Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 12: Trò chơi gặm táo


Đẩy cánh cửa gỗ bước vào, bên trong là một bãi cỏ lớn, đi tiếp có đình nghỉ mát, hòn non bộ, đài phun nước, biển hoa…

Giang Nhung đi theo Hứa Huệ Nhi một lúc lâu mới nhìn thấy một tòa nhà ba tầng phong cách kiến trúc kiểu Pháp.

Nội thất trong nhà lắp đặt đơn giản, là phong cách trang trí gần với tự nhiên, theo Giang Nhung biết thì rất phù hợp với phong cách của Trần Việt.

Hai người tiếp tục đi, Giang Nhung không thể không cảm thán, nơi này đẹp như bồng lai tiên cảnh, nếu có thể thường xuyên sống ở đây có lẽ sẽ sống lâu thêm mấy năm nữa.

Hứa Huệ Nhi không vào nhà, chỉ đứng ngoài cửa nói: “Nếu giám đốc Trần đã đến đây, anh ấy cũng sẽ không để cô phải uất ức ở lại trong những phòng khách bình thường kia.”

Trong lòng Giang Nhung thầm nghĩ, những phòng khách kia cũng rất đắt mà? Làm gì có chỗ nào bình thường? Có điều nếu so sánh những phòng khách đó với khu biệt thự độc lập bên này, thì kém xa rồi.

Hứa Huệ Nhi còn nói: “Bà Trần, bên này là khu vực tư nhân, người khác không được vào, cô không phải lo lắng quá nhiều.”

Bà Trần?

Vẫn là lần đầu tiên có người gọi mình như vậy, Giang Nhung nghe thấy có chút mặt đỏ tim đập: “Trợ lý Hứa, cô gọi tôi Giang Nhung là được rồi.”

Hứa Huệ Nhi cười nói: “Cô là vợ của giám đốc Trần, tôi không tìm thấy xưng hô nào thích hợp hơn hai chữ “bà Trần” để gọi cô.” Câu này của Hứa Huệ Nhi có nhiều ẩn ý, nhưng Giang Nhung đến bây giờ, ngay cả tay Trần Việt còn chưa nắm được, hai má lại càng nóng hơn.

“Cô vào nghỉ ngơi trước đi, tôi đi trước.” Hứa Huệ Nhi mỉm cười, lịch sự rời đi.

Giang Nhung đứng trong phòng khách lớn như vậy, đánh giá một vòng xung quanh, lập tức có chút không biết làm sao. Lúc này, Trần Việt từ ngoài đi vào, quan tâm cầm ba lô Giang Nhung đang đeo trên vai, đi trước lên tầng trên: “Phòng ở tầng hai.”

Chân anh dài, nhưng cố ý bước thật chậm để Giang Nhung theo kịp.

Giang Nhung đi theo sau lưng anh, nói: “Trần Việt, em có thể bàn bạc với anh một chuyện không?”

Trần Việt mở cửa vào phòng, đặt ba lô của Giang Nhung lên bục hành lý, rồi mới lên tiếng: “Loại chuyện nhỏ nhặt như phòng ở này là Hứa trợ lý sắp xếp.”

Giang Nhung: “…” Được rồi, nhập gia tùy tập thôi.

Trần Việt đến cạnh cửa sổ kéo rèm cửa thật dày ra, từ cửa sổ rộng lớn nhìn ra ngoài có thể thấy được biển lớn mênh mông vô bờ, xa xa mặt biển và bầu trời giống như chạm vào nhau, điều mà họ vẫn gọi là trời biển một màu. Thỉnh thoảng còn có thể nghe được tiếng sóng biển vỗ vào mỏm núi đá, giống như từng khúc từng khúc nhạc vui vẻ. Giang Nhung cảm thán từ tận đáy lòng: “Một nơi thật đẹp!”

Trần Việt nói: “Nếu em thích, sau này có thể thường xuyên đến.”

Giang Nhung lắc đầu: “Em cũng không thích lắm.”

Không phải không thích, mà là Giang Nhung không nỡ tiêu xài đồng tiền cực khổ kiếm được ở đây, cô càng không muốn tiêu tiền của Trần Việt. Tuy trước đó Trần Việt đã đưa cho cô một tấm thẻ chi phiếu, nhưng cô hoàn toàn cũng không có ý định sử dụng. Nếu có một ngày hai người ly hôn, cô cũng có thể ra đi thoải mái hơn một chút.

Không phải Trần Việt không nghe thấy lời nói thật lòng của Giang Nhung, chỉ là anh cũng không hỏi thêm nữa, mà nói: “Trước tiên đi ăn cơm đã, ăn xong nghỉ ngơi một lát, xế chiều em còn phải tham gia hoạt động bộ môn.”

Giang Nhung gật đầu: “Vâng.”

Một lúc sau, lại nghe thấy Trần Việt hơi lúng túng nói: “Giang Nhung, nếu buổi tối muốn ngâm suối nước nóng, em có thể quay về ngâm trong suối nước nóng tư nhân ở đây.”

Giang Nhung lắc đầu theo bản năng: “Em ngâm với cả đoàn cũng được.”

Trần Việt nói rất hợp tình hợp lý: “Không có người đàn ông nào hy vọng vợ mình mặc ít như vậy cho người đàn ông khác nhìn.”

Ấy…

Giang Nhung đột nhiên cảm thấy anh chàng Trần Việt này thật bảo thủ, cho dù anh không hề yêu cô, nhưng dường như chỉ cần người khác nhìn cô hai cái là anh lập tức có ý kiến.

Sau khi ngủ trưa, Giang Nhung mới tham gia vào đoàn, Lâm Mỹ hâm mộ nói: “Giang Nhung, có thể vào ở trong khu biệt thự sang trọng, cô quá may mắn rồi.”

Giang Nhung nói: “Ở cùng với lãnh đạo, không thuận tiện như vậy đâu.”

Cô nói lãnh đạo là chỉ Trần Việt, nhưng Lâm Mỹ lại nghĩ là Hứa Huệ Nhi nên gật đầu tán thành: “Cô nói đúng, chơi với người quen vẫn thú vị hơn. Nếu không, buổi tối cô chen chúc một chút, ở với chúng tôi là được.”

“Hay là thôi đi.” Giang Nhung nào dám đồng ý, ngộ nhỡ Trần Việt nửa đêm tự mình chạy đến xách người về thì sao?

Vì để mọi người chơi đùa thật thoải mái, Phòng Nhân sự đã chuẩn bị rất nhiều trò chơi thú vị. Dựa theo bộ môn chia thành bốn tổ đỏ, xanh lam, vàng, xanh lá cây. Trò chơi đầu tiên là thi uống bia.

Đổ hai lít bia vào đầy một thùng lớn, một nam một nữ của mỗi tổ cầm ống hút uống, bên nào uống xong trước sẽ thắng. Tổ uống hết sau sẽ phải nhận hình phạt nói thật lòng hay đại mạo hiểm.

Các đội đều mời quản lý chi nhánh ra thi đầu tiên.

Trận đầu tiên, đội đỏ của Giang Nhung thắng giải nhất, đội vàng uống hết cuối cùng, thành viên nhận hình phạt nói thật lòng hay đại mạo hiểm.

Đội vàng đang nhận hình phạt thì tổng giám đốc lạnh lùng kiêu ngạo xuất hiện, anh lập tức trở thành tiêu điểm của mọi người. Trần Việt ra hiệu mọi người tiếp tục chơi, anh chỉ ngồi bên cạnh, yên lặng xem thi đấu.

Tổng giám đốc đến, hành động của mọi người đều hơi kiềm chế lại, có điều khi người dẫn chương trình tuyên bố trò chơi thứ hai bắt đầu, thì đoàn người chẳng còn kiêng dè gì nữa.

Trò thứ hai là gặm táo. Dùng sợi dây thừng treo một quả táo lên, bốn tổ mỗi tổ chọn ra một đôi nam nữ, gặm từ hai bên quả táo, tổ gặm xong cuối cùng phải nhận trừng phạt tàn khốc dội nước đá.

Giang Nhung là người có công lớn nhất của trò này, thành viên đội đỏ không hẹn mà cùng đẩy cô ra chịu thử thách. Giang Nhung không từ chối được chột dạ liếc Trần Việt một cái, thấy vẻ mặt anh không có gì khác thường nên cô không kiềm được to gan hơn một chút, cất bước đi tới.

Vũ Văn Minh của đội đỏ cũng chủ động đứng ra, muốn chiến đấu cùng Giang Nhung.

Lúc này, Hứa Huệ Nhi cũng liếc Trần Việt một cái, nhưng không giống với những gì Giang Nhung nhìn thấy, chị ta lập tức vỗ vỗ tay nói: “Mọi người có muốn Tổng giám đốc Trần cùng chơi không?” Tất cả mọi người đều muốn, nhưng mà không ai dám nói ra, nếu trợ lý Hứa đã nhắc đến, gan nhóm người kia cũng lớn hơn rồi.

Mọi người cùng đồng thanh reo lên: “Tổng giám đốc Trần! Tổng giám đốc Trần! Tổng giám đốc Trần!” Giữa tiếng hò reo của mọi người, một lúc lâu Trần Việt mới chậm rãi đứng dậy, nhìn vẻ mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng của anh, có vẻ như là bất đắc dĩ mới nhận thử thách.

Thấy anh đi xuống đài, trong lòng Giang Nhung không ngừng cầu nguyện, hy vọng anh không chọn đội mình, tuyệt đối đừng chọn, nhưng mà Trần Việt lại cố tình đi đến trước mặt cô.

“Ồ!” Mọi người phát ra tiếng thét hưng phấn chói tai. Đám con gái hối hận vô cùng, nếu biết trước giám đốc Trần sẽ tham gia, cho dù là bị dội cho ướt sũng cũng phải liều mạng cố gắng hết sức tranh giành lần thử thách này.

Khác với sự hưng phấn của mọi người, Giang Nhung cúi thấp đầu không dám nhìn Trần Việt lấy một cái, nếu biết Trần Việt cũng tham gia, cô đã viện cớ đến tháng.

Người dẫn chương trình hô lên: “Chuẩn bị!”

Thành viên ba tổ khác lập tức đến gần, hai người tập trung tinh thần nhìn chăm chú quả táo treo ở giữa. Giang Nhung vẫn còn cúi đầu, nghĩ rằng mình làm con đà điểu chịu thua là được, nhưng Trần Việt lúc này lại nhẹ giọng nói một câu: “Muốn thua thật sao?”