Kế Hoạch Làm Bố

Chương 47


Kỳ Tuấn nằm sấp vì vết thương khá nặng ở lưng, vết dao xuyên da
thịt và suýt đâm lủng phổi. Lúc Tuấn nằm im khi ngủ thật là hiền và phúc hậu,
chẳng giống gương mặt lúc thể hiện tham vọng của anh chút nào. Tuấn vẫn chưa
tỉnh lại sau ca phẫu thuật, Minh Thư đặt tay lên vuốt nhẹ mái tóc Kỳ Tuấn rồi
thở dài. Bà Kim đẩy cửa vào, Minh Thư sốt sắng:

– Ủa? Mẹ…

– Con mới về sao không nghỉ ở nhà? Thằng Tuấn đã có mẹ lo rồi.

– Con không sao thưa mẹ.

– Nó đã về nhà lấy tiền mà không hỏi ý kiến của mẹ. Nhưng lại lấy tiền không đủ
nên liều mạng có bao nhiêu mang hết bấy nhiêu. Mẹ cứ tưởng nó lại đổ tiền ăn
chơi, ai ngờ đâu …

– Con cũng không biết. Thật ra…

– Chuyện gì?

– Dạ không có gì. Thôi công việc mẹ nhiều, mẹ cứ về nghỉ ngơi đi ạ. Con sẽ ở
đây với anh ấy. Chừng nào anh Tuấn tỉnh lại con sẽ báo cho mẹ.

– Vậy thôi được, con giữ gìn sức khỏe. Sáng mẹ cho người đem thức ăn bổ dưỡng
tới cho con.

– Dạ con cảm ơn mẹ.

Với cái bụng bầu đã to trông thấy, Minh Thư hơi khó chịu khi
tầng suất bị em bé đạp ngày một nhiều. Cô ngồi nhìn Kỳ Tuấn, thỉnh thoảng lại
kéo chăn cho anh đủ ấm. Thỉnh thoảng Tuấn vẫn nhăn mặt dù đang ngủ say, chắc là
vết thương lại đau khi thuốc tê hết hiệu lực. Thư ngồi đó nhìn Kỳ Tuấn mãi, cô
ngủ say lúc nào không hay.

Kỳ Tuấn tỉnh lại sau khi nằm hôn mê 1 ngày 1 đêm, cảm giác đầu
tiên là đầu óc thì quay cuồng còn vết thương ở lưng thì tê cứng làm anh không
cử động được. Nhưng điều làm Tuấn ngạc nhiên đó chính là Minh Thư đã ngủ gục
bên cạnh anh, lại còn nắm chặt bàn tay của anh. Tuấn muốn mình không cử động
mãi chỉ để ngắm nhìn Thư như thế. Nhưng chỉ cần 1 cử động nhẹ Minh Thư đã phát
hiện ra Tuấn tỉnh lại. Cô buông tay anh ra, mặt mệt mỏi nhưng khá mừng rỡ:

– Anh tỉnh lại rồi sao?

– Chào em.

– Anh có đau không? Vết thương thế nào?

– Chuyện gì xảy ra thế?

– Anh bị thương vì đã đỡ cho em một dao. Anh không nhớ gì sao?

– Anh đã làm làm thế à? … Nghĩa hiệp vậy ư?

– Giờ này mà còn đùa. Để em gọi bác sĩ kiểm tra lại cho anh.

– Được rồi.

Minh Thư vừa quay đi, Kỳ Tuấn liền nắm tay cô lại, cứ như là
không muốn rời cô vậy. Minh Thư hiểu ý và nắm lấy tay Kỳ Tuấn rồi nói:

– Chỉ là đi gọi bác sĩ thôi mà!

Một khoảnh khắc mà có lẽ trong đời Kỳ Tuấn anh sẽ không bao giờ quên. Sau khi
nói câu đó xong, Kỳ Tuấn đã nhận được từ Minh Thư một cái hôn chạm nhẹ lên môi
thật ngọt ngào biết bao nhiêu. Những nụ hôn đã từng xuất hiện giữa Tuấn và Thư
nhưng đó chỉ là những nụ hôn gượng ép thực hiện còn bây giờ thì không. Một nụ
hôn Thư dành cho Tuấn, dù cảm giác khó chịu vẫn còn ảm đạm quanh cơ thể anh
nhưng Tuấn lại cảm thấy sự mãnh liệt trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng bao giờ hết.
Tuấn ngơ ngác nhìn Thư, cô bỏ đi một lúc rồi mà mặt anh vẫn còn ngơ ngác.

– Tỉnh lại đi! Khoảnh khắc ngọt ngào, đê mê quá hả?

Kỳ Tuấn ngừng cười, Phương Dung xuất hiện cắt đứt dòng cảm xúc đê mê, ngây ngất
Thư vừa dành cho anh. Phương Dung nói:

– Đã tiến được một bước dài trong kế hoạch. Giờ là lúc anh cần làm cô nàng
không thể rời anh được.

– Con tôi sắp ra đời rồi. Làm ơn từ đây tới đó cô đừng làm gì động đến hai mẹ
con Minh Thư nữa.

– Kế hoạch lần này của tôi đã giúp cậu nhiều đó chứ. Phủ nhận à?

– Không có phủ nhận. Chỉ là không muốn nó diễn ra theo cách đó.

– Nhưng… ngọt ngào tình tứ quá kia mà.

– Cô không nên ở đây.

– Được rồi. Vài ngày nữa đến lượt tôi và Âu Trình Can lên xe hoa. Chúc cậu mau
khỏe mà mang theo vợ yêu tới dự.

– Cô đừng giở trò đấy. Xem như đó là thỏa thuận duy nhất nếu chị muốn tôi giúp
cô.

– Cả ba chúng ta đều muốn giải thích được cái chết của Gia Hòa.

– Nhưng không ai vừa muốn trả thù cho tình nhân quá cố vừa tham lam đắm đuối
bên tình nhân hiện tại như cô hết.

– Nhưng anh cũng phải đảm bảo với tôi một điều kiện.

– Chuyện gì?

– Làm cách nào để Minh Thư thôi không truy cứu nữa.

– Được rồi. Tôi sẽ cố.

Sau khi bác sĩ kiểm tra xong, Kỳ Tuấn đã ổn nhưng phải ở lại
bệnh viện theo dõi thêm vài ngày. Chỉ còn lại Tuấn và Thư, hai người nhìn nhau
mà hơi ngại chuyện gì đó. Minh Thư nói:

– Anh có đói không?

Kỳ Tuấn lắc đầu, mắt vẫn dán chặt vào cô. Minh Thư lại hỏi:

– Anh còn nhớ gì về chuyện đã xảy ra không?

– Anh bị đâm từ phía sau. Rất là đau!

Rồi Kỳ Tuấn nhìn qua bàn, anh thấy tờ giấy trông khá quen. Minh Thư cũng biết
chuyện khi thấy Kỳ Tuấn cứ buồn buồn cúi mặt xuống. Minh Thư tiến lại lấy tờ
giấy ly hôn và chiếc nhẫn rồi nói:

– Trong thời gian anh hôn mê, ít nhiều sau bao nhiêu chuyện, em nghĩ cũng đã
đến lúc em phải suy nghĩ lại.

– Em không cần phải chờ anh hồi phục mới nói. Anh sẽ không sao đâu!

Minh Thư nắm lấy tay Kỳ Tuấn và đeo chiếc nhẫn lại cho anh ngay
ngón áp út, Kỳ Tuấn ngạc nhiên nhìn Minh Thư. Cô nói:

– Em đã nhặt lại cho anh. Anh biết không, tim em đã thực sự đập mạnh khi em làm
rơi chiếc nhẫn, anh nhặt lại cho em và nói những lời đó. Em nghĩ anh đã đúng!

– Anh muốn xin lỗi em bởi vì…

– Không. Anh hãy để em nói hết.

Minh Thư nhìn Kỳ Tuấn rồi lại nhìn tờ giấy ly hôn có sẵn chữ ký
của anh. Cô nói:

– Em quả thực đã rất giận dữ nhưng cũng vì quá giận anh nên em đã không nói
được gì mà chỉ có thể dùng 10 ngón tay để gõ những điều ngu ngốc này. Vì sao em
lại làm như thế? Vì sao anh lại bỏ đi như thế? Chung quy cũng chỉ tại vì sự im
lặng của em. Vì khi em đã nổi giận thì không bao giờ em muốn hé môi nhưng bây
giờ dù có thế nào thì em cũng phải nói. Anh đã không còn là Thái Kỳ Tuấn ranh
ma, láu cá và đê tiện ngày xưa anh biết. Bây giờ anh là một Thái Kỳ Tuấn biết
yêu thương, lo lắng và chăm sóc cho người khác. Biết giá trị của một gia đình
và biết thế nào là hi sinh không nhất định là phải giành cho mình nữa.

– Em …

– Cho nên, em nghĩ, đã đến lúc phải suy nghĩ chín chắn hơn.

– Có nghĩa là …

– Nhưng anh cần phải cho em thời gian để chấp nhận anh đó nhé!

– Anh có thể chờ đợi em cả đời.

Rồi bất thình lình Minh Thư xé mạnh tờ giấy đơn xin ly hôn có
chữ ký của Kỳ Tuấn ra làm nhiều mảnh nhỏ. Sau đó cô bỏ vào thùng rác trước sự
ngỡ ngàng của Kỳ Tuấn. Anh thực sự quá bất ngờ trước những điều đó. Kỳ Tuấn
hỏi:

– Anh đang mơ phải không?

– Không. Hoàn toàn là sự thật. Không có lý do gì em lại từ chối một người cha
tốt dành cho đứa con yêu trong bụng em.

– Em chấp nhận anh chỉ vì anh tốt với đứa con trong bụng em sao?

– Em chấp nhận anh vì em đã lấy anh. Thế thôi!

Kỳ Tuấn mỉm cười nhìn Minh Thư, sau đó anh kéo cô lại gần mình
hơn rồi nhẹ nhàng hôn Minh Thư. Một nụ hôn đẹp tuyệt vời, cả hai hôn nhau rất
lâu. Một nụ hôn không lạ nếu họ là đôi vợ chồng bình thường nhưng họ hôn nhau
có cảm giác như một cặp đôi mới yêu vậy. Mà cũng phải thôi, họ mới yêu nhau
thật mà.

Phương Dung trở về nhà, Trình Can hỏi ngay:

– Em đến bệnh viện thăm Kỳ Tuấn và Minh Thư à?

– Em chỉ thăm Kỳ Tuấn. Còn Minh Thư thì em không thấy…

– Hay lắm, cô ấy vẫn lạnh lùng với hắn.

– Anh nói cái gì thế?

– À không … không có gì. Mà em còn gì chưa chuẩn bị xong không? Có cần anh
giúp không?

– Mọi thứ đã xong xuôi hết. Còn anh?

– Vài ngày nữa anh đi lấy nhẫn.

– Anh chọn ai làm phù rể cho anh?

– Là Đỗ Vương Khang. Em đã chọn phù dâu chưa?

– Em cũng không biết chọn ai.

– Hay là để Nhã Trúc. Nó cũng sắp về rồi. Dù sao em và nó cũng đâu xa lạ gì
nữa.

– Như thế hình như không hợp cho lắm.

– Vui là chính mà. Gia đình anh có nghĩ gì đâu.

– Ba em cũng sắp bay về rồi.

– Ừ. Thôi mình đi ngủ em ơi. Mai anh còn dậy sớm tạt sang lấy nhẫn cưới.

Một buổi sáng đẹp trời, Trình Can lái xe đến tiệm kim hoàn như
đã hẹn trước, tuy nhiên anh chàng muốn ghé nhâm nhi café một chút. Trình Can
ngồi đó trầm tư suy nghĩ, trời lại mưa lất phất trông lãng mạn làm sao. Cái
tiệm café này, Trình Can đã từng biết một cô gái. Anh cũng đã từng yêu cô ấy
nhưng lại có một kết cuộc không thành. Một đám cưới đã suýt diễn ra. Sao Can cứ
mãi nghĩ về những hồi ức khi mà vài ngày nữa anh sẽ kết hôn với người con gái
khác.

Thật tình cờ, Minh Thư cũng bước vào và cô cũng trông thấy Trình
Can, Trình Can gật đầu chào:

– Anh có thể mời em một tách cappuccino không?

– Ơ …

– Em sao thế?

– Không có gì. Được thôi!

Minh Thư ngồi xuống nhưng cô hơi ngại và cứ nhìn ra ngoài, Trình
Can hỏi:

– Em không sao chứ?

– Em vẫn khỏe.

– Khi nào em sinh con?

– Chắc khoảng 20 ngày nữa.

– Cũng gần nhỉ.

– Em mang thai cũng lâu rồi mà.

Trình Can chỉ mỉm cười, anh nhìn ra ngoài, nơi làn mưa đang trải
dài khắp nơi:

– Em còn nhớ tiệm café này không?

– Em nhớ.

– Ngày đó chúng ta biết nhau tại đây, giờ gặp lại thì em đã kết hôn và sắp sinh
con.

– Anh cũng sắp kết hôn mà.

– Ngày đó em tới chứ?

– Vợ chồng em nhất định sẽ tới.

Trình Can ngạc nhiên nhìn Minh Thư, sau đó Kỳ Tuấn bước vào,
Minh Thư vẫy tay ngoắc anh lại làm Trình Can ngạc nhiên hết sức. Trông Kỳ Tuấn
vẫn còn yếu, chắc có lẽ vừa xuất viện. Kỳ Tuấn tiến lại bàn và ngồi cạnh Minh
Thư, Trình Can cũng cố gắng làm ra vẻ bình thường:

– Khỏe hẳn rồi chứ?

– Nhìn là biết rồi.

– Hôm đó nhớ tới sớm nha.

– Được. Tôi sẽ đưa vợ tôi tới dự.

– Bắt tay nhau, được chứ?

– Dĩ nhiên!

– It’s okay!

Rồi Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư, anh nói:

– Anh ra ngoài chờ em!

– Cũng được.

Minh Thư và Trình Can nhìn Kỳ Tuấn bước đi. Trình Can hỏi:

– Em đã thực sự yêu hắn rồi sao?

– Em kết hôn với Kỳ Tuấn. Em không yêu anh ấy thì yêu ai. Bọn em sắp có con anh
à.

– Em chắc chắn điều đó chứ hả?

– Em luôn làm việc theo lý trí.

– Được rồi. Anh chúc em hạnh phúc!

– Em đang hạnh phúc. Vì thế em muốn dành lời chúc tốt đẹp từ anh cho chính cuộc
hôn nhân của anh.

– Anh sẽ hạnh phúc.

– Em sẽ nhớ nơi này. Nhưng dù không thành đôi thì em mong chúng ta vẫn có thể
là bạn.

– Anh có thể mời em vài ly café bất cứ lúc nào chứ.

– Chắc chắn rồi.

Cả hai trao nhau một cái ôm rồi Minh Thư lại nhanh nhẹn bước ra
cửa. Nhìn hành động Kỳ Tuấn cởi áo khoác che cho cô làm Trình Can cũng có thể
yên tâm. Ít ra cũng nhận thấy được Kỳ Tuấn có lòng với Minh Thư. Không hẳn đã
là bad boy thì xấu 100%. Anh mỉm cười một mình, như cách tạm biệt mối tình làm
anh điên đảo một thời trước khi toàn tâm toàn ý thuộc về một cuộc hôn nhân
khác…

Kỳ Tuấn lái xe, anh im lặng khá lâu. Minh Thư hỏi:

– Anh không có gì chứ?

– Em nghĩ anh sẽ ghen à?

– Anh luôn lên cơn mỗi khi em tiếp xúc với Trình Can mà.

– Đó là trước kia… Còn bây giờ…

Kỳ Tuấn kéo tay Minh Thư lên và đặt lên bàn tay một nụ hôn ngọt
ngào, mắt anh vẫn hướng về phía trước và lái xe. Kỳ Tuấn nói giọng đầy tự tin:

– Anh không ngu ngốc khi biết rõ người phụ nữ thuộc về mình thì có tiếp xúc với
ai cũng sẽ là của mình thôi!

Sau cơn mưa trời lại sáng, mất một thời gian không ít để hai
trái tim cùng hòa chung nhịp đập. Nhưng cả hai cần phải nỗ lực rất nhiều nếu
muốn cùng tồn tại trên con thuyền tình yêu đang trôi trên bờ biển phẳng lặng
nhưng thật ra có rất nhiều đợt sóng ngầm sẵn sàng nổi dậy bất cứ lúc nào.