Ngâm Vịnh Phong Ca

Chương 37: Đệ Tam Thập Thất Chương


Vào buổi giữa hè, các thị nữ yên lặng chờ đợi bên ngoài hành lang không
gây một tiếng động, trên cây ngô đồng ngoài cửa sổ, tiếng ve kêu không
ngừng, càng làm nổi bật sự yên tĩnh của ngày hè sau giờ ngọ. Dạ Nguyệt
Sắc nhìn hoa mẫu đơn qua tấm rèm cửa thêu hoa sen, hoa thơm khoe sắc
cũng không lọt được vào trong mắt nàng.

Chuyện xưa cũng không quá
dài, bởi vì cũng có một vài chi tiết miêu tả huyết sắc tàn khốc mà chính Tiêu Lăng Thiên cũng không rõ. Tình cảm kia là như thế nào? Thứ tình
cảm cho dù phải đem tất cả hậu thế để làm tế phẩm cũng muốn giữ lấy
người mình yêu ở bên cạnh, chỉ cần có thể ôm vào trong lòng thì dù có
phải hủy thiên diệt địa cũng không tiếc, nàng thực sự không hiểu, nàng
chỉ biết mình và Tiêu Lăng Thiên lâm vào tử cục!

Về phần cổ độc, cũng không phải nàng hoàn toàn không đoán được, lúc trước Vô Thương bắt mạch cho nàng có nói nàng giống như là bị trúng cổ, khi đó nàng đã mơ hồ
đoán được. Vừa nghĩ tới ở trong thân thể của mình có một con sâu, nàng
đã thấy rùng mình. Nhưng thật sự nếu không sinh con sẽ không ảnh hưởng
gì chứ?

Tiêu Lăng Thiên nhìn cô gái ngồi đối diện với mình đang ngẩn
người ra, trong lòng lại thấy mơ hồ lo lắng. Hắn đem một ít chuyện kể
lại cho nàng, sớm đã có sự chuẩn bị nếu như nàng hận hắn, dù sao đây
cũng là thù máu, hắn chưa từng ảo tưởng nàng sẽ tha thứ. Nhưng khi nghe
chuyện, vẻ mặt Dạ Nguyệt Sắc rất bình tĩnh, sau đó lâm vào trầm tư. Sự
bình tĩnh của nàng nằm ngoài dự đoán của hắn, tâm tư Tiêu Lăng Thiên
càng lúc càng xuống thấp, chẳng lẽ nàng đối với hắn chỉ còn lại thù hận
thấu xương sao?

“Chuyện của chúng ta, chàng định thế nào?” Qua một lúc lâu, như từ vừa cõi thần tiên trở lại, Dạ Nguyệt Sắc mở miệng hỏi.

Trong lòng Tiêu Lăng Thiên bỗng thấy vui vẻ, khi nàng hỏi câu này giọng điệu
nhàn nhạt, người nghe không thấy được nàng nghĩ gì. Trên mặt không chút
biểu cảm, cầm lấy chén ngọc từ từ uống một ngụm trà, lúc này mới nhìn
thẳng vào mắt nàng.

“Dù nàng nghĩ thế nào đi nữa, với nàng, ta tuyệt
đối không buông tay!” Thanh âm của hắn rất nhẹ, nhưng lại giống như một
cái đinh vô hình kiên định đóng thẳng vào trong lòng nàng.

Người ta
căng thẳng quá nhỉ, bàn tay cầm chén cũng dùng sức trong vô thức, ngay
cả đốt ngón tay cũng tái nhợt đi, nói ra những lời này với con gái kẻ
thù truyền kiếp thật không dễ dàng. Nàng đột nhiên thấy buồn cười trong
lòng, thế này thật giống như Romeo và Juliet.

“Nói là không buông tay, vậy con nối dõi chàng định thế nào?”

“Không cần.” Hắn đáp dứt khoát. Vấn đề này hắn đã sớm nghĩ tới, con nối dõi
cũng không quan trọng, hắn chỉ cần nàng ở bên. Để thù máu chấm dứt ở thế hệ bọn họ đi.

Dạ Nguyệt Sắc đối với vấn đề con cái cũng không quá cố chấp, chỉ là

“Cổ này thật sự không có biện pháp giải sao?”

“Thật ra đến bây giờ, thiên cổ địa cổ chính là giải dược của nhau, vì vậy mới vĩnh viên tương sinh tương khắc. Còn về những giải pháp khác thì Tiêu
thị đã tìm kiếm gần hai trăm năm nay, đến nay vẫn chưa tìm được. Năm
ngoái có một ít đầu mối, ta đã phái người truy xét, nhưng cũng không có
gì tiến triển.”

Dạ Nguyệt Sắc nghe vậy thì gật đầu, nếu đã như vậy
thì cũng không cần gượng ép. Cũng không nói chắc nàng sẽ ở trong thân
thể này được mấy năm, vậy nên chỉ cần nắm chặt hạnh phúc trước mắt là
được, cần gì nghĩ nhiều.

Nghĩ đến điều này, đột nhiên lại nhớ đến một nghi vấn từ lâu.

“Trước đây chàng từng nói ta đã biết toàn bộ, trước khi ta mất trí nhớ ta đã biết chuyện này sao?”

Tiêu Lăng Thiên trầm ngâm một chút, thái độ của nàng quá mức nhẹ nhàng bình
thản khiến cho hắn không cách nào nắm giữ được, hắn nhất thời không biết nên làm gì bây giờ. Tự cân nhắc, hắn quyết định không dấu diếm nàng
điều gì nữa.

“Nàng trước kia không giống với bây giờ, không biết từ
đâu nàng nghe được trong tương lai ta sẽ giết nàng, cho nên mỗi lần thấy ta đều rất sợ, không phải khóc không ngừng thì cũng run rẩy. Có thể là
muốn nàng thêm sợ hãi, ta kể cho nàng một phần về cổ độc. Từ đó về sau
nàng càng sợ hơn, thậm chí còn vô duyên vô cớ bất tỉnh, cho đến lúc tỉnh lại sau khi mất trí nhớ. Vô Thương nói do nàng sợ hãi mà bắt buộc mình
quên đi, nhưng sao cả tính tình cũng thay đổi hoàn toàn?”

Bởi vì ta
không phải là Dạ Nguyệt Sắc! Trong lòng nàng thầm trả lời. Chỉ là chuyện này có nên nói cho hắn biết không? Mặc dù đã hứa với hắn là sau khi
chiến tranh kết thúc sẽ nói cho hắn biết, nhưng chuyện tới trước mắt
nàng lại muốn rút lui. Chuyện ma quỷ luôn là tối kỵ ở cổ đại, liệu Tiêu
Lăng Thiên có thể chấp nhận được hay không? Nàng không muốn bị giam lại
như kẻ điên, cũng không muốn bị hỏa thiêu như vu nữ. (Vu nữ = phù thủy)

“Rốt cuộc nàng nghĩ thế nào?” Tiêu Lăng Thiên thấy nàng lại bắt đầu đi vào
cõi thần tiên, không nhịn được mở miệng kéo lại suy nghĩ của nàng.

“A?” Nàng hoàn hồn nhìn nam tử tuyệt sắc trước mặt một thân áo bào đen, đầu
đội ngọc quan. Khuôn mặt hắn có chút lạnh lùng, nhưng trong mắt lại ánh
lên tia sáng.

“Nếu chàng nói không buông tay thì ta cũng không buông
tay”. Khuôn mặt nàng tươi cười rạng rỡ, đôi mắt xinh đẹp sáng ngời.
“Chuyện trước kia, chuyện sau này chúng ta đều không quan tâm nữa, bây
giờ chỉ cần vui vẻ ở bên nhau là tốt rồi”.

“Nàng thật sự không cần?”
Hắn cũng không mừng rỡ như nàng tưởng tượng, thanh âm hơi khổ sở, “Có lẽ nàng không nhớ rõ, cha mẹ của nàng. . . Là tự tay ta. . .”

“Đừng
nghĩ nữa.” Tay nàng đè chặt lên tay của hắn, Tiêu Lăng Thiên chưa từng
biết bàn tay nhỏ bé lại ấm áp đến thế. “Ta không nhớ rõ, cho nên những
chuyện kia đối với ta mà nói là hoàn toàn không liên quan. Dù sao chúng
ta đều một thân một mình ở cõi đời này, cũng không có trưởng bối ngăn
cản chúng ta ở bên nhau, chúng ta cần gì tự tìm phiền não, không phải là làm cho mình thêm buồn phiền sao?”

Nàng ngửa đầu nhìn hắn, khuôn mặt nho nhỏ mang theo nụ cười, bàn tay nắm chặt tay hắn, trấn an trái tim
hắn. Hắn không phải không biết thái độ của nàng không hợp với lẽ thường, nhưng nàng phản ứng hoàn toàn trái với dự liệu của hắn, khiến hắn không ngờ sự việc lại phát triển tốt được như vậy, hắn không muốn truy cứu
nhiều nữa. Cho dù là giả, cho dù nàng lừa gạt hắn, hắn cũng nhận.

Tay dùng lực, ôm nàng vào trong lòng, để nàng ngồi trên đầu gối. Một tay
vòng quanh người nàng, một tay nâng cằm của nàng, theo đôi môi anh đào
hôn xuống thật sâu.

Môi lưỡi tùy ý dây dưa, khẽ mở răng ngọc tiến
vào, mạnh mẽ chiếm lấy từng chút không gian. Mút vào lưỡi của nàng, đổi
lấy sự đáp lại ngây ngốc của nàng, nước miếng lây dính, dục hỏa dần dần
thiêu đốt lý trí.

Nàng là của ta! Là của ta! Muốn vĩnh viễn vĩnh viễn ôm nàng vào trong lòng, chết cũng không buông!

Lúc này Tiêu Lăng Thiên đã hiểu được tâm tình của Dạ Thâm Hàn, muốn đến
điên cuồng, bất cứ thứ gì cũng không đè nén được. Thế tục, thù hận, bất
cứ thứ gì đều không quan trọng, chỉ cần có thể giữ người trong lòng lại
bên cạnh, cho dù chống lại ý trời cũng có là gì?

Dạ Nguyệt Sắc bị hôn đến ý loạn tình mê đột nhiên cảm giác được một trận đau đớn, mở mắt ra
mới phát hiện Tiêu Lăng Thiên đang gặm cắn cổ ngọc của nàng, phát quan
chẳng biết đã bị hắn hất ra từ khi nào, mái tóc đen trượt xuống. Một bên tay hắn vẫn ôm hông nàng, một tay đang mạnh mẽ xoa nắn một bên ngực của nàng. Bởi vì nàng ngồi trong lòng hắn, vì vậy nàng cảm giác rõ ràng sự
nóng rực đang chạm tới mông nàng.

Lý trí bị đau đớn kéo trở lại, Dạ
Nguyệt Sắc vội vàng muốn tránh đi, hôm qua nàng mới trải qua lần đầu,
hiện nay trong cơ thể vẫn còn thuốc mới bôi, bây giờ nếu để hắn muốn làm gì thì làm, chính mình sẽ sống hết nổi.

Thân thể bị cánh tay hắn ôm
lấy chặt chẽ không thoát được, môi hắn dời đi trận địa tiến công đến đầu nhũ hoa nho nhỏ, hướng về phía phấn hồng nhô ra không ngừng mút vào
liếm láp, khiến cho nàng run rẩy dậy lên một làn sóng khoái cảm. Thừa
dịp thần trí chưa mất hết, nàng bắt đầu dùng sức đẩy hắn ra.

“Điện hạ! Không nên!”

Hắn ngẩng đầu, tròng mắt đen phát sáng kinh người, không chút che dấu lửa dục vọng thiêu đốt hừng hực bên trong.

“Gọi tên của ta!” Động tác của hắn không ngừng, một cái tay đã trượt vào
trong quần nàng, dừng ở cửa hoa huyệt, cảm nhận sự ướt át trong u cốc
kia.

“Van chàng, không muốn!” Xấu hổ không thể gọi tên của hắn, nàng chỉ có thể mềm mại cầu xin.

“Nói dối, nàng cũng đã ướt như vậy, còn nói không muốn?” Hắn kiếm chế rung
động dưới thân để trêu chọc nàng, đưa ngón tay dính đầy chất lỏng tới
trước mặt nàng.

“Ta sẽ không chịu nổi,” thanh âm của nàng rất nhỏ,
mặt đỏ như hoa đào. Chất lỏng lóe sáng trên tay hắn nhắc nhở nàng rằng
mình đã có phản ứng với sự vuốt ve của hắn, nàng co thân thể lại, muốn
thoát ra.

“Đừng động!” Hắn lớn tiếng bảo nàng ngừng lại, thanh âm
khàn giọng bất khả tư nghị*. Nàng giãy dụa kích thích đến hắn, hại hắn
thiếu chút nữa không chịu được. Nhưng nàng đúng, thân thể nàng non nớt,
không cách nào thừa nhận hai lần kịch liệt hoan ái trong một khoảng thời gian ngắn. Hắn rất muốn, nhưng hắn sẽ không tổn thương nàng.

* Bất
khả tư nghị: Hay ‘Nan tư nghị’, nghĩa là “không thể suy nghĩ, bàn luận
được, vượt ra ngoài sự hiểu biết”, câu này dùng để miêu tả sự việc ngoài tưởng tượng

“Gọi tên của ta, ta sẽ bỏ qua cho nàng.” Hắn cắn lỗ tai của nàng yêu cầu, một tay đã vung vạt áo của mình lên.

Gọi tên của hắn? Lăng Thiên? Thiên? Không được không được, gọi thế nào cũng thấy buồn nôn, nàng không nói ra miệng được.

“Bỏ qua cho ta đi,” Nàng quay đầu vùi mặt trong cổ hắn, rầu rĩ gọi một tiếng, “Ca, ca ca.”

Một loại khoái cảm khác thường khi nghe nàng goi, ca ca cũng không tồi. Hắn nhẹ nhàng hôn lên tóc nàng: “Ngoan”.

Tuy nói bỏ qua cho nàng, nhưng dục vọng như tên đã lắp vào cung không bắn
ra không được. Hắn nắm tay nàng, đưa vào hạ khố của mình, bao ở ngọc trụ lửa nóng tráng kiện.

Nàng hoảng hốt muốn rút tay ra, lại bị hắn đè
lại. Hắn vừa dùng lời lẽ dâm mỹ trêu chọc nàng, vừa kiên quyết nắm lấy
tay nàng di chuyển, nhìn bên tai nàng đỏ bừng lên, ngửi mùi thơm của cơ
thể nàng, cảm thụ thân thể nàng mềm mại rung động, rốt cục hạ thân của
hắn bắn ra trong tay của nàng.

Rút tay nàng ra, nhìn chất lỏng màu trắng phía trên, Tiêu Lăng Thiên cúi đầu cười.

“Xem ra chúng ta lại phải tắm rửa rồi.”

“Ta, ta muốn đi.” Dạ Nguyệt Sắc đang tựa trên vai hắn đột nhiên nói nhỏ một câu.

“Cái gì?” Thân thể Tiêu Lăng Thiên cứng nhắc trong nháy mắt, đầu ngón tay trở nên lạnh như băng

Cuối cùng, nàng vẫn muốn đi sao?