Khi Hoàng Hậu Là Xã Hội Đen

Chương 2


Reng….reng…..reng……. Đồng hồ của cô phát ra tiếng kêu inh ỏi. Cô với tay tắt đồng hồ, vùi
đầu vào chăn ngủ tiếp. Chừng vài phút, cô bật dậy như nhớ ra việc gì.
Chạy vội vào phòng tắm làm vscn.

10p sau,

Một cô gái với mái tóc thắt bím sang 1 bên, chiếc áo màu hồng phấn hở
vai và chiếc váy dài tới đùi màu trắng cùng với đôi giày cói cổ điển,
thêm vài món trang sức làm cho cô trở nên dịu dàng nhưng không kém phần
đáng yêu. Cô nhìn vào gương một lần nữa, mỉm cười hài lòng rồi xuống
phòng ăn ăn sáng.

– Ngủ ngon không con gái. -mẹ cô dịu dàng mỉm cười (sao mama ss này cười wai` ta)

– Cũng bình thường thôi. -cô nhàn nhạt

– Con gái iuuuuuuuu, con hông muốn đi papa mama cũng hông ép con au. Hay là con ở nhà ikkkkkkkkk. -ba cô sụt sịt, tỏ vẻ đáng thương

– Không, con sẽ đi. Con muốn nhìn xem rốt cuộc cái vòng cũ rích đó có gì hay mà bên kia lại muốn giành với nhà mình. -cô mỉm cười, tỏ vẻ đắc
thắng

– Mà con định ăn mặc như thế mà đi à. -mẹ cô ngạc nhiên

– Nhiêu đây cũng đủ rồi. Không cần nhiều. -cô nhàn nhạt nhấp ngụm trà

– Nhưng mà con không thấy nó sơ sài quá sao. -mẹ cô tỏ vẻ lo lắng

– Bà xã à, nhìn lại đi. Không tới nỗi gọi là sơ sài đâu. -ba cô tỏ vẻ nghiêm nghị nhưng giọng có phần lém lỉnh

– Sao lại không sơ sài, em còn không thấy con nó đem theo món vũ khí nào hết kìa. -mẹ cô bực bội, đáy mắt hiện lên tia lo lắng

– Haiz, em thiệt là. Để anh nói cho nghe: Thấy vòng cổ của nó hông, là 1 băng đạn đó, dưới váy của nó em không thấy nó cộm lên sao, anh nghĩ ít
nhiều gì cũng có chừng 2 khẩu .44 magnum và 1 con dao găm, nhẫn của nó
hình như là phát minh của ba tuần trước, là 1 loại ám khí ấn 1 nút là có thể bắn ra chừng 1000 cây kim độc, bông tai của nó là thiết bị thu,
phát tín hiệu. Papa nói đúng hông con gái. -ông mỉm cười tự tin

– Gần đúng thôi papa à, đôi giày con còn giấu bomb mini nữa. Nhưng đoán
được tới đó không hổ danh là thiên tài vũ khí nhỉ papa. -ánh mắt cô hiện lên những tia vui vẻ trong khi đó thì mẹ cô há hốc mồm nhìn 2 cha con
bàn về vũ khí.

Ăn sáng xong, nó leo lên 1 chiếc Mercedes S600 Guard. Chiếc xe phóng như bay. Một lúc sau, chiếc xe dừng lại trước 1 con đường, hai bên đường
cây cối um tùm, bầu trời âm u, quạ bay đầy trời báo hiệu 1 điềm không
may sắp xảy đến. Cách đó xa xa có một cái cổng bắng tre, trên đó ghi:
Làng Liên Hoa.

– Thưa tiểu thư, chúng ta đã tới. -một người đàn ông mặc vest đen cung kính mở cửa xe cho cô

– Ừm. Chúng ta phải cẩn thận. Có khi Viêm gia đã cho người mai phục ở đây. -ánh mắt sắc lạnh của cô lướt xung quanh

Khi đảm bảo không có gì khác thường, cô mới ra lệnh:

– Đi thôi. 4 người các anh theo tôi, số còn lại ở đây.

Cô tự tin sải bước đến cánh cổng. 4 người còn lại tuy cũng bước vào
nhưng lại có phần run sợ trước cảnh tượng trước mắt. Bọn họ không hẹn mà cùng dựng tóc gáy khi từng đợt gió thổi qua. Họ cố gắng lê bước thật
nhanh theo bóng dáng của cô. Cuối cùng, cánh cổng làng đã sừng sững
trước mặt họ.

– Vào thôi. -cô nhàn nhạt ra lệnh.