Món Nợ Ngọt Ngào

Chương 36


Hôm nay, nhà tôi có hai vị khách cùng ăn cơm với gia đình. Theo như tôi biết được thì hai nhân vật này có tầm ảnh hưởng kha khá đến công ti cuả bố tôi vì họ đều rất tài giỏi. 

Tôi đoán không nhầm thì họ đều được đăng lên tạp chí, người nam là nhà thiết kế tài năng Lâm Ngọc Thắng, còn người nữ ngồi cạnh là người mẫu đình đám Kerra Ann mang dòng lai Việt Ý. 

Sau khi ngồi trò chuyện và làm quen, tôi mới biết. Họ là hai vợ chồng đã kết hôn từ rất lâu và hiện tại đang có một đứa con gái 18 tuổi. 

– Ái chà, làm việc với hai người lâu nay, tôi cũng còn chưa nhìn thấy con gái của hai người đấy. Chắc cô bé xinh và tài năng lắm đây.- Bố tôi cười khà khà nói. 

– Ôi trời, con gái chúng tôi lại chẳng được như thế đâu. Nó nghịch tới độ chúng tôi cũng phải bó tay luôn đấy.- Ông khách cười. 

Tôi ngồi ăn, nghiến răng, tôi chúa ghé những đứa con gái nghịch ngợm. Đặc biệt là con nhỏ họ Lâm kia, dám chơi tôi sốc óc. Hừ, tức. 

– Không sao, con gái như thế rất cá tính.- Mẹ tôi cười tươi nói. 

– Trời, cá tính gì đâu, qủy tính thì có đấy ạ. Hai vợ chồng chúng tôi đang rất đau đầu đây thưa giám đốc. Năm tới nó tốt nghiệp trung học rồi mà quậy phá hết chỗ nói. Mới tuần đầu đi học đây này, thầy giám thị đã gọi điện cho chúng tôi kể tội con bé đấy. Thật là…- Cô người mẫu nổi tiếng kể lể. Giờ trông giống bà bán dưa muối hơn là biểu tượng sắc đẹp. 

– Ôi trời, không sao đâu, tuổi đó là tuổi phá phách mà.- Bố mẹ tôi bênh vực. 

Vưà lúc đó, có tiếng chuông điện thoại vang lên. Là cô người mẫu. 

– Xin lỗi. 

Cô ấy cuí đầu xin lỗi, áp máy lên nghe. Tôi chưa kịp thấy cô ấy có phản ứng alô gì thì đầu dây điện thoại đã vang lên tiếng hét to, tôi là người ngoài còn nghe thấy huống gì là cô Ann. Chậc, tội nghiệp cho tai cô ấy: 

– Mẹ, con đói, hu hu. Sao mẹ nỡ trừ 20 phần trăm tiền chi tiêu. Mẹ ác vừa thôi chứ, con đói, huhu, con đói…mẹ ơi con đói. 

Tôi trố tai trố cả mắt ra nhìn thẳng vào cô Ann, mà không chỉ tôi, tất cả mọi người đều ngỡ ngàng vì cái cô gái trong điện thoại, cái giọng kêu gào vì đói nghe buồn cười không tả nổi. Con gái như cô ta ế chồng là chắc. 

– Này…mẹ đang bận. Lát nói chuyện sau. 

– Bận cái khỉ ấy, con chắc chắn mẹ đang ăn cơm mâm cao cỗ đầy ở đâu đó, sao mẹ tàn nhẫn quá vậy, sao để con gái mình bị bỏ đói. 

Cô Ann suýt nữa cúp máy thì đầu dây bên kia kịp ngăn lại bằng một tràng kêu ca vô bờ bến khiến tôi phải cố nín cười. 

Công nhận thì cái tình trạng này trớ trêu thật. Cô gái này, buồn cười chết mất. Bất chấp tất cả, vì đói 

– Con đói lắm, mẹ chuyển khoản cho con mua đồ ăn đi, con hối hận lắm rồi. 

Cuối cùng, mấy người chứng kiến nghe cuộc trò chuyện đồng loạt bịt miệng, cười khúc khích. Một cô gái hài hước. 

– Me, làm ơn đi mà. Con hứa từ nay con không quậy nữa đâu. Con hứa đấy. Lâm Vũ Quỳnh thề có cơn đói này. 

…Khụ khụ… 

– Này, con sao thế.- Tôi đột nhiên bị sặc thức ăn. 

– Không sao, đồ cay nên con sặc thôi. 

Đang cười như nắc nẻ, tôi bỗng hoá đá. Tôi vừa nghe thấy cái gì nhỉ? Lâm Vũ Quỳnh, Lâm Vũ Quỳnh…cái cô nàng chúa quậy giặc đã làm cho Vũ Nhật Minh tôi phải mất mặt trước bao nhiêu người sao? 

Theo như tài liệu tổng hợp thì…chính xác. Trời đất ơi, thiên kim đại tiểu thư của nhà thiết kế đại tài và người mẫu nổi tiếng là con nhỏ điên đấy sao? Thật là một chuyện động trời đất, không thể tưởng tượng nổi. Người tài năng như họ sao có thể sinh ra một con nhỏ chỉ quậy là siêu cơ chứ. 

Con nhỏ đó, con nhỏ Lâm Vũ Quỳnh, cô ta không nghĩ đến cô ta thì phải nghĩ cho danh tiếng của bố mẹ cô ta chứ. 

Phải trừng trị, báo thù. 

Hừ, đợi đấy. 

– Cô chú này, sắp tới sinh nhật 20 tuổi, cháu muốn mời gia đình cô chú tới chúc mừng cháu ạ. Có con gái của cô chú đi nữa nhé. Cháu đang rất hiếu kì về cô bé đấy ạ. 

– Nam, có chuyện nhờ đến tài năng tẩu thoát nhanh của mày đây. 

– Gì… 

– Mày nhớ cái đoạn băng video lần trước chứ. 

– Ô, quên sao được bản mặt xấu hổ để đời của hot boy Minh chứ. 

– Mày muốn chết à, tao không đuà đâu. 

– Rồi rồi, mày cần gì. 

– Sắp tới sinh nhật tao, mày cầm đoạn băng video đó… 

……….. 

Tất cả mọi chuyện xảy đến từ cái đoạn băng quái ác đấy mà ra. Tội nghiệp hơn khi Lâm Vũ Quỳnh và tất cả mọi người khác đều hiểu lầm là do trò đóng kịch của Vũ Quỳnh mà không hề biết kẻ chủ mưu đáng trừng trị lại là tôi. 

Chúng tôi cưới nhau, không có một chút tình yêu nào xen ngang ở đó. 

Sống trong cùng một nhà, chẳng có gì ngoài những trận cãi vã chẳng cần lí do, những cuộc đối đầu kéo dài bất tận hay đại loại là những trận đánh đấm bất phân thắng bại. 

Lâm Vũ Quỳnh, theo như tôi biết là một con nhóc mà luôn đặt ra cho mình chủ nghĩa vui là chính. Cái đầu chỉ biết đến quậy phá người khác, và ngoài ra chỉ là một con nhỏ bất cần chẳng bao giờ sợ ai. Đôi mắt sáng lanh lợi chứa đầy vẻ tinh quáy, cái miệng lúc nào cũng cười toe toét như muốn trêu tức đối phương. Luôn luôn hiếu thắng, không bao giờ chịu thua bất kì ai, điều gì và cái gì. 

Thế đấy, tổng quan là một con nhỏ phiền toái đáng để dè chừng. 

Nhưng, cô nhóc Lâm Vũ Quỳnh, nếu như chỉ cần hiểu và quan sát kĩ thì cũng chỉ là một cô nhóc rất đơn giản và ngốc nghếch. 

Quỳnh luôn luôn tạo ra cho mình một cái vỏ bọc mạnh mẽ, tự tin, chẳng bao giờ cần ai giúp đỡ mình. Cái đầu đầy mưu mẹo khiến ai cũng khiếp nhưng chỉ đơn giản là để tạo ra một niềm vui đến cho người khác. Đôi mắt lanh lợi tinh quái nhưng trong veo, nụ cười đáng ghét nhưng ẩn sau đó và sự hồn nhiên và rất đáng yêu. 

Đó cũng là Lâm Vũ Quỳnh. 

Chỉ có một điều tôi không can tâm, đó chính là tôi đã yêu Lâm Vũ Quỳnh, ngay từ lần đầu tiên. Khi nhìn vào từng giác quan trên khuôn mặt cô ấy, tôi đã bị cuốn vào. 

…… 

Mọi chuyện vốn dĩ đang rất yên bình nếu như không bị xáo trộn bởi sự ghen tuông vô căn cứ của tôi. Tôi đã rất tức giận khi Lâm Vũ Quỳnh luôn miệng khen người con trai khác trước mặt tôi. Cô ta ngốc nghếch đến độ chẳng hiểu gì và cứ thế, khiến tôi phải bực mình. 

Không thể được, Lâm Vũ Quỳnh là của Vũ Nhật Minh, sao có thể ngang nhiên thân thiết với người khác. 

Và điều duy nhất tôi có thể làm là trả thù lại những việc mà cô ta gây ra. Cô ta trách tôi à. Làm gì có quyền chứ. Cô ta làm được, tôi cũng chẳng thua kém gì đâu. 

Nhưng…tôi sai rồi. 

Tôi nhận ra khi Lâm Vũ Quỳnh nói yêu tôi. 

Tôi thực ra chỉ là một thằng hèn nhát, ghen tuông vớ vẩn, và có cạy miệng, tôi cũng chẳng thể nào nói ra cảm xúc của mình. Tất cả chỉ là sĩ diện, tính tự kiêu, cao ngạo tới trời. 

Để rồi hôm nay, Lâm Vũ Quỳnh đi rồi, quay lưng bỏ đi cùng lời nói yêu tôi và lời trách móc cùng nụ hôn mang tên món nợ. 

Cô ấy, buông tay tôi rồi. 

Cứ thế, cứ thế, cái bóng dáng nhỏ bé lẩn vào trong bóng tôí giữa đêm khuya tĩnh mịch, không hề có ý định quay đầu lại. 

Để lại tôi, với cả một mớ cảm xúc chẳng thể nào giải thoát. 

Lâm Vũ Quỳnh, đừng đi, quay lại với anh. 

Chỉ có thế thôi, câu nói ngắn gọn. Tại sao nó không thể thoát khỏi cổ họng tôi chứ, tại sao tôi lại không dám nói cơ chứ. Tôi là tại cái gì cảm trở, sự cao ngạo hay rụt rè. 

Tại sao cô ấy lại đi chứ, còn tôi thì sao, tại sao nỡ nhẫn tâm mà bỏ ra đi khi cô ta nói cô ta yêu tôi chứ. Nếu yêu tôi, sao không ở lại bên tôi. 

Tôi… 

Lâm Vũ Quỳnh… 

Tôi… 

Lâm Vũ Quỳnh… 

Rồi sau cùng sẽ là gì đây. 

Đôi vai nhỏ run run, cô ấy, đang khóc vì tôi ư.