Khi Hoàng Hậu Là Xã Hội Đen

Chương 10


Trà lâu Tĩnh,

– Sư phụ a, ra đây!!!!!!!!! -cô hét lên

– Đây đây đây, có chuyện gì. -Lãnh Ngạo xoa xoa cái lỗ tai bước ra

– Mặc Đình, chào sư phụ của tỷ nào. -cô mỉm cười ôn nhu

– Chào thúc thúc. -Mặc Đình ngoan ngoãn khoanh tay cúi người chào

– Ai nha, dễ thương quá. Ngươi kiếm ở đâu ra vậy. -Lãnh Ngạo reo lên, ôm chầm Mặc Đình

– Ta cứu nó từ tay cha nó. Buông nó ra a. -cô vừa nói vừa gỡ Lãnh Ngạo ra khỏi Mặc Đình

– Đồ đệ a, ngươi thật ích kỉ nga, ta muốn ôm nó tí xíu cũng không được.

– Ai ai ai, vào chuyện chính. Sau này sẽ có lúc ta nhờ Mặc
Đình tới đưa tin, cho nên ngươi giới thiệu Mặc Đình với mọi
người thôi.

– À. Đi theo ta. -Lãnh Ngạo đưa 2 người vào trong

– Mà này, ngươi suốt ngày đeo cái miếng da giả đó không thấy
mệt sao, đây là nhà ngươi, ngươi có thể gỡ ra chứ. -Lãnh Ngạo
càu nhàu

– Rồi, rồi, ngươi thật là niều chuyện a sư phụ.

Mặc Đình nghe không hiểu gì cả, chỉ thấy tỷ tỷ của mình gỡ 1 cái miếng da trên mặt. Không còn thấy vị tỷ tỷ dung mạo bình
thường kia nữa, mà thay vào đó là 1 trang tuyệt sắc. Nói cô là đệ nhất mĩ nữ kinh thành có chút ủy khuất cho cô. (Fly: taz
quăng boom đây, pà con né nào….) Mặc Đình kinh ngạc nhìn cô

– Ngốc, muốn học không? Tỷ sẽ dạy ngươi. -cô mỉm cười xoa xoa đầu Mặc Đình.

– Thật sao.

– Thật, tỷ có gạt ngươi bao giờ chưa?

– Hì hì.

Lãnh Ngạo không nói gì tiếp tục dẫn đường. Đi qua dãy hành
lang ngoằn nghoèo, hắn dừng lại trước 1 bức tường, mò mẫm. Ầm 1 cái, dưới sàn hiện ra 1 cái hố hình vuông, khá rộng. Lãnh
Ngạo nhảy xuống, cô m6 theo Mặc Đình nhảy xuống theo.

Phía dưới sáng rực. Lãnh Ngạo vỗ tay 2 cái. Chừng 20 người
mặc hắc y nhảy ra. Mặc Đình bị dọa cho hết hồn. Cô nhìn thấy
biểu tình trên gương mặt Mặc Đình, mỉm cười ôn nhu xoa xoa đầu
Mặc Đình trấn an.

– Bái kiến lâu chủ. -đám hắc y nhân cúi gập người chào.

– Miễn. -cô phất tay- Hôm nay ta dắt theo tiểu muội của ta đến,
hi vọng khi nàng gặp chuyện gì, các ngươi đối đãi với nàng như với ta. -ánh mắt sắc bén đảo qua hắc y nhân 1 lượt, đanh
giọng- Được chứ?

– Lâu chủ có lệnh, bọn thuộc hạ không dám trái.

– Được rồi, các ngươi đi nghỉ đi. -cô phất tay

Đám hắc y nhân vụt 1 cái biến mất.

– Mặc Đình à, tỷ nói cho ngươi nghe 1 bí mật a. Ngươi phải hứa là không được nói cho ai nha.

– Vâng.

– Tỷ là lâu chủ của nơi này, cũng chính là chủ nhân của Huyết Phong.

– Oa, Huyết Phong là gì vậy tỷ???

– Đồ đệ a, ngươi nhặt được 1 cái tiểu cô nương thật thú vị a. -Lãnh Ngạo cười cười

– Muội không cần biết nhiều, chỉ cần biết khi bị ai bắt nạt
thì cứ chạy đến đây. Sẽ không ai dám bắt nạt muội nữa a. -cô
mỉm cười

– Oh, muội hiểu rồi. -Mặc Đình gật gật đầu