Kế Hoạch Làm Bố

Chương 52


Cuối cùng thì ngày cưới của Trình Can và Phương Dung cũng đã
tới. Phương Dung trang điểm lộng lẫy như một nữ hoàng, cô có sắc đẹp rất sắc
sảo nhưng rất đặc biệt, một sắc đẹp luôn khiến người ta phải dè chừng. Cô đã
chuẩn bị xong và bước ra khỏi phòng. Ba mẹ của Phương Dung cũng đã từ Mỹ trở
về, có thể nhận thấy cô nàng sở hữu sắc đẹp từ mẹ thay vì người bố có gương mặt
lạnh như băng. Nhã Trúc nâng váy cưới để cô xuống nhà khỏi vướng:

– Chị đi cẩn thận.

– Trông chị như thế nào?

– Rất đẹp ạ!

– Cảm ơn em.

Theo nghi lễ đã được sắp đặt, Phương Dung ngồi cùng xe với ba
cô. Người sẽ dắt cô vào nhà thờ còn mẹ cô thì đi riêng với Nhã Trúc. Vì gia
đình theo đạo Công giáo nên Trình Can cũng phải làm nghi thức kết hôn trong nhà
thờ dù anh không thích cho lắm. Nhà thờ được trang trí lộng lẫy lên hẳn. Xe của
Nhã Trúc và mẹ Phương Dung tới trước, Vương Khang đứng trước ở cửa nhà thờ và đón
lấy tay phù dâu Nhã Trúc. Sau đó là ông Lương khoác lấy tay cô con gái và tiến
vào nhà thờ. Bản nhạc hòa tấu danh tiếng Wedding Love được vang lên. Phương
Dung thực sự rất đẹp trong ngày cưới. Đàm Phúc ở bàn phía sau nói nhỏ với Kỳ
Tuấn:

– Có chồng rồi cô ta sẽ hiền hơn chứ?

– Khó mà biết được.

Trình Can nhìn cô dâu mải miết, nhưng anh kịp trông thấy Minh
Thư. Cách đây chưa lâu, anh đã đau khổ nhìn cô lên xe hoa để rồi bây giờ nhìn
cô hạnh phúc bên chồng và yên tâm lên xe hoa với người khác. Nếu như nhận được
một cái mỉm cười đáp lại từ Minh Thư thì có lẽ anh sẽ cảm thấy điều anh làm là
đúng. Nhưng Minh Thư chỉ nhìn Trình Can, bằng sắc mặt không vui không buồn.Anh
đang cố đọc suy nghĩ của cô nhưng anh không hiểu Minh Thư đang nghĩ gì mà cứ
nhìn anh chăm chú, ánh mắt có vẻ rất lạ. Kỳ Tuấn vẫn ngồi cạnh Minh Thư, anh
hỏi:

– Họ đẹp đôi quá phải không em?

– Em nghĩ vậy.

– Con ơi, chưa ra đời mà con đã được dự hai lễ cưới rồi nhé. Hôm nay mẹ đến chỗ
đông người, con phải ngoan ngoãn không được làm mẹ mệt nghe chưa?

Kỳ Tuấn âu yếm đặt tay lên bụng Minh Thư và tâm sự với đứa con.
Điều đó làm Thư quay trở về thực tại, bây giờ cô là vợ của Kỳ Tuấn, con của hai
người sắp ra đời. Thư không được phép để những suy nghĩ thoáng qua như lúc nãy
làm phiền cuộc sống yên bình của cô nữa.

Lễ cưới kết thúc bằng một nụ hôn nồng cháy giữa cô dâu và chú
rể. Minh Thư không hiểu tại sao cô lại muốn ra về ngay lập tức. Không phải vì
không muốn trông thấy cảnh đó. Mà đơn giản vì nó làm cô khó chịu. Đám cưới. Lẽ
ra ngày cưới phải là ngày vui nhất nhưng đám cưới của cô thì cô phải hoàn toàn
diễn kịch. Đúng hơn là cô đang ghen tị với cảm giác hạnh phúc của Trình Can và
Phương Dung đang trải qua. Thư không hiều vì sao cảm giác ấy cứ văng vẳng theo
cô mãi. Điều đó khiến cô ngại ngùng và xa lánh Kỳ Tuấn. Cả hai nắm tay nhau
bước ra khỏi Nhà thờ trong sự chúc mừng của vô số bạn bè, đồng nghiệp, người
thân. Nhưng Trình Can vẫn nhớ tới Minh Thư đang có mặt, anh và Phương Dung tiến
lại:

– Chào!

– Hôm nay hai bạn rất đẹp đôi.

Minh Thư mỉm cười nhận cái ôm từ Phương Dung, Kỳ Tuấn cũng miễn
cưỡng bắt tay Trình Can. Phương Dung đặt tay lên bụng Minh Thư và hỏi:

– Em bé khi nào ra đời?

– Cuối tháng này.

– Chúng tôi cũng mong lên chức sớm như hai bạn.

Trình Can nói xong lại nhận được cái hôn âu yếm từ Phương Dung. Cả hai mỉm cười
nhìn nhau, Kỳ Tuấn nói:

– Xem ra chiếc ghế Tổng biên tập của ba anh để lại rất có duyên với những phụ
nữ, ngồi lên đó chưa bao lâu thì kết hôn, sinh con,…

– Anh nói cái gì vậy?

Minh Thư nhăn mặt, Kỳ Tuấn nói:

– Ồ em yêu, anh đang tự hào mà. Xem này, anh sắp có con. Còn anh ấy thì chưa.

Minh Thư nhăn mặt nhìn Trình Can, cô bối rồi quay đi chỗ khác:

– Em xin lỗi vì không thể đến dự tiệc, hôm nay em bé lại quậy rồi. Em cảm thấy
không khỏe!

– Tiếc quá!

Rồi Minh Thư lại nhìn Trình Can và mím môi:

– Em đang rất hạnh phúc. Em cũng chúc anh hạnh phúc!

– Cảm ơn em.

– Không có gì.

Vương Khang và Nhã Trúc cứ nhìn lén nhau suốt, cả hai đều thầm
ngưỡng một đối phương hôm nay khá hấp dẫn. Cả hai tìm một góc riêng nghỉ mệt,
Vương Khang hỏi:

– Xong lễ cưới anh Can, cô lại về HongKong hả?

Nhã Trúc quay sang nhìn Vương Khang, cô nói:

– Anh đang hỏi tôi đó sao?

– Ừ.

– Chưa biết.

– Vậy à?

– Thì sao?

– Không sao cả.

Vương Khang đứng dậy và bước đi, anh nói:

– Cô không định thay quần áo đến nhà hàng sao?

– Có chứ.

– Dù sao thì …

Vương Khang gãi đầu nhìn Nhã Trúc:

– Hôm nay cô đẹp lắm.

Rồi anh chàng lóng ngóng bỏ đi. Nhã Trúc nghĩ gì đó rồi gọi với
lại:

– Khang…

– Hả?

– Anh cũng vậy.

Kỳ Tuấn khá ấm ức cái khoảnh khắc ấy và lý do anh phải một mình
đi dự tiệc cưới khi Minh Thư cáo bận xin phép về sớm. Anh chàng uống rượu khá
nhiều trong tiệc cưới của Trình Can và Phương Dung. Trình Can thì đã khá say
khi hôm nay phải uống với rất nhiều khách mời. Khi cả hai về căn phòng tân hôn
thì anh chàng đã ngấm rượu, Trình Can mỉm cười:

– Đêm nay, em thực sự là của anh rồi.

– Từ lâu rồi mà.

– Em đẹp lắm, em yêu!

– Em yêu anh.

– Cuối cùng thì anh cũng đã có một lễ cưới trọn vẹn,

– Anh có tiếc khi đám cưới trước không thành?

– Đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta. Đừng nhắc tới tên người khác. Đặc biệt
là những gì thuộc về quá khứ em nhé!

– Vậy thì anh hãy làm em không nói được đi.

.

Nói rồi Trình Can ôm lấy Phương Dung và trao nhau nụ hôn nồng
ấm. Anh muốn ôm chặt Phương Dung, tận hưởng một niềm hạnh phúc thực sự thuộc về
mình, là của mình. Nhưng đến những lúc nóng bỏng cao trào, đầu óc anh không
thực sự hướng về người phụ nữ đã cùng bước lên xe hoa với anh ngày hôm nay.
Ngay cái đêm mà bất cứ người nào sau kết hôn cũng nhớ về ngày ấy như một ngày
hạnh phúc nhất thì Trình Can mới chợt phát hiện ra rằng, chưa lúc nào con tim
anh xóa hẳn được ký ức của người xưa. Nếu đó không phải là một vết mờ thì cũng
là một chút dấu vết gì của sự tẩy xóa không sạch. Càng nghĩ tới điều đó, anh
càng mãnh liệt thân xác hơn với Phương Dung. Trình Can với tay tắt đèn, anh
không muốn cái nhìn sắc sảo của Phương Dung phát hiện ra trái tim chỉ dành cho
cô 9 phần trong đêm tân hôn này.

Kỳ Tuấn về nhà, anh cũng đã thấm mệt vì say rượu. Tuấn luôn mở
cửa rất nhẹ bởi giờ đã khuya, anh sợ giấc ngủ của Minh Thư bị ảnh hưởng. Đúng
là cô đã ngủ. Tuấn mỉm cười khi Thư vẫn chừa phần thức ăn cho anh. Nhìn cô ngủ
cũng thật đẹp, Tuấn ở đó và nhìn ngắm cô mãi. Rồi trong một phút tình yêu dâng
lên quá cao, Tuấn hôn lên môi Minh Thư, anh hôn rất lâu. Rồi nụ hôn lên má,
xuống cổ. Đang lúc đó, Minh Thư tỉnh dậy. Cô giật mình:

– Anh… anh về rồi đó hả?

– Ừ.

– Anh uống nhiều rượu hả?

– Em không phạt anh ra ngoài vì điều đó chứ?

Minh Thư mỉm cười:

– Em chỉ phạt nếu anh không tắm mà chui vào cái chăn của em.

– Vậy em chờ nhé. Anh đi tắm!

Minh Thư cố bình tĩnh lại và khống chế nỗi sợ của mình. Cô nhớ
rõ lời dặn của bác sĩ nhưng cô đã làm Kỳ Tuấn nghi ngờ mấy lần trong ngày hôm
nay nên cô không thể từ chối không cho anh ngủ chung. Hơn nữa, hôm nay lại là
đêm tân hôn của Trình Can, Tuấn sẽ hiểu lầm nếu như Thư làm thế. Cô đành để nỗi
sợ hãi của cô ở bên cạnh khi ngủ.

Nhưng sự chịu đựng không không chế được nỗi sợ của cô trong cơn mơ. Nửa đêm,
khi hai vợ chồng vẫn ôm nhau ngủ, Minh Thư lại gặp ác mộng.

– Đừng mà……. Xin đừng…. Buông tôi ra… Buông ra đi…… Anh làm tôi
đau…

Kỳ Tuấn giật mình thức dậy và mở đèn ngủ, anh định gọi Minh Thư
nhưng cô vẫn còn đang nhắm nghiền mắt và nói mớ:

– Bỏ tôi ra, anh không phải là Trình Can……… Anh Can……. Anh Can cứu
em………. Đau quá! Aaaaaaa……………

Minh Thư ngồi bật dậy, mồ hôi ra ướt cả mặt, cô sợ sệt ôm lấy Kỳ
Tuấn:

– Em sợ quá!

Kỳ Tuấn như chết lặng khi nghe những lời đó, anh vẫn cố bình tĩnh:

– Không sao đâu em! Chỉ là mơ thôi mà.

– Tim em đập thình thịch đây này.

– Anh lấy nước cho em nhé!

– Em không cần.Anh đừng đi. Em sợ.

– Em mơ thấy gì mà hét ghê thế?

– Em … không có gì… chỉ là ác mộng thôi mà. Anh có nghe gì không?

Kỳ Tuấn nhìn Minh Thư rồi lại lắc đầu:

– Không. Không đâu…

– Xin lỗi, em lại khiến anh mất ngủ.

– Em không ngủ được anh cũng lo mà. Thôi nằm xuống ngủ lại đi em!

Minh Thư ngoan ngoãn nghe lời, một lúc sau cô lại đi vào giấc
ngủ. Kỳ Tuấn ngồi nhìn cô, anh có một chút giận cô và cũng tự giận mình. Tuấn
đau lòng khi nghe Minh Thư nằm bên cạnh anh mà gọi tên người đàn ông khác,
nhưng anh cũng mường tượng đoán ra nỗi sợ hãi của cô chính là anh. Tuấn không
thể nào ngủ được, anh rất buồn khi phải thừa nhận rằng, Minh Thư vẫn chưa hết
yêu Trình Can. Điều đó đã quá rõ ràng, cô không vui trong ngày cưới của Trình
Can, rất miễn cưỡng nói câu “chúc hạnh phúc” và luôn xa lánh, ngại gần gũi,
sinh hoạt vợ chồng với Kỳ Tuấn. Tuấn không biết phải làm như thế nào, anh nhìn
Minh Thư một chút rồi ôm gối ra ngoài phòng khách. Tuấn mở tủ lạnh lấy vài lon
bia, anh vừa nằm đó, khui bia và suy nghĩ. Những tràn cười không lý do bắt đầu
xuất hiện từ một kẻ say, Tuấn nhìn lên tấm ảnh cưới treo trên tường, Tuấn cười
vô thưởng vô phạt,…

– Ngay cả ảnh cưới mà em cũng không thể nở một nụ cười. Quá rõ mà! Rõ ràng mà
… Em không hề yêu tôi!

Rồi Tuấn ném mạnh lon bia vào ảnh cưới, anh than thở với bốn bức
tường một cách đáng thương:

– Sao em lại phải tự dối lòng mình? Em đã chấp nhận anh đâu… Sao em phải làm
thế để rồi chính anh cũng bị em gạt. Tại sao? Tại sao vậy? …