. Đúng như lời Minh Thư nói với Kỳ Tuấn.