Khi Hoàng Hậu Là Xã Hội Đen

Chương 15


Cô quay sang nhìn Mặc Hàn. Mặt hắn bây giờ xanh như tàu lá,
run rẩy. Cô mỉm cười:

– Sao thế,lúc nãy ngươi hùng hổ lắm mà.

– Ngươi…ngươi không phải là con người. Ngươi là ma nữ….Mau..mau
thả ta ra…-hắn la hét

– Ha ha…Ma nữ ư…Ta thích cái danh đó…. -cô cười lạnh

– Thả ta ra……Ta làm ma cũng không tha cho mi….. -hắn
hét lớn

(Ngọc Nhi: ta…. ngươi thấy có hơi quá tay không?) (Fly: thía
này mà hơi, hok bít rất thì sao nữa ==”)

(Tự làm tự chịu)

(Ngọc Nhi: …)

– Trói hắn lên cây cột. -cô lạnh giọng

2 người mặc áo đen rất nhanh đã trói chặt hắn. Cô cầm một
cây roi dài, tẩm nước muối, đánh mạnh vào người hắn

Chát….

– Cái này là do ngươi đã bắt cóc Mặc Đình.

Chát….

– Cái này là do ngươi mắng ta là yêu nữ.

Chát…..

– Cái này ta đánh vì ngươi dám mắng ta tiện nhân

Chát…..Chát….Chát…..

Tiếng roi quất vào da thịt kêu chan chát nghe rợn người.
Thân thể Mặc Hàn giờ đây đã bê bết máu, ngoài la hét hắn cũng chẳng thể làm gì
hơn….Do ngọn roi được tẩm nước muối nên cái đau mà hắn phải chịu đau hơn bình
thường gấp trăm lần.

Đánh hả dạ, cô ném roi sang 1 bên.

– Lấy mật ong đến cho ta. -cô ra lệnh

1 lọ mật nhanh chóng được đưa đến. Cô đổ nguyên lọ mật lên
người Mặc Hàn.

– Đem hắn cột ngoài sân. Đem treo tổ ong lên người hắn.

Ngoài sân, nắng cháy da cháy thịt. Những con ong đua nhau
chích lên người hắn. Chưa kể kiến cũng thi nhau bò lên mà cắn. Hắn kêu la thảm
thiết, nhưng chẳng mấy chốc, hắn cũng chẳng còn sức mà kêu la…

– Đem cái vạc lúc nãy lại đây. Điểm á huyệt và huyệt đạo của
hắn. Ta muốn hắn đau đớn cùng cực mà không được la hét. -đáy mắt cô hiện lên những
tia tàn nhẫn

– Tỉ. -Mặc Đình đột nhiên xuất hiện, đáy mắt lộ vẻ đau
thương

Cô kinh ngạc quay người sang. Mặc Đình quỳ sụp xuống:

– Tỉ, xin tỉ hãy tha cho hắn 1 mạng. Nể tình hắn có ơn sinh
thành với muội, tha cho hắn 1 lần này có được không? -Mặc Đình nài xin

– Nhưng…nhưng hắn đã đối xử với muội như vậy….

– Cái đó chỉ có thể trách muội mệnh khổ. Nhưng bây giờ đã có
tỉ rồi, muội cảm thấy thực hạnh phúc. Xin tỉ, tha cho hắn có được không?

– Ta….ta….. -cô nhìn sang người bị hành hạ đến ngất xỉu,
máu me bê bết kia- Thôi được rồi. Ta tha cho hắn 1 mạng. Hắn mà động tới ta 1 lần
nữa thì đừng trách tại sao ta không nương tay.

Cô phất tay áo bỏ đi. Mặc Đình kinh kỉ ngước lên nhìn cô. Hối
thúc những người mặc áo đen mau đem Mặc Hàn xuống. Cô xoay người lại.

– Mặc kệ hắn đi. Không chết được. Mau lên trên, ta cùng muội
ăn điểm tâm.

– Dạ. -Mặc Đình vui vẻ nghe lời, xoay lại nhìn Mặc Hàn 1 cái
rồi đi tiếp…

Một ngày nữa lại trôi qua, Triệt Hy đang vùi đầu vào phê duyệt
tấu chương. Hắn cố gắng tập trung vào nhưng vẫn không thể. Hắn cứ mơ màng nhớ đến
dung nhan tuyệt mĩ hôm ấy. Làm áo trắng tinh khiết, mái tóc đen nhánh, đôi mắt
trong veo như nước, và một cỗ mùi hương thảo dược thoang thoảng cứ chập chờn
trong đầu Triệt Hy. Hắc lắc lắc dầu cho thanh tỉnh, nhưng mủi hương thảo dược
cư xộc vào mũi.

(Triệt Hy: Quái, sao lại ngửi thấy mùi hương đó vậy nhỉ. Ai,
chắc mệt quá rồi, đi hoa viên vậy)

Hắn gấp tấu chương lại đi ra hoa viên. Một cái bóng trắng
nho nhỏ từ phía ngoài nhẹ nhàng lách vào.

(Phù, cuối cùng hắn cũng đi ra)

(Ngọc Nhi: Ngươi vào đây làm gì nha)

(Ai nha, ta đi tìm coi tên nào gây bất lợi cho hắn để diệt
luôn cho xong chứ gì, không lẻ ngươi muốn ta cả đời ở đây)

(Ngọc Nhi: Ta đã nói rồi, khi nào đến lúc, ngươi khắc biết)

(Ai, ta muốn càng nhanh càng tốt nha, thà cố hết sức còn hơn
ngồi chờ mà không làm gì)

(Ngọc Nhi: Ngươi thực là ….)

Thân ảnh nhỏ nhắn bận rộn lục lọi. Bỗng từ bên ngoài, một
nhân ảnh màu vàng đi vào. Nghe tiếng động, cô ngẩn người nhìn hắn. Hắn cũng ngẩn
ngơ nhìn thân ảnh màu trắng diễm lệ trong thư phòng.

(Ách, chết rồi, không để ý tới hắn a~~~~~)

(Triệt Hy: Là nàng, là nàng….đúng là nàng rồi)

Cô vội thi triển khinh công lao ra khỏi thư phòng, Triệt Hy
nháy mắt tỉnh lại cũng thi triển khinh công mà đuổi theo. Trong bóng đêm, 2
nhân ảnh 1 trắng 1 vàng chơi trò

Rượt đuổi nhau 1 hồi, cô lại giở trò cũ, lại phóng ám khí về
phía hắn. Đoán trước cô sẽ như vậy, hắn khẽ mỉm cười rồi lách mình sang 1 bên,
bất ngờ ôm lấy cái eo thon nhỏ của cô. Hơi thở ấm áp phả vào tai, giọng nói trầm
thấp vang lên:

– Bắt được nàng rồi.

Cô kinh ngạc, giãy ra. Hắn siết chặt cô lại:

– Không giãy ra được đâu, ta sẽ không để nàng thoát khỏi ta
lần nữa.

– Ngươi….buông ra. -cô hét lên

– A, giọng nàng hay thật đấy.

(Fly: cái này là điển hình của ông nói gà bà nói vịt )

– Buông ra. -cô dùng hết sức đẩy cánh tay hắn ra

– Nàng thật là thơm nha. -hắn tham lam hít một hơi dài, tham
luyến hương thơm thảo dược tỏa ra từ cô

– Ngươi…biến thái. -cô thẹn quá hóa giận, hét vào mặt hắn

Hắn im lặng, không nói gì, chỉ siết chặt hăn, tựa như muốn
đem cô hòa nhập vào hắn. Quẫn bách, cô giơ chân lên, đạp mạnh vào chân hắn. Hắn
chịu đau, vẫn ôm chặt lấy cô.

– Đau quá đấy.

– Kệ ngươi, mau buông ta ra. -cô lại giãy

Hắn hết cách, điểm huyệt cô rồi đem cô vào thư phòng. Cô nghẹn
họng trừng mắt nhìn hắn, hắn cười nhạt, tiếp tục đi. Hắn đặt cô lên ghế, thong
thả cầm chung trà lên nhấm nháp.

– Tại sao lại không thả ta ra. -cô lạnh giọng

– Nàng nghĩ xem.

– Là vì ta đột nhập vào thư phòng ngươi lục lọi sao. Thế thì
cứ bắt ta vào thiên lao. Cớ gì lại đem ta vào đây. -cô trừng mắt

– A, ngươi nghĩ xem, thiên lao có thể nhốt được ngươi sao.
Ta nghĩ không quá nửa ngày, ngươi sẽ cao chạy xa bay mà thôi.

Cô chột dạ, giương mắt lên nhìn hắn. Hắn đáp lại ánh nhìn của
cô bằng nụ cười nhàn nhạt. Cô muốn quay đi nhưng không thể.

(Chết tiệt, biết vậy khi Lãnh Ngạo dạy cách tự giải huyệt ta
đã chú ý hơn, giờ ta thực sự là không nhớ gì cả nha, oa oa oa oa oa )

Hắn nhìn cô, tủm tỉm cười

(Triệt Hy: Bây giờ ta đã bắt được nàng rồi nhé, tiểu ma nữ)

Hắn chầm chậm bước tới, cô hoảng hốt nhìn hắn

– Ngươi muốn làm gì?

– Nàng nghĩ xem. -rồi hắn nở 1 nụ cười nhìn hết sức ái muội.

Hắn vươn tay ra, đưa cho cô 1 viên thuốc màu đen cho cô.

– Uống đi.

– Đây là cái gì? -cô kinh ngạc

– Nàng không cần biết. Chỉ cần uống vào là được.

– À, chẳng lẽ đây là xuân dược trong truyền thuyết sao. -cô
mỉa mai

– Nàng….Nàng nghĩ ta là người như vậy sao.

– Chứ không lẽ ngươi không giống với những gì ta nghĩ sao.
-cô cười khinh miệt

– Làm càn, ta đường đường là thiên từ, cả thiên hạ này thuộc
về ta. Chỉ cần phẩy tay 1 cái là đã có cả ngàn nữ nhân cam tâm tình nguyện cùng
ta cộng chẩm. Cớ gì ta lại phải hạ xuân dược chỉ để có được ngươi. -hắn tức giận
gào lên (Fly: anh ý tức giận nên xưng hô ta- ngươi nhá, à mà anh đâu có hạ xuân
dược, anh chỉ ép ss ý …. vs a thôi à *cười gian*, TH: Người đâu, lôi ra
chém…., Fly: A..a….a….Tha mạng a……)

– Vậy viên thuốc đó là gì, sao lại không cho ta biết.

– Nàng uống vào đi, rồi ta nói nàngi biết. -hắn nhẹ giọng

– Ta không uống. -cô tức giận xoay đi

– Vậy thỉ cả đời này nàng ngồi trên ghế mà sống nhá.

– Ngươi… -cô tức giận, xoay người lại trừng mắt nhìn hắn-
Ti tiện….

– Ha ha, cảm ơn nàng đã khen. Nàng không uống thì thôi vậy,
ta đi về phòng mình đây. Ngồi vui vẻ nhá. -hắn cười cười, xoay người hướng của
mà đi

– Dừng lại. -cô hét lên

– Sao. -hắn cố nén cười, nhướng mày nhìn cô

– Đưa đây, ta… ta uống. -cô cắn răng chấp nhận

– Được thôi. Nhưng đây là nàng tự chọn nha. Ta không có ép.
-hắn nhún nhún vai

– Được, là ta tự chọn, ngươi không có ép ta.

– Được thôi. -hắn đưa viên thuốc vào miện mình, áp môi mình
vào môi cô, nhẹ nhàng đẩy viên thuốc vào

– Bây giờ giải huyệt được chưa. -cô không màng đến việc hắn
vừa chiếm tiện nghi của mình, trực tiếp hỏi

– Chưa nha. Thuốc này là Âm cốt tán. Nam nhân uống vào thì
không sao, thậm chí còn có thể tăng nội lực. Nhưng nữ nhân uống vào thì lại
không thể sử dụng nội lực nha. Nếu sử dụng nội lực thì sẽ bị đứt hết kinh mạch,
lục phủ ngũ tạng sẽ bị thối rữa mà chết. -hắn cười nhàn nhạt

– Ngươi…..ngươi….Giải dược -cô gần như là thét lên

– A, đúng rồi, loại dược này không ai giải được, kể cả Thiên
hạ đệ nhất thần y Lãnh Ngạo. -hắn mỉm cười

(Triệt Hy: ha ha ha, nàng võ công cao như vậy, phong tỏa nội
lực là cách tốt nhất)

(Tên chết tiệt này…cư nhiên dám dụng độc với ta…hừ hừ hừ)

– Vậy làm sao giải.

– Muốn giải à, nàng chỉ cần…..

Hắn vươn tay, vuốt ve gương mặt mềm mại, ánh mắt dò xét khắp
người cô.

– Ngươi…ngươi muốn làm gì.

– Hư, hơi gầy, nhưng có thể tạm bỏ qua. Sau này ta sẽ tẩm bổ
cho nàng.

– Ngươi…bỏ tay ra. -cô hét to

– Ai, nàng nha, hét lớn như vậy làm gì nha.

– Mau nói cho ta cách giải. -cô hét lớn

Hắn cười, tiến tới. Đưa khuôn mặt tuấn mĩ của mình lại gần,
hơi thở nam tính phả vào tai của cô, mặt cô đỏ hồng, hắn cười cười

– Làm phi tử của ta.

– Ngươi nằm mơ.

– Ai, sao đây. Muốn giả độc, mỗi tháng đều phải cùng nam
nhân có khí dương cực thịnh giao hoan ít nhất là 1 lần vào ngày trăng tròn.

– Vậy liên quan gì đến ngươi.

– A, thật tình cờ. Ta chính là dạng nam nhân đó nga.

– Ta không cần ngươi. Ta sẽ tìm người khác.

– Tiếc quá nha. Ta chính là người duy nhất nga.

– Ngươi…ngươi….Ti bỉ.

– Hắc hắc, nàng quá khen.

– Được, ngươi..ngươi muốn như thế nào thì như vậy.

– A, ái phi. Nàng cuối cùng cũng thuộc về ta.

– Ta nói trước, ta là phi tử của ngươi, nhưng ta sẽ không ở
trong cung mà ta sẽ ở bên ngoài. Tới ngày 15, ta sẽ trở lại.

– A, không được nga. Làm phi tử của ta thì phải ở trong cung
nha.

– Nếu không đáp ứng thì thôi. Ta thà chết chứ không ở chung
mái nhà với ngươi.

– …… Thôi được. -hắn đáng thương hề hề đáp ứng

– À mà nàng tên gì? -tay cầm bút hí hoáy viết, hắn ngóc đầu
lên hỏi

– Huyết Phong. -cô liếc hắn 1 cái.- Ta nhớ ta đã nói cho
ngươi rồi mà.

– Ý ta là tên thật nha. Chứ không phải là ngoại hiệu nha.

Cô suy nghĩ 1 chút rồi trả lời

– Quách Cổ Nhi.

(Hớ hớ hớ, hô của Quách Tĩnh, môn phái cổ mộ của Cô Long, tùy
ý thêm vào 1 chữ Nhi thế là xong. Ta là thiên tài ha ha ha)

– Òh, ta đã biết.

Thư phòng xa hoa của hắn rơi vào trầm mặc. Đêm cứ thế qua
đi….

Hôm sau…..

Một nhân ảnh trắng tinh quỳ giữa đại điện nghe thái giám ban
chiếu

– Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, mến mộ Quách tiểu
thư tài sắc vẹn toàn, đoan trang hiền thục. Nay phong làm Cổ quý phi. Ban cho
cung Cổ Điệp. Lĩnh chỉ.

– Thần lĩnh chỉ.

Cô đưa 2 tay tiếp nhận cuộn giấy màu vàng mà thái giám đưa
cho.

(Hừ, giọng điệu ẻo lả nghe rợn rợn, nổi da gà hết rồi…….)

– Cổ quý phi, mong được chỉ giáo nhiều hơn. -tên thái giám nở
nụ cười cúi đầu chắp tay chào cô

– Không dám. Cổ Nhi phải phiền đến công công, mong sau này
công công giúp đỡ thêm. -cô nở nụ cười hiền lành (Fly: gỉa đó bà con ui~~~, NT:
suỵt, biết mà còn la lớn)

Tên thái giám cười cười đi mất.

– Ngươi dẹp cái dáng ngồi buồn nôn đó được rồi đó. -cô nhìn
hắn đang ngạo nghễ ngồi trên long ỷ

– Ai nha, lần đầu tiên có người dám nói dáng ngồi của ta là
dáng ngồi buốn nôn nha.

– Hừ, hiện tại ta mà sử dụng được nội lực thì ngươi chết chắc.

– Ái phi, muốn mưu sát chồng sao.

– Ta đâu dám, ngươi là thiên tử cao cao tại thượng, ta làm
sao dám động vào 1 cọng tóc của ngươi.

Hắn cười cười không nói.

– Ngươi tạm thời chưa sử dụng được nội lực, hay là ở tạm
trong hoàng cung đi.

– Cảm tạ ý tốt của ngươi, nhưng ta vẫn còn việc phải làm.
Cáo từ.

Cô xoay người đi khỏi cửa. Hắn nhìn nhân ảnh màu trắng kia,
đáy mắt lóe lên những tia kì lạ.