Nhất Sinh Nhất Thế Tiếu Hồng Trần

Chương 21: Hoàng huynh của ngươi là đồ Cứt trâu


“Đợi đã, huynh nói gì?” Nàng thật sự nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm không, hắn mà cũng trả lời nàng???

Nhưng hỏi xong, lại không nghe thấy ai đáp lại nữa!

Khoé miệng cô nàng nào đó co rút, một loạt vạch đen chảy dài xuống trán, trên thế giới này, sao lại có loại người như vậy chứ? Nàng oán hận nghiến răng, bôi thuốc cho hắn xong, còn có cảm giác muốn làm hắn đau thêm một chút nữa!

“Được rồi, ta về đây! Tối mai ta sẽ quay lại thăm huynh!” Tối lại đến, sao cứ có cảm giác giống hái hoa tặc nhỉ? Nàng vội vàng bổ sung: “Bởi vì ban ngày ta phải quét sân!”

“Nếu bận, thì đừng đến.” Hắn lãnh đạm nói, toàn thân đều là khí chất cao ngạo, lạnh lùng như băng tuyết.

Đây là không chào đón nàng một cách trá hình sao? Nàng tối sầm mặt, duỗi tay ra, kéo áo hắn đến gần trước mặt mình: “Bà đây nghiêm trọng cảnh cáo huynh, bà đây coi huynh là bạn nên mới quan tâm đến ngươi. Đừng có không biết tốt xấu như thế!”

Cảm giác bị người ta kéo lên rõ ràng là không được tốt lắm. Trên khuôn mặt lãnh đạm của Bách Lý Kinh Hồng hiện lên vẻ không vui rõ ràng: “Buông ra.”

“Hừ!” Nàng buông tay, hắn liền ngồi lại xuống ghế.

Tô Cẩm Bình xoay người rời đi: “Nhớ đó, tối mai ta lại đến, nhớ để cửa cho ta!”

“Cô…” Còn đang định nói gì, thì nàng đã chạy xa hơn mười mét. Thân thủ thật nhanh nhẹn!

Tâm hắn vốn luôn bình tĩnh như nước hồ, giờ lại giống như có một vài vòng gợn sóng tản ra, rồi từ từ trở về vẻ yên lặng như cũ. Trong đôi ngươi màu xám bạc loé lên vài tia sáng, thầm cân nhắc cái từ “bạn” thật xa lạ kia… Bạn… à?

Tô Cẩm Bình đi từng bước quay về, bỗng nhiên, mắt nàng hiện lên một tia sắc lạnh. Nàng bị người ta theo dõi! Vậy mà đến giờ nàng mới phát hiện!

Nàng vội vàng đi nhanh thêm vài bước, sau khi trốn sau một gốc cây đại thụ, nàng nén hơi thở nhẹ xuống, gỡ một cây trâm gỗ trên đầu, sau đó vọt tới phía tây khoảng trăm mét. Biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng. Cây trâm này chủ yếu chỉ để thử bản lĩnh của người kia.

“Cách!” một tiếng, cây trâm rơi xuống đất. Sau đó, một giọng nói yêu mị vang lên: “Tiểu Cẩm Cẩm, nàng muốn lấy mạng phu quân sao?” Bị nàng phát hiện, kinh ngạc là điều không cần phải nói.

“Soạt” một tiếng, Tô Cẩm Bình đã xoay người tới trước mặt hắn, kéo cổ áo, không hề báo trước, tung một quyền đấm thẳng vào gương mặt xinh đẹp của hắn!

“Bốp!” Máu mũi văng khắp nơi!

Lần thứ hai!!! Đây là lần thứ hai Hoàng Phủ Dạ hắn bị đánh! Hơn nữa, lại còn là cùng một người! Làm cho người ta khó chấp nhận nhất là – nàng lại là một cô gái không hề có chút nội lực nào! Chuyện thế này làm sao hắn chịu nổi? Làm sao chịu nổi???

“Còn gọi bừa nữa sẽ không đơn giản là một cú đấm như vậy đâu! Nói, theo dõi ta làm gì?” Mắt phượng nheo lại, ghé sát vào gương mặt như Yêu Nghiệt kia. Khuôn mặt xinh xắn của nàng không có chút biểu cảm nào, có điều, lại giấu sát ý rất tốt.

Hoàng Phủ Dạ kéo lại áo của mình, cất giọng ngả ngớn: “Tiểu Cẩm Cẩm, không phải là vì ta nhớ cô nên mới chạy tới đây thăm cô sao? Ai ngờ lại thấy cô ngồi ngắm trăng trên cây với người khác, khiến ta rất đau lòng!” Tuy lời nói không đứng đắn, nhưng trong mắt lại thoáng có vẻ dò xét lướt qua.

Tô Cẩm Bình liếc mắt khinh bỉ: “Đừng cho rằng ta không biết ngươi đang nghĩ gì. Các ngươi muốn nghi ngờ thì cứ việc. Hắn và ta là bạn bè, dù quen biết chưa được bao lâu.” Giọng điệu của nàng đầy vẻ kiên định và chân thật. Nhưng trong lòng cũng hơi lo lắng. Nàng có cảm giác, nếu Hoàng Phủ Dạ không tin lời nàng, chỉ e đêm nay sẽ là ngày chết của nàng!

Đôi con ngươi màu tím nhìn quét qua nàng một lúc, không tìm thấy sơ hở gì, hắn đành khẽ lắc cây quạt trên tay, cười nói: “Tiểu Cẩm Cẩm, ta chỉ muốn khuyên cô một câu, đừng quá thân cận với người kia. Nếu không, bên phía Hoàng huynh, dù là bản vương cũng không cứu được cô đâu!”

Nàng ra vẻ kinh ngạc hỏi: “Hắn có vấn đề gì sao?”

Nghe vậy, Hoàng Phủ Dạ lại cười: “Tiểu Cẩm Cẩm, chuyện trong Hoàng cung không đơn giản như cô nghĩ. Hãy nghe bản vương khuyên một câu. Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, người không nên thân cận, thì đừng quá thân cận. May mà hôm nay là bản vương, chứ nếu là Hoàng huynh, chỉ sợ bây giờ cô đã là một thi thể rồi!”

“Một con tin, lại còn không nhìn thấy đã đáng thương lắm rồi. Các ngươi còn khống chế người ta không chịu buông tha! Các ngươi có tình người không?” Trên mặt Tô Cẩm Bình hiện rõ vẻ khinh bỉ và căm ghét.

Chà, nghe nàng nói thế, cũng cảm thấy mình và Hoàng huynh đúng là hơi thiếu tình người thật!

“Còn vị Hoàng huynh kia của ngươi nữa, đời này ta không muốn nhìn thấy hắn lần thứ hai. Đúng là không biết thưởng thức gì hết!” Nhớ đến Hoàng Phủ Hoài Hàn, nàng lại hận đến nghiến răng nghiến lợi, ba lượng bạc của nàng, hu hu hu… Nàng thực muốn đi tìm tên tiểu thái giám kia đòi lại ba lượng bạc mà! Tức chết nàng mất!

“Khụ khụ…” Hoàng Phủ Dạ ho khan vài tiếng, cảm thấy không hiểu nổi nàng. Không phải hắn nghe nói chính ngọ hôm nay nàng lại đi trêu ghẹo Hoàng huynh sao, giờ lại nói không muốn gặp là thế nào? “Tiểu Cẩm Cẩm, không phải cô rất thích Hoàng huynh sao?”

“Ta mà thích hắn á? Có mà mắt dính đầy dử!!!” Nhớ tới bạc của mình, nàng tức giận lại càng nói năng không kiêng nể gì, hoàn toàn không thèm nghĩ xem hậu quả mình sẽ gặp phải sau khi nói mấy lời này.

“Khụ khụ, khụ khụ khụ…” Dung nhan Yêu Nghiệt bị sặc đến đỏ bừng cả lên. Trong con ngươi màu tím hiện rõ vẻ vui sướng khi thấy người khác gặp hoạ, nhìn ra sau lưng Tô Cẩm Bình, cũng nên đến rồi nhỉ.

Thế nhưng, cô nàng nào đó tức giận bừng bừng không có chỗ xả, cho nên không để ý tới vẻ mặt khác thường của hắn, mắt như bùng cháy nói: “Ngươi có biết không, vì muốn quyến rũ hắn, mà ta mua chuộc một tiểu thái giám, mất ba lượng bạc, lòng đau như dao cắt vậy!!!”

Nói xong, mặt nàng đầy vẻ bi thương, ôm ngực mình, cố diễn theo hình ảnh Tây thi ôm ngực!

“Khụ khụ… Ba lượng bạc??? Tiểu Cẩm Cẩm, không phải cô chưa lĩnh bổng lộc tháng này sao? Chẳng lẽ là bạc mang từ phủ Thừa tướng đi?” Chỉ có một cách suy đoán như thế.

Nhắc đến chuyện này nàng càng căm tức hơn: “Thừa tướng cái chó má gì chứ! Dù sao ta cũng là con gái ruột của lão, vậy mà vào cung cũng không cho ta chút bạc nào. Nói đến chuyện này là ta tức điên rồi. Ta nhất định là do lão nhặt bên ngoài về. Mà không, không chừng ta là do bà xã của hắn cắm sừng lên đầu rồi sinh ra ấy!”

Kinh thành Đông Lăng này chỉ toàn một đám quỷ keo kiệt! Hoàng Phủ Hoài Hàn kia thì không rộng rãi, Thừa tướng cũng bủn xỉn như vậy. Nghĩ thế, nàng bùng nổ sự phẫn nộ, nguyền rủa tên chết tiệt kia! Thừa tướng bị vợ ngoại tình!!!!

Hoàng Phủ Dạ há hốc mồm tròn như chữ o, dám chửi cả cha ruột như thế, cô gái này điên thật rồi sao?

Nhìn mặt hắn dại đi, nàng khẽ vỗ vai hắn nói: “Ngươi cũng cảm thấy rằng ta hẳn không phải là con gái ruột của lão, đúng không? Chúng ta đúng là tri kỷ!”

Hoàng Phủ Dạ cười gượng hai tiếng, rồi lẳng lặng giải cứu cho bả vai mình thoát khỏi tay nàng, đổi chủ đề khác: “Vậy, bạc đó cô lấy ở đâu ra?”

“Ha ha, lừa Thục phi mà có đấy! Ngươi nhìn xem, ngay cả một cô nàng ngu ngốc như vậy mà còn được làm Thục phi, còn ta, xuất sắc thế này mà Hoàng huynh ngươi lại bắt ta làm cung nữ. Ngươi nói xem, khẩu vị của hắn thế nào vậy? Không phải, hắn căn bản là không biết thưởng thức mà!” Mặt cô nàng nào đó đầy vẻ khinh thường.

Lừa Thục phi à? Ai cũng biết người kiêu ngạo ương ngạnh nhất hoàng cung là Thục phi, từ trước đến giờ, ngay cả Hoàng hậu cũng không để vào mắt. Vậy mà nàng dám lừa tiền Thục phi, gan nàng đúng là to đến mức khiến người ta muốn cắn lưỡi! Bây giờ còn dám chửi bới Hoàng thượng trước mặt Thân vương một nước. Hắn thật sự muốn bổ đầu nàng ra xem bên trong đó là cái gì!

Hắn hơi liếc về phía sau nàng, cố nhịn cười nói tiếp: “Vậy, Tiểu Cẩm Cẩm, cô có định đi quyến rũ Hoàng huynh ta nữa không?”

“Hừ!” Cô nàng nào đó ném cho hắn một ánh mắt ghét bỏ: “Cái người không biết thưởng thức như Hoàng huynh của ngươi á, căn bản không đáng để ta quyến rũ. Trước kia chắc đầu ta bị kẹp vào cánh cửa rồi. Một bông hoa tươi như ta đây, nên sinh trưởng trên thảo nguyên tươi đẹp, sao có thể cắm trên bãi cứt trâu thối hoắc là Hoàng huynh ngươi được?”

“Tô Cẩm Bình!” Ba chữ như rít qua kẽ răng vang lên, lạnh lẽo khiến lòng người run rẩy!

Mặt cô nàng nào đó thoáng cứng đờ, gượng gạo quay đầu về phía sau…