Khi Hoàng Hậu Là Xã Hội Đen

Chương 24


Một nhân ảnh nho nhỏ lén lút hòa mình vào trong dòng người tấp nập. Cô đứng từ trên cao nhìn xuống, ánh mặt lộ rõ vẻ đau thương.

(Lời xin lỗi hôm ấy, có phải là việc này không hả Mặc Đình)

Nhân ảnh nhỏ nhắn kia vẫn không hề hay biết có người dõi theo mình, chạy vào một tửu lâu nhỏ, noi chuyện với một đại hán to lớn, râu ria xồm
xoàm.

Cô phi thân về nhà. Gương mặt vẫn lộ vẻ tươi cười nhưng ẩn giấu đằng sau nụ cười đó lại là sự đau thương khó có thể giấu được. Về đến nhà, cô
nhàn nhã ngồi xuống, nhấp 1 ngụm trà. Phải chăng ngay cả ở đây, cô cũng
không thể tin được ai?

Mặc Đình đẩy cửa ra. Thấy cô, gương mặt nhỏ nhắn sáng bừng lên.

– Tỷ, ngươi về rồi nha.

– Ừm, ta về rồi. Còn muội? -cô nở nụ cười

(Mặc Đình, ta xem muội muốn làm gì. Nếu muội bán đứng ta, thì đừng trách ta độc ác.)

– À ừm, không có gì. Chỉ là ra chợ xem đồ 1 chút thôi mà. -Mặc Đình miễn cưỡng cười cười

– A, vậy sao.

– Ừm. Tỷ, ngươi đói chưa? Ta làm điểm tâm cho ngươi. -Mặc Đình cười híp mắt

– Ừm, cũng được. -cô cười tươi.

—————————————————–

Tĩnh (cái trà lâu of tỷ ý đó nha ^^)

– Ta muốn nhờ Huyết Phong 1 việc.

Một nhân ảnh đen sì trong thư phòng của Lãnh Ngạo lên tiếng.

– Aiz, chẳng biết đó là việc gì? -Lãnh Ngạo bày ra bộ dạng tươi cười

– Hư, cũng chẳng phải là chuyện gì to tát.

– Nếu chẳng phải chuyện gì to tát thì ngươi phải đến đây tìm Huyết Phong sao? -Lãnh Ngạo cười cười

– A, đối với ta thì to tát, nhưng đồi với Huyết Phong, chắc là không vấn đề gì.

– Vậy…nói đi.

– Hư, ta muốn nhờ nàng giết Cổ quý phi.

– Cổ quý phi? -Lãnh Ngạo kinh ngạc

– Đúng vậy. Nàng chỉ là 1 nữ tử, chắc hẳn đối với Huyết Phong là không có vấn đề gì đi.

– Vây chẳng hay, vị quý phi đó đắc tội với ai?

– Việc này ngươi chẳng cần biết.

– A, vậy sao?

– Đúng thế, ngươi chỉ cần biết nàng khôn phải là tốt lành gì. mê hoặc
hoàng thượng, đối với bọn nô tài trong cung, nàng ta đánh đập, ****
mắng, xem như họ không phải là con người.

– Thật sao? -Lãnh Ngạo híp mắt lại

– Thật. Ngươi có nhận hay không?

– Aiz, việc này…..để ta hỏi Huyết Phong. 3 ngày sau ngươi tới, ta sẽ trả lời ngươi.

– Được.

Nhân ảnh đen sì đó đây cửa bước ra ngoài. Vẻ mặt tươi cười của Lãnh Ngạo thu lại, trên mặt là một tầng băng dày.

(LN: Hừ, không biết tiểu quỷ này lại gây ra chuyện gì)