Nhất Sinh Nhất Thế Tiếu Hồng Trần

Chương 29: Lý giáp bị người ta lôi đi


Thời khắc này, không ai đành lòng chia rẽ bọn họ, không ai đành lòng tách bọn họ ra!

Có điều, “xoạt” một tiếng, đèn lại tắt!

Tim mọi người cũng như bị treo lên…

Khi đèn sáng lại là lúc, một thị vệ trung niên đóng vai viên ngoại, xanh mặt đứng trước mặt “thanh niên” áo trắng: “Súc sinh! Nghiệp chướng! Ngươi muốn tức chết ta sao?! Vừa xuống Giang Nam một chuyến đã gặp phải chuyện thế này! Ngươi là người duy nhất lo hương khói cho Lý gia ta, vậy mà lại muốn cưới một kỹ nữ làm vợ, ngươi vứt thể diện của ta ở đâu rồi?!”

“Thanh niên” áo trắng đứng ngẩn người nghe mắng, trên mặt lại mang theo nét kiên nghị, nhướng mày, ngẩng đầu nói: “Phụ thân đại nhân, con và Thập Nương thật lòng yêu nhau, xin phụ thân đại nhân chúc phúc cho chúng con!”

Hoàng Phủ Dạ đứng ở phía sau sân khấu, khoé miệng run rẩy, vì sao không ai nói cho hắn biết còn có màn này nữa? Không phải vốn là Lý Giáp lên kinh thành đi thi, tiêu hết bạc, nên không có tiền đến gặp hắn sao? Sao lại thành…

Hắn nghiêm mặt nói với Hồng Phong: “Thật sự là nàng sửa kịch bản trong đêm qua sao?” Nhanh chân nhanh tay đến vậy à?

Mặt Hồng Phong như đưa đám, khẽ gật đầu: “Vương gia, thật sự là đêm qua!” Bà làm sao biết được chỉ trong một đêm, mà Tô Cẩm Bình lại có thể nghĩ ra nhiều thứ như vậy. Bà cứ nghĩ chỉ sửa một chút thôi, nên bà không tham dự vào, đâu biết là hoàn toàn bóp méo thế này!

“Thật lòng yêu nhau à? Ngươi có biết cái gì gọi là thật lòng yêu nhau không? Con hát vô tình, kỹ nữ vô nghĩa, ả ta làm sao có thể thật lòng yêu thương ngươi được!” Vị “viên ngoại” kia vung tay lên, hung dữ chỉ “thanh niên” áo trắng, tức giận mắng.

Tất cả mọi người ở đây đều chỉ hận không thể đập cho vị “viên ngoại” kia một trận! Hai người kia còn không coi là thật lòng yêu nhau, thì thiên hạ này, còn có người thật lòng yêu nhau nữa sao? Thật quá đáng mà!!!

“Phụ thân đại nhân, không phải nàng thì con không cưới!” “Hắn” cắn răng nói.

“Viên ngoại” kia chăm chú nhìn “hắn” một lúc lâu, cuối cùng hít sâu một hơi: “Được, vậy ta cho các ngươi một cơ hội, giờ ngươi hãy xuống Giang Nam, ta không cho ngươi một đồng một cắc nào cả. Nếu nàng vẫn bằng lòng đi theo ngươi, thì ta sẽ chúc phúc cho các ngươi!”

“Tạ ơn phụ thân đại nhân!” Trên mặt “thanh niên” áo trắng lộ ra một nụ cười hạnh phúc, chạy ra ngoài.

Đèn lại tắt. Mọi người cũng nín thở, căng mắt chờ đèn sáng lại, chờ xem hai người này làm cách nào để chứng minh tình yêu vững chắc hơn tiền bạc!

Có điều, khi đèn sáng lại, “thanh niên” áo trắng ngã trên mặt đất, một đám người xúm vào đá hắn, từng ngụm máu trào ra từ miệng “thanh niên”…

Hoàng Phủ Hoài Hàn đương nhiên có thể nhìn ra mấy người đó xuống chân không nặng, lúc này, ánh mắt nhìn Tô Cẩm Bình cũng thêm chút tán thưởng, không ngờ cô gái này ngoài điên khùng ra còn có bản lĩnh này nữa, hắn quá xem thường nàng rồi.

Thượng Quan Cẩn Duệ cũng kinh ngạc nhìn người trên sân khấu, tuy biết mọi người xuống tay không nặng, nhưng tim hắn vẫn dâng lên từng cơn đau… nàng, đúng là nàng…

Phía sau sân khấu, mặt Hoàng Phủ Dạ đầy sọc đen! Chỉnh sửa thế này có quá đáng lắm không? Trong kịch bản rõ ràng không có đoạn đánh đến hộc máu mà!!!

Hồng Phong đóng vai tú bà, xoa xoa thắt lưng nói: “Không có tiền còn muốn gặp Thập Nương à! Mau cút đi cho ta! Thập Nương của chúng ta, không phải ai cũng gặp được!”

“Nhờ ma ma nói với Thập Nương, nói rằng ta đến, ta muốn gặp nàng!” “Hắn” kiên quyết nói.

Tú bà kia ngửa mặt lên trời cười lạnh một tiếng, khuôn mặt dày son phấn đầy vẻ trào phúng: “Nói với Thập Nương à? Ha ha, ta nói này, Lý Giáp, ngươi coi bà đây là kẻ ngốc à? Nói cho Thập Nương, để nàng khóc đến chết đi sống lại với ta à?! Thế này đi, nếu ngươi có thể bỏ ra ba trăm lượng bạc, ta sẽ cho Thập Nương đi theo ngươi, thế nào hả?”

“Bà nói thật sao?”

“Đương nhiên là thật!”

“Ta có thể gặp Thập Nương một lần không?” “Hắn” từ từ đứng lên, đứng trước mặt tú bà.

Hồng Phong liếc mắt khinh bỉ: “Cho ngươi gặp một lần cũng không sao!”

Nhóm phi tần không hẹn mà cùng cầm khăn tay lau nước mắt, bị sự si tình của “công tử” kia làm cho cảm động!

Hình ảnh vừa thay đổi, “cô nương” váy đỏ đổ ra hơn một trăm lượng bạc: “Lang quân, ở đây thiếp có hơn một trăm lượng, chàng cầm đi, rồi vay mượn thêm một ít, chúng ta sẽ có thể vĩnh viễn ở bên nhau rồi!”

Tô Cẩm Bình cảm động cầm tay “nàng”: “Thập Nương, đời này nhất định ta sẽ không phụ nàng!”

Cả đại điện hoàn toàn yên tĩnh, ngay cả Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng có chút xúc động, đầu hơi nghiêng đi.

Đèn lại tắt. Tiếng sáo trúc vang lên, mang theo cả điệu hát dân gian Giang Nam khe khẽ…

Trên một con thuyền nhỏ, “cô nương” váy đỏ cười duyên nói: “Lang quân, không ngờ chúng ta có thể mượn được bạc, sắc mặt của ma ma lúc đó cực kỳ khó coi!”

“Thanh niên” áo trắng ôm lấy thắt lưng “nàng”: “Trời cao sẽ phù hộ cho người có tình mà!”

Đúng lúc này, từ xa, có một gã áo vàng nhìn thấy “cô nương” áo đỏ, liền cho thuyền lại gần, lôi “thanh niên” áo trắng đi…

Khoé miệng Hoàng Phủ Dạ co rút mạnh, trong kịch bản không phải là Lý Giáp qua đó uống rượu sao? Sao lại thành bị người ta lôi đi?!

Tim khán giả cũng treo lên, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?!

Không bao lâu sau, “thanh niên” áo trắng quay lại, kinh ngạc nhìn mặt “cô nương” áo đỏ, tay từ từ đưa lên, muốn chạm vào, nhưng lại rụt lại…

Gã áo vàng kia lộ ra nụ cười dâm ô tục tĩu, nói với “nàng” kia: “Hắn đã đồng ý bán nàng cho ta với giá một nghìn lượng, theo ta đi nào!”

Cái gì?! Khán giả chỉ hận không thể nhảy dựng lên hành hung Tô Cẩm Bình! Lại vì một nghìn lượng mà đi bán người yêu!!!

Hoàng Phủ Dạ không dám tin lùi về sau hai bước, ôm miệng nhìn Tô Cẩm Bình: “Lang quân, hắn nói thật sao?”

Tay Tô Cẩm Bình siết chặt cây quạt đến mức nổi gân xanh, cắn răng khẽ gật đầu: “Đúng, là thật!!!”

“Ha ha ha…” “Cô nương” váy đỏ cười to, rồi lôi một chiếc rương ra, “Thật không ngờ, thật không ngờ, Thập Nương ta lại yêu phải người như ngươi!!!” Nói xong, “nàng” mở rương, bên trong đều là vàng bạc châu báu, khiến mọi người hoa mắt! Chỗ này đâu chỉ một nghìn lượng, phải đến hơn mười vạn lượng ấy chứ!

Cuối cùng, “nàng” ngơ ngẩn nhìn “thanh niên” áo trắng, rồi ôm rương, nhảy thẳng xuống sông!

“Không…” “Thanh niên” áo trắng thét lên một tiếng đầy kinh hãi, rồi nhảy xuống theo.

Mắt Hoàng Phủ Dạ giật mạnh, trong kịch bản cũng không hề có chi tiết Lý Giáp nhảy xuống sông theo Thập Nương mà?!

Khán giả cảm thấy rất căng thẳng, vừa mê hoặc, lại vừa ấm ức!

Một khúc nhạc bi thương vang lên… “Lang quân à, có phải chàng mệt lắm rồi không? Nếu chàng mệt, thì hãy nói với Thập Nương ta, Thập Nương ta sẽ đỡ chàng vào giường trúc. Thập Nương à Đỗ Thập Nương, tay cầm rương nữ trang, buông người rơi vào dòng Trường Giang cuồn cuộn, không bao giờ… gặp lang quân của ta nữa…”

Tiếng nhạc khiến người ta rơi lệ vừa chuyển đổi, khi ánh đèn vừa sáng lên, lại là màn lúc mở đầu, vết máu trên ngực đã khô lại: “Ha ha, Thập Nương, Thập Nương, vì nàng, ngay cả mạng sống ta cũng không màng, làm sao có thể tham một nghìn lượng kia? Vì sao, vì sao bọn họ phải cứu ta lên? Không có nàng, một mình ta sống còn có ý nghĩa gì?”

Hình ảnh chuyển đổi, là gã áo vàng kia hung dữ nói với Lý Giáp: “Ngươi nhường, hay không nhường?”

“Chết cũng không!” “Thanh niên” áo trắng bị người ta bắt, nhưng giọng vẫn vô cùng kiên nghị.

“Được, không nhường, thì ta sẽ giết nàng! Ta đã không chiếm được, thì ai cũng đừng hòng có được! Người đâu…”

“Không! Không ai được động đến nàng!”

“Ồ?” Gã áo vàng nở nụ cười ma quỷ: “Ta cũng không ngại nói cho ngươi biết, ta là Thế tử của phủ Tấn vương. Dù có chết một kỹ nữ cũng sẽ không có ai dám nói câu gì. Có nhường hay không, tự ngươi nghĩ đi!”

“Thanh niên” áo trắng nghiến chặt răng, một lúc lâu sau, “hắn” đau khổ nói: “Ta nhường, chỉ xin ngươi, đừng cho nàng biết chuyện này, hãy nói với nàng… ta bán nàng cho ngươi. Coi như… coi như là ta phụ bạc nàng…”

Sau đó, đèn lại tắt. Chuyện sau đó mọi người đã đều biết! Thì ra là như vậy! Thì ra “hắn” cũng là bị người ta ép buộc, nhưng người thương đã mất rồi!

Nhóm phi tần che miệng khóc nức nở. Thật sự rất cảm động!

Ánh nến lưu ly lại sáng, dưới gốc cây đa kia…

“Thanh niên” áo trắng dựa vào thân cây, cúi đầu cười: “Lúc sống vốn không muốn tương tư, lại tương tư, rồi chết với tương tư. Thân như mây bay, tâm như gió, hơi thở như tơ. Trong không gian chỉ còn lại chút hương, còn tham gì tiền tài vàng bạc? Thập Nương, Thập Nương của ta…”

Vừa nói xong, nhóm phi tần càng khóc to hơn, ngay cả trong đáy lòng đám đàn ông cũng cảm thấy đau như bị kim đâm!