Khiêu Khích Mất Khống Chế, Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Cực Phẩm

Chương 37: Ít Nhất Có Vài Thứ Cô Không Xứng Động Đến!


Sau lưng còn có tay đua phóng nhanh như tên bắn, bốn phía phất cờ hò reo âm thanh rất vang dội. Tô Lạp hơn phân nửa đoán ra được, đây chính là cuộc đua xe bên trong thành phố, hàng năm tổ chức một lần! Mấy năm trước cô cũng cùng mấy người trong trường học đi xem qua, lúc ấy còn sợ xe bay ra ngoài làm bị thương cái mạng nhỏ của mình, cho nên xem chút xíu là đi rồi.

“Ai cho cô động đến nó?”

Lôi Kình thân thể trần truồng ướt nhẹp xuất hiện trước mắt Tô Lạp, đôi mắt đang nhìn cô không khỏi lộ ra tâm tình phức tạp.

“Tôi. . . Tôi không phải cố ý, vừa đụng vào, nó liền mở lên!” Tô Lạp nhìn ánh mắt đáng sợ của anh, khiếp vía chỉ vào màn ảnh.

“Nhớ kĩ! Mỗi đồ vật ở nơi này, sau khi cân nhắc kĩ lưỡng mới có thể động vào, bởi vì ít nhất có vài thứ cô không xứng động đến!” Lôi Kình lấy chiếc đĩa CD ra cầm trong tay, chỉ vào mũi Tô Lạp.

Tô Lạp cau mày nhìn Lôi Kình trước mặt đang kích động như thế, đột nhiên cảm thấy tại sao mình bị uất ức như vậy, cô thực sự không phải cố ý động vào, không phải sao?

“Anh nói cho tôi biết thứ gì không thể đụng đi! Tôi sẽ chú ý! Có đồ cần đụng tôi cũng không đụng vào!” Tô Lạp nói xong, quay đầu đi chỗ khác.

Lôi Kình nhíu mày nhìn về phía nước chảy rào rào trong phòng tắm, “Bất kể là cái gì có liên quan đến phụ nữ cô đều không thể đụng vào! Trước tiên đi vào nhà tắm dọn dẹp một chút.”

Tô Lạp nhìn anh chậm rãi xoay người, dáng vẻ có chút mê man, loại cảm giác này dường như đang đè nén điều gì, hiện giờ anh không giống lưu manh một chút nào, có vẻ là rất yếu mềm, dễ dàng thân cận.

Đêm yên tĩnh, sau khi Tô Lạp dọn dẹp xong nhà tắm đã là một thời gian dài, trong lòng nghĩ quá nhiều chuyện khiến cô phân tâm, tẩy rửa bồn tắm hết lần này đến lần khác.

Đợi đến lúc cô đi ra, nhìn thấy Lôi Kình vẫn đứng ở một tư thế như trước khi cô đi vào dọn dẹp phòng tắm, cầm trong tay một ly rượu đỏ lắc qua lắc lại, cái bộ dáng đó của anh khiến lòng người trong nháy mắt khó kiềm chế, cả phòng mùi thuốc lá rất nặng khiến mũi cay nồng.

Cô ngẫm nghĩ mãi cũng đưa ra được một cái kết luận, anh đột nhiên lại trở nên u buồn, lạnh nhạt như vậy, nhất định là có liên quan đến cô gái trong màn hình kia, nhưng cô ấy là vợ cũ của anh sao? Sẽ không giống như diễn viên trên TV, sau khi qua đời rất nhiều năm rồi mà anh còn hoài niệm!

“Đừng hút thuốc nhiều như vậy! Không tốt cho sức khỏe!”

Tô Lạp nhìn hai chai rượu vang trống rỗng trên mặt đất, còn có một mô hình xe đua tinh xảo bị vùi lấp trong cái gạt tàn thuốc, không khỏi cau mày. Cô nghe mẹ nói qua, cha cô năm đó chính là hút thuốc lá quá nhiều, bị ung thư phổi mới qua đời, tất cả đều là vì muốn phấn đấu vào cái Tứ Hợp Viện nhỏ bé kia mà lo lắng, sầu muộn.

Vừa nghĩ có lẽ anh đang nhớ nhung vợ cũ đã mất, bỗng dưng tự đáy lòng cô dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc!

Kéo rèm cửa, mở cửa sổ ra, một làn gió đêm mát mẻ xông vào mũi, cô không nhịn được, hít thở liền hai cái.

Lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên, Tô Lạp quay đầu lại nhìn anh.

Lôi Kình dập tắt tàn thuốc, bắt máy, hướng về phía điện thoại nói, “Ngay lập tức.”

Khép điện thoại lại, cả ly chất lỏng màu đỏ bị anh ngửa đầu uống một hớp, “Cô xuống trước đi! Dẫn cô đi ra ngoài thả lỏng một chút! Cũng coi như tập học thích ứng với cuộc sống của tôi, đây là điều cô cần phải làm .”

“Đã trễ thế này! Trước tiên tôi không phải nên về nhà sao? Hôm nào khác….” Tô Lạp thử nói.

Lôi Kình sắc mặt u ám, ngoái đầu lại nhìn, “Muốn cho tôi nói lần thứ hai sao? Còn không nghe lời nữa không? Muốn nhìn thấy bộ dạng tôi cởi hết ra để thay quần áo?”

Tô Lạp bất đắc dĩ xoay người, móc ra chiếc điện thoại di động ở trong váy, siết chặt trong tay, mẹ yêu rất yên tâm về cô, cư nhiên một cú điện thoại cũng không gọi tới.

Lôi Kình nhìn bóng lưng của Tô Lạp đang cầm chắc điện thoại trong tay, khóe miệng kéo ra nụ cười đen tối.

Tô Lạp ra khỏi biệt thự đã nhìn thấy hơn vài người, hai chiếc xe thể thao, một chiếc màu vàng tươi sáng, một chiếc màu xanh sa-phia, bên trong chiếc xe kia còn có một cô gái đang ngồi, ách! Tiểu Miên.

“Hey! Tiểu Miên.. Tiểu Miên!”

Đang muốn chết, cô có cảm giác giống như trần truồng chạy hai mươi dặm đột nhiên gặp được ba mẹ đưa cho quần áo, cái đó rất kích động nha!

*1 dặm ~ 1,60 Km

Đột nhiên tay bị người ta chộp lấy, Lôi Kình kéo Tô Lạp đi về hướng nhà để xe, lướt qua Tiểu Miên, một tay đẩy đầu Tô Lạp nhìn qua nơi khác, che miệng cô lại, đi thẳng đến nhà để xe, đẩy cô lên xe, nổ máy phóng đi, tất cả làm liền một mạch.