Khi Hoàng Hậu Là Xã Hội Đen

Chương 17


Một
lúc sau, thân ảnh nhỏ nhắn của Mặc Đình loay hoay trong bếp. Từng món ăn nghi ngút khói được dọn lên bàn. Cái mũi thanh tú của cô nhúc nhích mấy cái, vội bật dậy chạy ra bàn ăn như tiểu hài tử. Mặc Đình khẽ lắc đầu
cười.

– Tỷ, ngươi đi rửa mặt đi rồi ăn.

– Ưm, ta muốn ăn trước. -cô cọ cọ đầu vào người Mặc Đình, chớp chớp đôi mắt to

– không được, rửa mặt trước rồi ăn. Không là muội dẹp hết vào bếp cho tỷ khỏi ăn nha.

– Hừ, ngươi dám bắt nạt tỷ ngươi a.

– Ta chỉ là muốn tốt cho tỷ thôi nha.

– Hừ.

Cô hừ 1 tiếng rồi không tình nguyện rời đi bàn ăn thơm phưng phức đang réo gọi mình.

Hoàng cung……

– Bẩm hoàng thượng, Cổ phi nương nương vừa được sắc phong đã không có ở
trong cung thực không hợp với quy củ. -một tên quan béo ục ịch chắp tay cúi đầu

– Hừ, là ta cho nàng đi. Thì sao? -hắn lạnh giọng

– Nhưng thưa hoàng thượng, thần thấy Cổ phi nương nương thực không phải, vừa vào cung đã không ở trong cung. -một tên quan khác lên tiếng

– Hừ, vậy các ngươi muốn sao. -hắn hừ lạnh, ánh mắt không có 1 tia ấm áp

– Thần xin hoàng thượng giàng nàng xuống thành chiêu nghi để nàng biết
tội rồi lập 1 người khác làm quý phi hoàng hậu gì đó để quản lý nàng ạ.
-tên quan béo ục ịch cao hứng

– Chẳng hạn? -hắn lạnh lùng quét mắt sang đám nịnh thần

– Chằng hạn như nữ tử của thần. Nàng công, dung, ngôn, hạnh đều đầy đủ,
cầm, kì, thi, họa không môn nào không thông. hơn nữa dung mạo cũng không tồi.

– Hoàng thượng, hay là phong tiểu nữ của thần cũng được. Theo thần thấy, nàng tuyệt không thua kém Cổ phi nương nương.

Cả đại điện nhao nhao lên tiến cử thân nhân của mình. Hắn lạnh lùng nhìn đám nịnh thần, lòng lại nhớ đến cô. Hắn lạnh lùng quát

– Các ngươi im hết cho ta. Đại điện không phải là nơi để các ngươi làm
loạn. Người đâu, đem mỗi tên ra đánh 50 trượng. Không đánh đủ thì không
được về.

Hắn phất ống tay áo về tầm cung của mình, để lại đám nịnh thần mặt mày xanh như tàu lá nhìn nhau, đổ mồ hôi lạnh.

– Hoàng thượng, người bớt giận. Các vị đại quan nói cũng có lý. -tên thái giám vừa hổn hển chạy theo vừa nói

– Không liên quan đến ngươi. -hắn liếc xéo tên thái giám 1 cái

Tên thái giám run lập cập lập tức im bặt. Hắn bực bội đi vào thư phòng.

(Triệt Hy: Hừ, mấy tên chết tiệt, phải tốn bao nhiêu công sức và vận may ta mới trói được nàng. Đuổi nàng đi không phải uổng hết công sức của ta sao. Hừ, đi ra ngoài tìm “nàng” thôi)

Nghĩ đến nhân ảnh trắng muốt ngược lại hoàn toàn với Cổ Nhi, hắn lại
thấy tâm tình vui vẻ hơn vài phần. Hắn cũng chẳng biết tại sao, chỉ đơn
thuần là thích, cũng có lẽ là…..

———————————–

– Tỷ, ngươi xem a. Hôm nay chợ đông người quá nha. -Mặc Đình hớn hở chỉ tay vào người qua lại

– Dĩ nhiên, hôm nay là hội thưởng hoa nha. -cô tỏ vẻ hiểu biết, đắc ý vênh mặt lên

– Tỷ, hay là hôm nay chúng ta không dọn hàng ra nữa. Đi thưởng hoa đi. -đôi mắt trong suốt của Mặc Đình sáng rực

– Haiz, được rồi. không biết ai hối ta mau mau đi ra chợ bày hàng ra
bán. Vậy mà bây giờ lại kêu ta nghỉ bán. Haiz, nhân sinh thực dễ thay
đổi a.

– Tỷ, ngươi chọc ta. -Mặc Đình bĩu cái môi nhỏ nhắn, mặt hồng hồng

– Ha ha ha, không đùa nữa. Đi thôi.

2 nhân ảnh 1 trắng 1 xanh lượn lờ giữa biển người đông đúc.

Từng cánh hoa trắng muốt nhẹ nhàng rơi xuống bả vai cô. Mái tóc đen
nhánh cũng vương lại vài cánh hoa. Đôi mắt to tròn khẽ chuyển, khóe
miệng nhếch lên thành 1 nụ cười đàng yêu. Xa xa, một nhân ảnh màu trắng
đang ngần ngơ ngắm nụ cười khuynh thành của cô.

– Nhã Thư, chúng ta lại gặp. -một giọng nói trầm thấp vang lên

Cô xoay người lại, nhàn nhạt nói:

– Triệt Hy công tử, chúng ta lại gặp.

– Ha ha ha, Nhã Thư, ngươi không cần phải như vậy. Ta và ngươi là bằng
hữu. dữa vào quan hệ của chúng ta chẳng lẽ lại không bỏ qua chút tiểu
tiết đó được hay sao. -hắn cười cười

– Tỷ, đây là ai a. -Mặc Đình giương đôi mắt tròn xoe của mình lên nhìn hắn

– Tiểu bằng hữu, ngươi tên gì a. Ta là bằng hữu của tỷ tỷ ngươi nha.

– A, chào huynh, ta là Mặc Đình, là muội muội của tỷ ta nha.

– Ngươi thực dễ thương nha. Không giống như tỷ tỷ ngươi, lúc nào cũng tỏ ra xa cách với ta nha.

– Ngươi im đi. -cô trừng mắt

– Ha ha ha, ngươi thực dễ thương nha. -hắn nháy mắt với cô.

Cả ba cùng trò chuyện với nhau làm huyên náo cả 1 góc chợ. Những cánh hoa trằng muốt vẫn nhẹ nhàng rơi.