Ngâm Vịnh Phong Ca

Chương 53: Đệ Ngũ Thập Tam Chương


Chuyện kể rằng trên sông Lạc Ảnh, sát khí đột nhiên bao trùm, những ánh
sáng lạnh lẽo chớp động trong tay mấy bóng người, trong chớp mắt bao
trùm lấy Dạ Nguyệt Sắc tay không tấc sắt. Dạ Nguyệt Sắc còn chưa kịp sợ, chỉ thấy ngoài hiên có mấy bóng người mặc áo xanh nhanh như chớp lao ra đón tiếp. Lập tức, trong gian phòng trang nhã vang lên tiếng binh khí
va chạm, người áo xanh và người áo đen đang đấu với nhau.

Dạ Nguyệt
Sắc ở rất gần những người đó, không cẩn thận có thể bị thương, Thương
Hải nhanh tay lẹ mắt nắm lấy tay Dạ Nguyệt Sắc kéo qua, cùng với Nguyệt
Minh một trước một sau che cho Dạ Nguyệt Sắc đang đứng ở giữa, lui ra
cửa.

“Là ám vệ!” Thương Hải thấp giọng nói. Cổ tay vừa lật liền hiện ra song kiếm.

Thích khách vừa mới hiện thân, Lâm Vãn Y đã muốn phi thân bay đến bên cạnh Dạ Nguyệt Sắc, nhưng động tác của người áo xanh nhanh hơn hắn. Trang phục
của cả hai bên đều cùng một màu và đều che mặt, nhưng rõ ràng người áo
xanh võ công cao hơn người áo đen không chỉ một bậc, một thanh đoản kiếm trong tay, từng chiêu thức đều hướng về chỗ hiểm của đối phương, chỉ
tung ra mấy chiêu đã đánh bại ba người. Lâm Vãn Y để ý, những người áo
xanh kia giơ tay nhấc chân đều rất lưu loát, từng người đều là cao thủ
nhất đẳng.

Bên này Tễ Vũ xoay người một cái, đoản kiếm trong tay tỏa
ra ánh sáng âm u lạnh lẽo chặt đứt động mạch cổ của đối thủ, máu phun
mạnh ra không trung bắn tóe ra xung quanh như một màn mưa máu, cùng lúc
đó, hắn nhanh chóng xoay người lui ra, tay trái hung hăng chém lên cổ
họng của kẻ thù đứng phía sau. Một tiếng kêu rất nhỏ truyền tới tai hắn, rất tốt, hắn xác định đã cắt đứt khí quản người này. Đối thủ ngã xuống, Tễ Vũ nhìn lướt xung quanh, Dạ Nguyệt Sắc đã được bảo vệ, người của
mình cũng đã giải quyết đối thủ gọn gàng, vừa định đi tới chỗ Dạ Nguyệt
Sắc, sau tai lại nghe được âm thanh từ trong gió, vừa đảo mắt lại không
ngờ nhìn thấy mười mấy người áo đen che mặt giẫm lên mạn thuyền tiến
tới.

Thanh kiếm nhiễm đầy máu trong tay run lên, Tễ Vũ xoay người
xông tới, bên cạnh Dạ Nguyệt Sắc có người bảo vệ, hắn cũng không lo
lắng. Võ công của đối thủ trên giang hồ cũng coi như cao thủ, hơn nữa số lượng đông đảo lại hung hãn không sợ chết, hẳn là tử sĩ ai đó đã đào
tạo, ám vệ bên mình chỉ có năm người, không biết có thể chống đỡ nổi
không.

Quả nhiên, võ công của ám vệ mặc dù cao, nhưng cũng không có
cách ngăn cản mười mấy người cùng một lúc, đã có mấy người tấn công sang hướng bên này, hơn nữa mục tiêu cực kỳ chuẩn xác, trường kiếm nhắm
thẳng vào Dạ Nguyệt Sắc. Lâm Vãn Y vừa rút kiếm định xông lên, không
phòng bị bên cạnh, hắn bị Bạch Phi Loan kéo lại chéo áo.

“Công tử!” Vẻ mặt Bạch Phi Loan kinh hoảng, trong mắt tràn đầy sợ hãi, lúc này Lâm Vãn Y mới nhớ tới nàng không biết võ công.

Trì hoãn một chút đã không kịp bảo vệ cho Dạ Nguyệt Sắc, Lâm Vãn Y vừa định hất tay Bạch Phi Loan, khóe mắt đã thấy hai thân ảnh một xanh một vàng
bay vọt tới trước. Khẽ kêu lên một tiếng, đúng là Tiêu Ti Vân cùng Lăng
Tự Thủy chắn trước người Dạ Nguyệt Sắc.

Trong tay hai nữ tử đều là
trường kiếm, ra tay tàn nhẫn không chút lưu tình, võ công chẳng những
cao thâm tuyệt diệu mà còn như cùng một chí hướng. Hai người vốn không
chút quan hệ lại hành động vô cùng ăn ý, trường kiếm phòng thủ tiến công đều phối hợp chặt chẽ, mấy chiêu xuất ra còn chưa nhìn rõ đã cắt cổ ba
người.

Lâm Vãn Y lập tức cảm thấy có điều không đúng, nhưng hắn không có thời gian suy tư, bởi vì lúc này, các cánh cửa lại bị phá vỡ, lại có một nhóm sát thủ áo đen xông vào. Lâm Vãn Y một tay đẩy Bạch Phi Loan
xuống dưới bàn, phi thân nghênh đón.

Trường kiếm nhanh chóng cắt qua
không khí, mang theo tiếng gió rít, sau đó đâm trúng vào yết hầu kẻ
địch, gọn gàng linh hoạt, không chút do dự. Nhanh chóng rút thanh trường kiếm ra chém qua bên phải, một cánh tay bay lên không trung cùng với
một tiếng kêu thảm thiết vọng ra. Qua đám mưa máu hắn nhìn thấy có người xông về phía Dạ Nguyệt Sắc, Nam Cung Tuấn cũng cầm quạt ngọc đấu với
đám người áo đen, nhưng vẫn có năm sáu người tiếp cận Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ Nguyệt Sắc được Thương Hải, Nguyệt Minh che ở trong góc, nhìn thấy hai
người họ song song cầm đoản kiếm trong tay đánh giáp lá cà với người áo
đen đang xông đến, âm thanh mũi kiếm đâm vào thân thể vang lên, máu phun ra ngoài, người áo đen kêu lên thảm thiết rồi ngã xuống, ngay sau đó
lại có người áo đen khác xông lên.

Không phải nàng không sợ, đối mặt
với cảnh tượng đao kiếm máu tươi khắp nơi, nàng dĩ nhiên sẽ sợ. Chẳng
qua là kiếp trước ở trong bệnh viện thấy nhiều máu tanh cùng sinh tử,
thậm chí chính mình cũng đã trải qua cái chết, cho nên biết mình không
thể làm gì, thậm chí ngay cả chạy trốn cũng không làm được. Không thể
run sợ cũng không thể hét chói tai, nàng bắt buộc mình cố gắng giữ tỉnh
táo, nàng chỉ có thể giữ tỉnh táo, ít nhất nàng còn có thể giữ tôn
nghiêm của đế vương.

Tễ Vũ vừa giải quyết xong một toán thích khách,
một nhóm khác lại vượt sông mà tới, Tễ Vũ thầm nghĩ không tốt, xem ra kẻ địch quyết tâm muốn đưa Dạ Nguyệt Sắc vào chỗ chết, phái tới nhiều
người như vậy, sợ rằng mình ứng phó không được. Quay đầu thấy Thương
Hải, Nguyệt Minh cũng đang đánh nhau, hắn cắn răng lấy từ trong lồng
ngực ra một viên đạn khói, trong khi chiến đấu khẽ tháo ngòi nổ rồi vứt
ra khỏi rào chắn.

Vì hắn dùng đến nội lực, đạn pháo được vứt lên rất
cao, thẳng vào không trung của bầu trời đêm phịch một tiếng nổ tung, đóa hoa lục giác màu trắng bạc lập tức lấp lánh trên bầu trời. Nhưng không
chỉ thế, ánh lửa nhỏ còn hai lần bộc phát, sau hai lần nổ, đóa hoa lục
giác lớn ra gấp ba lần trong không trung, những lần nổ kế tiếp khói lửa
chói mắt đã bao phủ bầu trời đêm của thành Lam.

Trên mặt đất đầu tiên là tiếng kinh hô của đám người sau đó lại hưng phấn kêu lên. Bọn họ chỉ thấy trên không đạn khói hình hoa tỏa sắc bay bốn phía, có rất ít người chú ý tới nơi trung tâm lửa khói đang tiến hành một cuộc vật lộn liều
chết.

Nhưng dù sao vẫn có người thấy được lửa khói kia có ý nghĩa như thế nào, người có tâm sẽ biết. Cho nên, sau này, ở thành Lam, có rất
nhiều phiên bản của câu chuyện lễ tế Phong Thần lần này lưu truyền cho
tới nay.

Cho đến rất nhiều năm sau, Trần Tam bán vằn thắn ở đầu phố nhân lúc nhàn hạ còn kể lại cho khách qua đường nghe chuyện:

“Thật sự, chính lão tử tận mắt nhìn thấy, lúc đấy Trương sư gia còn đang ăn
vằn thắn ở gian hàng của ta, vừa nhìn thấy pháo hoa trên trời liền nhảy
lên nóc nhà, nhảy nhảy mấy cái tới căn phòng bắn pháo hoa kia, chốc lát
đã không thấy tăm hơi. Ai nha, lão tử ta nhìn đến chảy cả nước miếng.
Ngươi nói xem, Trương sư gia hắn là một thư sinh văn nhược, làm sao lại
thoáng cái đã nhảy đến trên nóc nhà rồi?”

Những khách qua đường phần lớn là không tin, cười trêu chọc hắn: “Chờ hắn trở lại ngươi hỏi lại hắn xem sao.”

Lúc này Trần Tam sẽ lắc đầu, dùng một giọng nói có chút tiếc nuối nói:

“Ai! Rốt cuộc cũng không có trở lại, từ ngày đó về sau cũng không còn thấy
Trương sư gia kia nữa. Huyện thái gia đã phái người trong nha huyện tìm
rất nhiều lần, ngay cả hình ảnh cũng không có, ngươi nói xem rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Không chỉ có lời kể của Trần Tam ở nơi này, còn
có rất nhiều nơi cũng có thể nghe được lời đồn tương tự, chỉ khác nhau
là những người đó thân phận khác nhau, tuy nhiên cũng là ở cùng một
ngày, sau khi thấy pháo hoa tuyệt mỹ kia là bay vút đi, từ đó không còn
ai gặp lại bọn họ nữa.

Kỳ thật trong đêm tế Phong Thần kia, khi hoa
lục giác nổ tung trên không có nghĩa là tất cả các đệ tử của Thiên Tinh
Cung đang ẩn mình ở thành Lam đều hiểu mình sắp bỏ thân phận dùng để che dấu nhiều năm qua, vứt bỏ cả tính mạng đi bảo về người dùng đạn hoa
khói cầu cứu. Bởi vì người đứng đầu Thiên Tinh Cung đã sớm ra lệnh:
không tiếc bất cứ giá nào, bất kể hậu quả như thế nào, cho dù thịt nát
xương tan cũng phải bảo vệ vị tiểu thư kia an toàn!

Cho nên ngày đó,
có du nữ ca hát trên thuyền, có hai vị thư sinh cùng song ngâm đối thơ,
có chủ tiền trang, có tiêu sư tiêu cục, đủ kiểu người từ bốn phương tám
hướng liều lĩnh chạy tới Lăng Ba hiên. Tướng quân cấp cao nhất ở thành
Lam cũng khẩn cấp điểm binh, điều động hai trăm binh lính tinh nhuệ, võ
trang đầy đủ hướng về phía Lăng Ba hiên, giục ngựa chạy như điên.

Khi đó, trong Vấn Cúc nhã các, trận chiến đang diễn ra kịch liệt, mặc dù
che chở Dạ Nguyệt Sắc là nhóm người võ công cao cường, nhưng số lượng
người áo đen đông đảo, hai bên giao chiến khó khăn lắm mới giữ được thế
cân bằng. Tiêu Ti Vân cùng Lăng Tự Thủy vừa đánh vừa lui đến bên cạnh Dạ Nguyệt Sắc, cùng Thương Hải, Nguyệt Minh bảo vệ chu toàn cho Dạ Nguyệt
Sắc. Lúc này, Thương Hải, Nguyệt Minh đều đã bị thương, mặc dù không
nặng, nhưng khiến cho động tác bị ảnh hưởng một chút, đột nhiên một
người áo đen ném ra một thanh chủy thủ, Thương Hải Nguyệt Minh bị người
khác cuốn lấy nên không thể ngăn chặn. Chủy thủ bay thẳng về phía Dạ
Nguyệt Sắc, trong lúc nghìn cân treo sợi tóc, Tiêu Ti Vân phi thân tới,
dùng tay che trước mặt Dạ Nguyệt Sắc. Chủy thủ sắc bén lập tức gần như
xuyên thủng bàn tay phải hoàn mỹ của Tiêu Ti Vân, nhưng ngay cả chân mày Tiêu Ti Vân cũng không nhăn lại, mắt không hạ xuống, chỉ quát một
tiếng:

“Rút lại! Bảo vệ tiểu thư!”

Nhóm ám vệ đứng tập trung về
phía Dạ Nguyệt Sắc, lúc này, du nữ vốn ca hát trên thuyền hoa lúc trước
đạp thuyền bay vút lên lầu. Nàng đi lên nhìn quét qua hiểu tình huống,
không nói hai lời từ trong đàn tỳ bà rút ra một thanh trường kiếm xông
về phía người áo đen chém giết. Ngay sau đó có những người mặc đủ loại
trang phuc, từ thư sinh đến thương nhân, cũng liên tục xông đến, triển
khai những đợt công kích bén nhọn với đám người áo đen. Những người mới
gia nhập đều võ công cao cường, dường như cũng ngang tầm với Nam Cung
Tuấn, áp lực của đám người Lâm Vãn Y đã giảm xuống, thắng lợi bắt đầu
nghiêng về phía Dạ Nguyệt Sắc.

Quân coi giữ thành Lam cũng chạy tới,
trận chiến đã chuẩn bị kết thúc. Hai trăm binh sĩ võ trang đầy đủ cầm
trong tay cung nỏ bao vây xung quanh Lăng Ba hiên, chỉ cần có người áo
đen nhảy ra là bắn chết. Trong lầu, người áo đen cũng không còn mấy, mọi người bắt đầu nhẹ tay, không còn muốn đuổi cùng giết tuyệt, có ý muốn
lưu lại người sống.

Đám người áo đen còn sống đã biết ám sát vô vọng, Dạ Nguyệt Sắc lúc này được tầng tầng lớp lớp bảo vệ. Nhảy ra khỏi lầu
cũng bị quan binh bắn chết, ở lại trong lầu cũng sẽ bị bắt sống, bọn họ
là tử sĩ, tử sĩ chính là những người không bao giờ đầu hàng. Gần như
đồng thời, bọn họ xoay ngược kiếm đâm vào mình, có người đã tự sát, còn
lại đã bị ám vệ nhanh tay lẹ mắt điểm trúng huyệt đạo không thể động
đậy.

Đầu giờ hợi, nhóm thích khách ám sát nhằm vào Dạ Nguyệt Sắc đã
thất bại hoàn toàn, nhìn thi thể đầy đất, nhìn trang phục của những
người phía mình cầm vũ khí trong tay, nhìn Tiêu Ti Vân yên lặng băng bó
vết thương không nói lời nào, nhìn Lăng Tự Thủy nâng kiếm canh giữ bên
cạnh Dạ Nguyệt Sắc, nhìn quan quân bao vây ngoài lầu, nhìn mọi người
tầng tầng lớp lớp bảo vệ Dạ Nguyệt Sắc, Lâm Vãn Y đột nhiên cảm thấy gió đêm rất lạnh. Những người này là ở đâu đi ra? Cô gái mình vẫn để ý
trong lòng kia đến tột cùng là người như thế nào? Hắn rốt cuộc đã lâm
vào tình trạng gì?