Kế Hoạch Làm Bố

Chương 6


Một ngày mới đến với Tuấn sớm hơn, anh đến sân bay Tân
Sơn Nhất và đứng chờ, gấp rút như đang chờ một người thân. Thật ra
anh đang tìm kiếm gì? Anh còn chưa hiểu được cốt lõi vấn đề. Có nên
tin vào những lời nói ấy hay không? Nhiều câu hỏi đặt ra trong đầu.
Tuấn đang miên man suy nghĩ, chợt Đàm Phúc cũng xông xáo bước tới:

– Thế nào rồi nhỉ?

– Vẫn chưa tới giờ.

– Tớ không muốn tin điều cậu nói là sự thật. Thật đấy!

– Việc đại ca đã chết?

– Ừ.

– Không lẽ cậu nghĩ tớ đùa…

– Kia kìa…

Một cô gái trạc 30 tuổi từ từ bước ra, ăn mặc sành điệu và có gương
mặt khiến đàn ông phải tê mình. Phúc và Tuấn dừng tranh luận và mở
lời chào:

– Chào cô!

– Kỳ Tuấn, Đàm Phúc, là người à?

– Phải.

– Tôi đã có chỗ ở chưa?

– Tạm thời cô cứ ở nhà của tôi.

Kỳ Tuấn nhấn giọng tỏ rõ quyết tâm, không vì mục đích gì cả. Anh
chỉ muốn biết nhiều hơn mà thôi, thế là cả ba cùng về nhà. Sau khi
sắp xếp chỗ nghỉ ngơi, Phương Dung bước ra và ngồi vào bàn cùng dùng
bữa với Tuấn và Phúc. Phúc mở lời:

– Giờ thì chúng tôi có thể biết nguyên nhân cái chết của đại ca chứ?

– Anh ta chết bởi bàn tay của một thiên sứ.

– Cô thôi ấp úng như thế đi. Chúng tôi không muốn nghe những câu nói
thách đố như vậy.

– Được rồi. Gia Hòa đã tự tử,người khiến anh ta tự tử chính là
người này đây.

Kỳ Tuấn và Đàm Phúc nhìn những bức ảnh, không thể tin được, Kỳ
Tuấn thực sự sốc khi thấy những tấm ảnh thân mật giữa Gia Hòa và
người phụ nữ trong ảnh. Trẻ đẹp, sắc sảo và có đôi mắt sâu lạnh
lùng – Tổng biên tập Minh Thư chứ không ai khác. Đàm Phúc trông thấy
Kỳ Tuấn mặt tái nhợt, anh hỏi:

– Chuyện gì thế?

Kỳ Tuấn nhìn Phương Dung rồi hỏi:

– Tại sao lại là vì người này?

– Hẳn các anh cũng đã thấy tầm thân mật giữa họ.

– Thì đã sao?

– Họ đã có mối quan hệ vụng trộm khi có cơ hội làm việc cùng nhau.
Khi đó tôi vừa mới bị sảy thai và mối quan hệ của chúng tôi đang đi
vào ngõ cụt. Tôi không hiểu vì lí do gì một thời gian sau anh ta bỗng
trở nên tốt với tôi nhiều hơn… Không ngờ anh ta đã có người khác.

– Nhưng việc đại ca có thêm người con gái khác cũng không phải là lí
do dẫn đến việc anh ấy tự vẫn,

– Golden Gate, cây cầu hằng năm vẫn có cả trăm vụ tự tử. Gia Hòa đã
chọn nơi ấy! Còn lí do thì, chỉ có duy nhất một tin nhắn mà thôi…

Kỳ Tuấn cầm lấy cái điện thoại, dòng tin nhắn đã gần một tháng,
Kỳ Tuấn kiểm tra hộp thư đến và hộp thư đi, chỉ còn sót lại đúng 5
tin nhắn.

“- Nếu em không tới, anh sẽ gây ra chuyện thật đấy. Anh đang ở giữa
cầu Golden Gate”

“- Tùy anh. Tôi rất bận. Chết cũng được”

“- Là em muốn anh chết phải không, Angel?”

“- Ừ. Vậy thì hãy chết để thể hiện cái gì đó với tôi đi! Làm thế
nào để mọi người biết anh chết vì tôi đấy.”

“- Thiên sứ của anh, anh sẽ thể hiện điều đó cho em xem.”

Đọc xong 5 tin nhắn, Kỳ Tuấn hỏi:

– Từ người trong ảnh này nhắn sao?

– Dĩ nhiên.

– Không phải. Lý do không phải vì thế mà đại ca tự vẫn.

– Nhưng là thật đấy. Một công việc phát đạt, một người bạn gái yêu
thương anh ta, và một mối tình vụng trộm không thành.

– Vậy lần này cô trở về là vì cô biết cô ta đang làm việc ở Việt
Nam?

– Tôi còn biết được cô ta đang là sếp của cậu.

– Thì đã sao?

– Hãy giúp tôi trả thù. Tôi xin hai người!

– Một cái chết không rõ nguyên nhân như thế thì chị bảo chúng tôi
phải trả thù bằng cách gì đây? Người ta bảo cô chết thì cô chết,
thế là người đó mang tiếng hung thủ giết người hay sao? Không có luật
pháp nào như vậy cả.

Đàm phúc lớn giọng, Phương Dung cãi lại:

– Cô ta đã cướp đi chồng tôi và cha của đứa con trong bụng tôi. Anh ta
sẵn sàng sống chết vì cô ả trong khi tôi vật vã với cái bụng bầu
gần 8 tháng mà vẫn bị sảy thai. Tại sao các người không thể tiếp
cận cô ta để hiểu rõ nguyên nhân vì sao lại có cái chết của Gia Hòa.
Tôi tin chắc chỉ có cô ta là biết rõ mà thôi.

Lời cầu xin khẩn khiết của Phương Dung làm Đàm Phúc và Kỳ Tuấn bối
rối, cả hai cũng rất cay về cái chết với một lý do khó hiểu của
Gia Hòa. Đàm Phúc hỏi:

– Vậy cô muốn làm gì?

– Tôi sẽ vào “người thời thượng” với danh nghĩa là người thay thế
thời gian anh bị đình chỉ.

– Vậy là cô điều tra tất cả trước khi về đây à?

– Có thể nói là vậy.

– Thực sự cô muốn trả thù đến vậy sao?

– Trông tôi giống đang đùa lắm à?

– Nếu vì cái chết của đại ca mà cô như thế thì…

– Tôi yêu Trương Gia Hòa. Và tôi cần một lời giải thích từ sự ra đi
bí ẩn của anh ấy.

Nói rồi, Phương Dung bỏ vào phòng. Kỳ Tuấn và Đàm Phúc bối rối
nhìn nhau. Không hiểu lời nói của Phương Dung là sự thật hay chỉ là
tư thù cá nhân được gom vào một.

Trình Can về đến nhà, đã lâu rồi anh không về đây. Hôm
qua đi tiệc tùng cả đêm, về nhà riêng không nỗi nên đã ngủ tạm lại
căn nhà lớn này. Căn nhà mà anh đã từng lớn lên trong một gia đình
hạnh phúc ở đây. Trình Can thay quần áo sạch và xuống dùng bữa
sáng. Ông Âu Văn Minh và bà vợ trẻ đang ngồi ở đó chờ sẵn:

– Chào ba, chào chị!

– Ba và cô ấy đã kết hôn. Con nên gọi một tiếng dì cho hợp lí đi
chứ.

– Con lớn tuổi hơn mà.

– Nhưng cô ấy là vợ của ba.

– Thôi mà anh, dù sao thì Trình Can cũng quen gọi em như vậy rồi mà.

Trình Can thở dài:

– Dì!

Ông Minh nói:

– Công ty thời trang của con thế nào rồi?

– Vẫn thịnh vượng thưa ba.

– Con quán xuyến có gì khó khăn trong công việc không?

– Vẫn tốt.

– Con vẫn thường xuyên ra thăm mộ mẹ con chứ?

– Ba à, tại sao ba cứ vẫn giữ cái mác là một người đàn ông góa vợ?
Ba luôn ca cẩm với nhân viên, rằng ba sẽ dành thời gian còn lại của
mình cho bà vợ già sống ở nước ngoài nên mướn người mới… Mẹ con
đã mất 2 năm nay rồi. Ba cũng đã có người mới, tội tình gì phải
sống trong cái vỏ bọc như thế.

– Trình Can, con bình tĩnh lại đi.

– Con không thể nào bình tĩnh khi ba có thái độ thiếu tôn trọng mẹ
như vậy.

– Con không bao giờ nghe lời của ba. Ba luôn dành cho con những thứ tốt
nhất nhưng con không bao giờ muốn đón nhận nó. Con có cả bằng cấp
của một nhà kinh doanh giỏi lẫn một người diễn giải lỗi lạc, chỉ
có điều con không bao giờ muốn ngồi vào chiếc ghế ba dành cho con. Con
thích lĩnh vực thời trang, ba cũng đã đầu tư cho con. Giờ ba chỉ mong
con nghe lời ba, hòa nhập cùng sống với ba như gia đình chúng ta đã
từng có. Cớ sao gia đình chúng ta bây giờ mỗi người một ngã như vậy?

– Gia đình à? Phải không? Gồm những ai?

Nói rồi Trình Can bỏ đi mà không thèm chào lấy một lời. Tình cảm
cha con ông Minh trở nên lạnh nhạt đi sau cái chết của vợ ông. Và nó
càng diễn biến xấu hơn khi ông Minh quyết định kết hôn với cô thư ký
riêng của mình chỉ mới 30 tuổi. Kém ông đến 25 tuổi. Trình Can không
phải anh không thương yêu gia đình và cố tình lạnh nhạt với chiếc ghế
tổng biên tập, anh có tình yêu với thời trang nhưng không đơn giản anh
là người vô trách nhiệm. Chỉ có điều, anh thấy có lẽ điều đó đã
không còn ý nghĩa gì khi mà mẹ anh qua đời còn ông bố thì cứ mãi
sống với cái sĩ diện đáng chê cười kia.