Khiêu Khích Mất Khống Chế, Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Cực Phẩm

Chương 53: Tại Sao Lại Ôm Anh Ta Ngủ?


Sáng sớm, tia nắng mặt trời đầu tiên chiếu vào trên chóp của căn biệt thự rồi từ từ, từ từ bò xuống, ngấp nghé bên ngoài song cửa sổ của một gian phòng cực kỳ bề bộn.

Quần áo, chăn, ga giường ngổn ngang đầy đất, trên chiếc giường rộng lớn hai người ôm nhau mà ngủ, không chút nào cảm thấy là không ổn, tình huống này chỉ có hơi xốc xếch một chút, người vẫn còn nguyên.

“Ừ. . . . . . Đầu thật là đau. . . . . .”

Tô Lạp nâng cánh tay mảnh khảnh lên, lau lau cái trán, cánh tay trắng nõn được tia nắng mặt trời ấm áp chiếu vào, có vẻ như càng thêm nhẵn nhụi, sáng long lanh, giống như chỉ hơi chạm vào một chút, sẽ làm nó bị thương, dễ dàng ấn ra vết tích.

Cọ xát cơ thể, mặt dán lên ga giường, dùng sức đạp chăn mấy cái, khiến nó toàn bộ rơi xuống giường, Tô Lạp thỏa mãn trên người không còn gì cả, bị máy điều hòa không khí lành lạnh thổi, tiếp tục yên phận thoải mái ngủ.

“Ầm”

Một tiếng sắt nổ lớn, đúng 8 giờ sáng, cửa chính của biệt thự mở ra, quản gia bước xuống xe trước, sau đó là người làm ăn mặc chỉnh tề, tiến vào cái sân nhỏ bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Bên cạnh hồ bơi có một chiếc ô to để che nắng, bên dưới là một chiếc bàn tròn nhỏ bằng thủy tinh sáng long lanh, ghế tre được đặt ở hai bên. Một ly sữa tươi nguyên chất được đặt bên trên bàn, còn có các loại thức ăn phong phú khác đếm không kể xiết. Tất cả đều sẵn sàng đâu vào đấy.

Nước trong hồ bơi được người làm thoát ra, sau đó cho nước mới vào, bầu trời xanh xanh in xuống mặt hồ lan tỏa một cảm giác yên bình ấm áp của ngày mới đến.

“Cậu chủ!”

“Cậu chủ! Thức dậy chưa? Bữa ăn sáng đã chuẩn bị sẵn sàng!” Ngoài cửa vang lên âm thanh của quản gia, thoáng chốc lại thăm dò gõ cửa phòng một cái.

“Ầm ĩ chết được!” Lôi Kình trở mình một cái, vừa lúc cơ thể đè lên Tô Lạp đang nằm ở bên trong.

“A ……đau………!”

Tô Lạp kêu đau một tiếng, nhắm mắt lại vân vê từng bắp thịt trên cánh tay đang đè lên mình.

Trong mơ hồ, lại cảm thấy hình như là mình đang nằm mơ, cánh tay vừa chạm vào, cái cảm giác này là gì vậy?

Nhất thời khiến cho Tô Lạp cảm thấy kinh hãi, cảm giác trơn mượt, liều mạng nhéo một cái, lại còn rất căng đầy, Tô Lạp cả người bị dọa sợ đến run cầm cập, len lén hé mi mắt nhìn sang.

Ngay trước mắt, Lôi Kình đang cau mày ngủ, vóc người này, nhìn một cái không sót thứ gì, chính là muốn cho người ta thấy hết cơ thể cường tráng, cơ bụng lại càng thêm rõ ràng.

Tô Lạp nằm xấp cả người xuống, dùng sức lắc đầu, tự nhủ, “Điều này sao có thể? Tại sao lại ôm anh ta ngủ? Hoặc là anh ta ôm mình ngủ? Lưng đau! Eo rất đau! Đây không phải là dấu hiệu không tốt sao? So với cảm giác cuồng nhiệt cùng anh ta đêm đó y chang, không khác chút nào, thậm chí là còn hơn chứ không kém!”

Trong mắt cô chính là, anh cả người trần truồng.

Nhìn lại cô, cả người trần truồng.

Chăn, quần áo tán loạn trên đất, làm cho cô cảm thấy giống như tối hôm qua cả hai linh hồn của bọn họ cũng hung hăng trần truồng cùng nhau.

“Trời ạ! Đây là cái đạo lý gì đây? Đã ăn qua một lần, thế nào lại không cẩn thận như vậy, dâng mình lên miệng cọp cho nó nhai nhai đây? Mấu chốt không phải là ăn không ngon hay là không ăn! Một chút ấn tượng cũng không có! Chỉ lưu lại di chứng là cái lưng đau này đây!” Tô Lạp há to miệng nhìn không khí trong phòng, hai bàn tay nắm thành quả đấm, trên không trung run run lên từng cái.

“Cặn bã! Anh tỉnh dậy ngay” Tô Lạp dùng sức hất cằm lên trên, hung ác trừng mắt nhìn thân hình trần truồng, cường tráng của anh, cắn răng nghiến lợi kêu to.

“Ồn ào! Tranh đi cãi lại cô sẽ biết tay! Câm miệng, ngủ đi!” Lôi Kình lăn sang một bên, tiếp tục vặn lông mày ngủ.

“Ngủ? Anh vẫn còn muốn tôi ngủ?”

Tô Lạp nắm vững quả đấm trong tay, ở tình huống này, anh chiếm tiện nghi của cô lại còn dám phách lối? Anh cho rằng mình là Phong Nguyệt cô nương sao? Sau khi bị người ta tổn hại đến thân thể, còn phải tội nghiệp quỳ gối dưới giường chờ Ông Quan Lớn thưởng chút tiền lẻ hả?

Ông chú nhịn thì được, nhưng mà bà thím của cô nhịn không được.

“Lôi Kình! Anh đi chết đi!”

“Bốp”

Tô Lạp duỗn chân trái thẳng băng, hất cằm lên, nghiến chặt răng kêu ken két, híp một con mắt nguy hiểm, cao ngạo nhìn cơ thể Lôi Kình không biết đã cởi qua bao nhiêu quần áo phụ nữ, không chút khách khí đạp một phát xuống giường.